Giao nhau trong thoáng chốc - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-06 14:04:09
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tĩnh tâm để vẽ, trình độ chuyên môn của ngược tiến bộ ít.

 

Một môn tự chọn mới là hội họa sơn dầu, giảng viên là một tên tuổi lớn trong ngành, từng giành nhiều giải thưởng trong và ngoài nước.

 

Sau khi xem qua bài tập nộp, thầy đặc biệt gọi lên văn phòng.

 

Ngón tay gõ nhẹ lên bàn, đẩy một bức tranh của gần, nở nụ ôn hòa.

 

“Trình độ tệ. Tôi quen vài giáo sư ở các học viện mỹ thuật nước ngoài, phong cách khá giống em. Nếu em , thể giúp giới thiệu.”

 

Thầy ngừng một chút, vài cái tên.

 

Họ đều là những nhân vật nổi tiếng, đủ để đưa giáo trình.

 

Tôi sững .

 

Thầy thực sự đang nghĩ cho . Hiện tại năm cuối, đối mặt với việc nghiệp và học tiếp.

 

Xét theo chuyên môn và phong cách của , du học quả thực sẽ cơ hội phát triển hơn -

 

… học phí thì ?

 

Từ khi cãi với Giang Chấp An, ông cắt đứt nguồn tài chính của .

 

Đừng nước ngoài, đến cả giấy vẽ cũng tiết kiệm.

 

Tôi do dự, cúi đầu gì.

 

Không khí trở nên trầm lặng.

 

Thầy dường như nhận sự khó xử của .

 

Thầy giơ tay, vỗ nhẹ lên vai , khẽ thở dài.

 

“Không . Em cũng cần quyết định ngay, cứ suy nghĩ kỹ với .”

 

8

 

Tôi trả căn hộ, chuyển về ký túc xá trường.

 

Để kiếm tiền, bắt đầu làm thêm, gần như việc gì cũng thử qua.

 

Gia sư mỹ thuật, nhân viên chăm sóc khách hàng qua điện thoại, phục vụ nhà hàng, bồi bàn quán bar…

 

Đến cuối tuần, mới dạy kèm cho một cô bé thi năng khiếu xong, buổi tối đến một nhà hàng cao cấp ở trung tâm thành phố bưng bê.

 

Khi bưng đĩa trái cây, lượt mang từng phòng riêng, một phòng cửa đóng kín, tiếng trò chuyện từ bên trong truyền .

 

Bên trong dường như nhiều , giống như đang tán gẫu một cuộc bàn bạc làm ăn.

 

Tôi cầm tay nắm cửa, bỗng thấy một cái tên quen thuộc.

 

đang :

 

“Chu Kỳ, thật thì làm quá … Công ty mới lập giờ chắc chẳng bao lâu nữa cũng vượt nhà họ Giang , còn cần một nửa gia sản đó làm gì? Cậu cho Giang Chấp An, còn báo cho bên nhà họ Thẩm… rốt cuộc là ghét Giang Khước đến mức nào ?”

 

 

Có một lúc, ai gì.

 

Sau đó là tiếng bật lửa.

 

Chu Kỳ dường như tự giễu một tiếng,

giọng mang theo chút cô đơn và trống trải.

 

“Ghét ? Cậu đúng. Tôi cướp tất cả những gì thích, và những thích .”

 

Ngừng một chút, giọng hạ thấp xuống, như đang lẩm bẩm.

 

nếu chịu về bên , thì tiền nhà họ Giang cho hết cũng . Cậu nên hiểu… chỉ

mới là thể dựa .”

 

Những gì họ đó, nổi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/giao-nhau-trong-thoang-choc/chuong-3.html.]

 

Cả như một cú đập nặng nề, bước như một con rối giật dây.

 

Máy móc quần áo, máy móc đưa khay trái cây cho đồng nghiệp khác.

 

Rồi ngoài cửa nhà hàng, hết đến khác, lặp những lời Chu Kỳ trong phòng trong đầu.

 

Tôi kẻ ngốc.

 

Thái độ của Chu Kỳ đối với , đại khái phức tạp… là yêu , là hận?

 

Tôi bấu chặt ngón tay, vắt kiệt đầu óc, gần như dùng hết cả EQ lẫn IQ của để nghĩ. Rốt cuộc… từ những lời mơ hồ, lửng lơ đó, thể rút điều gì?

 

thể lợi dụng gì?

 

Cha tuyên bố trong giới rằng đuổi khỏi nhà họ Giang, nhiều bạn cũng còn liên lạc.

 

Nếu moi gì từ Chu Kỳ, thật sự cam lòng.

 

Cứ thế, suy nghĩ trong trạng thái rối bời, thậm chí nhận trôi qua mấy tiếng.

 

Gần nửa đêm, nhà hàng sắp đóng cửa, xung quanh lác đác, còn mấy qua .

 

Tôi dậy định rời , vặn thấy Chu Kỳ bước .

 

Bên cạnh là một đàn ông trung niên, lẽ chính là bàn chuyện công ty với trong phòng.

 

Hai trao đổi thêm một lúc về tài liệu.

Cho đến khi một cô gái đeo túi công sở chạy tới, ôm lấy vai đàn ông.

 

Ông , đưa tay xoa đầu cô.

 

Hai nhanh chóng rời .

 

Chu Kỳ tại chỗ, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt.

 

Anh lấy điện thoại , như tìm ai đó chuyện, lướt vài cái vô định.

 

Rồi ngẩng đầu lên -

 

Ánh mắt của chúng , ngay khoảnh khắc đó, chạm .

 

9

 

Có lẽ Chu Kỳ ngờ sẽ gặp ở đây.

 

Anh yên tại chỗ, chớp mắt về phía .

 

Một lúc , đột nhiên bước về phía .

 

Môi mím chặt thành một đường thẳng, như đang cố kìm nén điều gì.

 

Cho đến khi mặt

 

Giọng hạ thấp, như ép :

 

“Giang Khước, em… em làm gì ở đây?”

 

Cộng cả kỳ nghỉ hè thì hai ba tháng trôi qua, đây là đầu tiên chúng gặp .

 

Một Chu Kỳ luôn điềm tĩnh, kiềm chế, xa cách lạnh nhạt, chuyện lắp bắp như - quả thật hiếm thấy.

 

“Làm thêm thôi.”

 

Tôi khẽ , đưa tay , nhẹ nhàng chạm yết hầu nổi lên của .

 

“Như thấy đấy, chia tay, đuổi khỏi nhà, tiền, bạn bè… Giờ chẳng còn gì cả, nuôi ?”

https://www.facebook.com/profile.php?id=100093346523385

 

Dưới ánh đèn đường đêm, thể thấy rõ hàng mi khẽ run, và lồng n.g.ự.c nhẹ nhàng phập phồng.

 

Ngay đó, đột ngột cúi , áp sát về phía , c.ắ.n lấy môi .

 

“Được thôi. Em đừng hối hận.”

 

Loading...