Giao nhau trong thoáng chốc - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-06 14:02:13
Lượt xem: 21

1.

 

Hồi học tiểu học, từng lạc một , bọn buôn bắt cóc, bán đến một vùng nông thôn hẻo lánh.

 

Mãi hai năm , cảnh sát mới tìm về.

 

Khi đón trở nhà họ Giang, phát hiện trong biệt thự thêm một thiếu niên.

 

Cậu trạc tuổi , mặc áo sơ mi trắng, ăn vận chỉnh tề chút cẩu thả, khí chất lạnh lẽo, gương mặt sắc lạnh.

 

Hơn một năm , cha và cha của Chu Kỳ cùng công tác xa, bàn một vụ làm ăn trị giá hơn trăm triệu.

 

Không ngờ giữa chừng xảy tranh chấp.

 

Phía công ty đối phương vì phẫn uất giở trò với chiếc xe.

 

Trên đường trở về, hai suýt nữa đ.â.m đường dây điện cao thế. Cuối cùng, cha của Chu Kỳ liều mạng đ.á.n.h tay lái về phía , mới cứu cha một mạng.

 

Trước lúc qua đời, ông Chu gửi gắm con trai cho nhà họ Giang.

 

Đó chính là Chu Kỳ hiện tại.

 

lời trăn trối , lẽ cha vẫn sẽ giữ .

 

ông và cha Chu quen mấy chục năm, từ thuở thiếu niên đến trung niên, từ trường học đến công ty, cùng khởi nghiệp, cùng bươn chải, quả thực là tình nghĩa sống c.h.ế.t .

 

Chỉ là thích Chu Kỳ.

 

Cậu xuất sắc hơn quá nhiều.

 

Hạng nhất khối, cán bộ hội học sinh, xử sự chừng mực, quan hệ rộng rãi, là “con cưng của trời” trong mắt tất cả .

 

Ngay cả ánh của cha cũng chiếm mất.

 

Đến khi về, dường như trong nhà chẳng còn chỗ cho nữa.

 

Trên giá sách là những tạp chí ngoại văn , mấy mô hình và truyện tranh thích thì cất , ngay cả phòng ngủ cũng phủ một lớp bụi mỏng.

 

Vì trải qua chuyện lạc, tính cách cũng trở nên nhút nhát, ít , lúc nào cũng rụt rè.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100093346523385

 

Việc học cũng sa sút phanh.

 

Ánh mắt cha dành cho , thường mang theo sự bất lực và thất vọng.

 

Ông thích Chu Kỳ hơn.

 

Trong cách chênh lệch quá lớn ,

lòng càng thêm oán hận.

 

Cậu lớn hơn hai tháng.

 

Theo lý, nên gọi một tiếng “”.

 

bao giờ gọi như .

 

Lâu dần, cũng còn gọi là em trai nữa.

 

2.

 

Năm lớp 12, thành tích văn hóa của bỗng vượt trội bất ngờ, đỗ kỳ thi nghệ thuật, cùng một trường đại học với Chu Kỳ.

 

Cha gọi cả hai chúng , tuyên bố một chuyện.

 

Ông tài sản trong nhà sẽ chia đôi cho mỗi .

 

Còn quyền quản lý công ty, ai năng lực hơn thì giao cho đó.

 

Sự oán giận của đối với Chu Kỳ lên đến đỉnh điểm.

 

Ai mà chẳng hơn quá nhiều.

 

Cậu cướp tình yêu xung quanh thì thôi, đến cả tiền cũng giành nốt.

 

Từ đó về , bắt đầu buông xuôi, tự hủy hoại bản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/giao-nhau-trong-thoang-choc/chuong-1.html.]

 

Tôi bắt đầu trốn học, chơi game, đ.á.n.h , cũng còn cố gắng giành lấy sự công nhận của cha nữa.

 

Cho đến một ngày, gặp Thẩm Ngộ.

 

Nhà họ Thẩm cũng là hào môn ở phía Bắc. Anh là con một, hơn hai khóa.

 

Anh tự do, phóng khoáng, bất cứ điều gì ràng buộc, nuông chiều từ bé,  lớn lên trong sự chú ý của muôn .

 

Theo lý mà , và Chu Kỳ là cùng một kiểu , lẽ tránh như tránh rắn rết.

 

như một tia sét, xông thẳng cuộc đời .

 

Khi tất cả khinh thường, ghét bỏ, chìa tay về phía .

 

“Thử ở bên Giang Khước. Tôi tuyệt đối sẽ bỏ rơi em.”

3

 

Thẩm Ngộ là đầu tiên cho một lời hứa như .

 

Anh theo đuổi lâu, bướng bỉnh đến mức hợp với một công t.ử như .

 

Khi bắt nạt ở trường, bảo vệ.

 

Một vật lộn với bốn, năm tên côn đồ, đùi d.a.o rạch một vết dài, chảy m.á.u nhiều.

 

Khi đưa lên xe cấp cứu, khẽ nhếch môi, nở một nụ ngông nghênh với .

 

“Thế nào? Tôi quả nhiên bỏ rơi em, đúng ?”

 

Lúc đó sắc mặt trắng bệch.

 

Tôi “ừ” một tiếng, nước mắt lập tức rơi xuống.

 

Có một khoảnh khắc, dường như cảm thấy, mặt trăng của riêng cuối cùng cũng đến.

 

Sau khi Thẩm Ngộ xuất viện, chúng dọn ở cùng .

 

Chuyện là một bí mật, giấu tất cả .

 

nhà họ Giang và nhà họ Thẩm đều là danh gia vọng tộc, những việc cân nhắc cả ánh và ảnh hưởng.

 

Có một thời gian, sống vui vẻ.

 

Ban ngày đến trường, vẽ phác họa, học lịch sử nghệ thuật.

 

Buổi tối trở về căn hộ, quấn quýt bên Thẩm Ngộ.

 

Kéo rèm , chúng thể cả xuống giường cả cuối tuần.

 

Cứ như thể thứ bên ngoài đều liên quan gì đến chúng .

 

Những ngày tháng vui vẻ kéo dài một học kỳ.

 

Cho đến khi kỳ nghỉ bắt đầu, chuyển về biệt thự nhà họ Giang.

 

Thẩm Ngộ đưa về, giúp mang hành lý xuống.

 

Khi định rời , bất ngờ kéo cổ tay .

 

“Còn bao giờ mới gặp . Sao, đến một cái ôm tạm biệt cũng ?”

 

Tôi ngẩng đầu lên.

 

Trong tầm mắt, cúi gần , chạm môi .

 

Chúng từng bất kỳ hành động mật nào ở bên ngoài, ngụy trang như những bạn học bình thường nhất.

 

Đây là duy nhất.

 

cắt ngang.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, lưng vang lên giọng trầm thấp, lạnh lẽo của Chu Kỳ:

 

“Giang Khước. Em đang làm gì ?”

 

Loading...