Almos hiếm khi mất kiểm soát đến . Hắn bế Chai Hoàn lên, ép dựa bệ cửa sổ, nâng chân lên ôm lấy thật chặt.
Ánh đèn đường cam ấm hắt lên qua khung kính, cảnh vật lay động, Chai Hoàn thở dồn dập, đầu gối mềm nhũn như vững.
Almos dùng xúc tua quấn lấy eo , giữ , để trốn tránh sự mật giữa hai . Cảm giác kích thích căng thẳng khiến Chai Hoàn suýt bật thành tiếng.
…
Hai quấn quýt với suốt đêm. Gần sáng, Almos mới rời .
Chai Hoàn vội vàng xử lý dấu vết trong phòng, gom giấy ném bồn cầu xả sạch, mở cửa sổ để tán mùi hương còn sót . Làm xong hết, mệt nhoài ngã xuống giường ngủ.
Trong mơ, tất cả đều là đôi mắt sâu thẳm của Almos, ấm áp, dịu dàng, khiến chìm đắm.
Almos ngờ gặp bạn trai cũ của Chai Hoàn ngay giữa phố.
Hắn thấy gương mặt đó khi xem ký ức của Chai Hoàn. Chỉ liếc một ghi nhớ .
Vài năm trôi qua, đàn ông đổi nhiều, chỉ là mập lên đáng kể.
Cũng thôi, thị trấn nhỏ như thế, đường gặp quen là chuyện thường tình.
Almos trong quán cà phê ven đường, uống cà phê, mặt vô cảm đàn ông đang bế một đứa trẻ, cạnh một phụ nữ chuyện.
Chỉ cần nhớ đến những gì đó từng làm với Chai Hoàn, Almos liền dùng xúc tua quất đối phương vài cái. Có lẽ vì ánh của quá sắc, đàn ông chợt cảm thấy gì đó, đầu về phía Almos.
Almos kịp dời mắt thì đàn ông đến nửa chừng liền sững , đó há miệng gọi lớn:
“Chai Hoàn?”
Chai Hoàn đang mặc áo phao, tay đút túi, cúi đầu bước trong gió lạnh. Má và chóp mũi đều đông đến đỏ bừng.
Cậu đội mũ, đeo bịt tai, cả thu như một quả bóng tròn, nhưng vẻ trẻ trung vốn vẫn hề che lấp, thu hút ánh của những xung quanh.
Khi trời trở lạnh, làn da rám nắng của bắt đầu dần trắng lên. Khuôn mặt Chai Hoàn sững khi thấy quen, đó nở nụ lịch sự, xa cách:
“Lâu gặp.”
Người đàn ông đ.á.n.h giá từ xuống :
“ là lâu thật, chắc cũng bốn, năm năm nhỉ?”
Chai Hoàn gật đầu, sang bé gái trong tay . Cô bé đội bờm tai thỏ, mặc áo phao hồng, đôi ủng lông hình thú. Trông cô bé chăm sóc .
Đôi mắt tròn xoe của cô bé Chai Hoàn, gương mặt đến bảy phần giống đàn ông đang bế .
Chai Hoàn nhẹ giọng :
“Con gái ? Dễ thương thật.”
“Ừ, đúng .” Người đàn ông thoải mái thừa nhận, sang chào phụ nữ phía . Người phụ nữ gật đầu với Chai Hoàn, đó gọi taxi rời .
Thấy Chai Hoàn theo chiếc taxi, đàn ông giải thích:
“Đó là chị họ . Tết mà, họ hàng tụ về cả.”
Chai Hoàn đáp một tiếng, nhưng để tâm lắm. Cậu gật đầu:
“Tôi còn việc, …”
Chưa hết câu, đàn ông chặn :
“Lâu gặp, uống gì đó chuyện chút nhé?”
Chai Hoàn lắc đầu, giữ nụ lễ phép:
“Để dịp khác . Hôm nay hẹn.”
“Vậy cho liên lạc . Lúc đó em biến mất chẳng để gì, là .” Người đàn ông cợt: “Tránh mà chạy xa ?”
Chai Hoàn nhíu mày.
là vẫn như xưa, tự cao, tự đại, bao giờ để ý đến cảm xúc của khác, chỉ mỗi bản .
Cũng thật lạ, ngày đó thích như ?
Có lẽ lúc đang vấn đề xu hướng của chính giày vò, tương lai sẽ về . lúc gặp một chẳng trời cao đất rộng như thế, nên mới ngây ngốc mà lao .
Khi đó còn thấy con gan lớn, chẳng coi chuyện gì chuyện, sống thoải mái tự do. Giờ …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/giao-do-an-cho-nguoi-ngoai-hanh-tinh/chuong-16.html.]
Trong lòng Chai Hoàn phức tạp buồn , bèn mỉm :
“Nguyện vọng của vốn đặt sẵn , chẳng liên quan gì đến . Với cũng cố ý tránh , gì mà tránh. Tôi…”
Chưa dứt lời, đột nhiên sững . Almos từ quán cà phê cạnh đó đẩy cửa bước , vài bước đến lưng đàn ông .
Hắn mà như , giọng lạnh tanh:
“Đợi em nửa ngày , cứ ngoài chuyện, lạnh ?”
Vừa , Almos tháo khăn choàng của quàng lên cổ Chai Hoàn, che kín nửa gương mặt .
Bạn trai cũ bên ngẩn , như hiểu điều gì đó, Chai Hoàn với nụ khó đoán:
“Giỏi đấy, can đảm lên hả? Dám dẫn về nhà? Nhà ?”
Sắc mặt Chai Hoàn lập tức đổi.
Almos liếc đàn ông một cái, đứa bé trong tay , bình thản :
“Khuyên nên về nhà ngay , thì cái Tết e là chẳng yên .”
Người đàn ông ngớ :
Tửu Lâu Của Dạ
“Ý là gì?”
Almos chỉ đứa bé:
“Hôm nay con bé hẹn gặp ai đó . Bảo con bé tìm cớ đưa ngoài, nhất loanh quanh hai tiếng hẵng về.”
Người đàn ông như nhớ chuyện gì, mặt liền lúc xanh lúc trắng. Anh cúi đầu con gái :
“Mẹ với con như thế thật ?”
Cô bé ngậm kẹo que, ngơ ngác gật đầu.
Người đàn ông còn tâm trí hỏi xin liên lạc nữa, ôm con đầu chạy mất.
Chai Hoàn vẫn hiểu chuyện gì, Almos kéo quán cà phê.
Trong tiệm ấm áp, bước Chai Hoàn thấy nóng lên. Almos gọi cho một ly sữa nóng. Chai Hoàn khụt khịt mũi, xuống, cởi áo khoác hỏi:
“Chuyện gì ?”
“Tâm tư trẻ con đơn giản lắm, cái là .” Almos thản nhiên: “Nói ngắn gọn thì… vợ đang cắm cho chồng cái mũ khá , tiện thể lấy tiền của .”
Chai Hoàn trợn to mắt:
“Thật ?”
Trong lòng thoáng chút đành. Dù ngày cũng tình cảm, giờ dĩ nhiên chẳng còn gì nữa, nhưng đứa bé còn nhỏ thế… Nếu đó thật sự yên làm cuộc sống, chẳng tội nghiệp ?
Almos hừ lạnh:
“Hắn cũng chẳng dạng lành gì. Ở ngoài lưng gia đình làm ít chuyện . Đừng tưởng vô tội. Em mặt em nghĩ gì ?”
Nhớ cảnh tượng thấy, Almos còn thấy ghê tởm. Hắn liếc Chai Hoàn:
“Sau đường nhớ đeo khẩu trang.”
Chai Hoàn chớp mắt, vài giây bật khúc khích.
Khó khăn lắm mới dịp ngoài với Almos, hai uống chút đồ cùng dạo. Chai Hoàn dẫn xem nơi lớn lên: từng học mẫu giáo ở , học tiểu học chỗ nào, hồi xuân du những , tan học thường ghé sạp sách nào…
Almos thấy tất cả thật kỳ diệu. Hắn từng đặt chân đến thị trấn , mà vì Chai Hoàn ở đây, nơi bỗng trở nên thương đến lạ.
Hắn như trong dòng chảy thời gian, thấy một Chai Hoàn thuở nhỏ đeo cặp sách chạy lướt qua, nụ rực rỡ.
Khóe miệng Almos kìm mà cong lên.
Chai Hoàn một cái, trong lòng cũng thấy ấm áp và hạnh phúc.
Muốn nắm tay quá, Chai Hoàn thầm nghĩ.
Ngay giây tiếp theo, Almos nắm lấy tay , đưa túi áo khoác của . Hai mặc dày, áo khoác che nên chẳng ai chú ý.
Ngón tay Almos nghịch nhẹ trong lòng bàn tay . Tai Chai Hoàn đỏ lên, nhưng vẫn siết tay chặt hơn.
Almos bỗng thấy mất kiểm soát, l.i.ế.m nhẹ môi kéo Chai Hoàn công viên ven sông. Mùa đông nên gần như chẳng ai, gió thổi làm Chai Hoàn hắt xì một cái. Almos dắt rẽ khu rừng nhỏ cạnh đó, bất ngờ đẩy tựa cây, cúi xuống hôn thật sâu.