GIAN PHỤ DÂM PHỤ THẬP NIÊN 80 - CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2025-04-04 13:00:56
Lượt xem: 984

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không hiểu vì sao, cơ thể tôi dường như không nghe theo sự điều khiển của tôi nữa, lại nghiêng người sang một bên, như thể để tự chứng minh sự trong sạch của mình.

Tôi giả vờ ho khan hai tiếng: “Sáng hôm qua giặt quần áo ở bờ sông hình như bị cảm lạnh rồi, sáng nay ngủ hơi say giấc, sao thế? Hôm nay trong thôn hình như không có việc gì mà?”

Bành Sinh liếc mắt nhìn phòng tôi một cái, một bàn tay ấm nóng đột nhiên) đặt lên trán tôi. Vết chai sạn trên tay cọ vào làn da trên trán tôi, khiến tôi nhớ tới giấc mơ đêm qua, cơ thể bất giác run lên, da gà nổi hết cả.

Tôi giật mình lùi lại phía sau, gáy đập vào mép cửa, đau đến mức mắt đỏ hoe.

Anh ta rụt tay về, tặc lưỡi, cười có chút đáng ghét: “Sao thế? Đây là muốn tránh hiềm nghi với tôi à trí thức Mạnh? Cái dáng vẻ trông cứ như địa lôi của cô ấy mà, cô nghĩ tôi sẽ để mắt tới cô chắc?”

“Nhưng tôi phải nói với cô một tiếng, hình như cô bị sốt rồi đó, có thời gian thì đi tìm Dương thúc khám xem sao, bảo ông ấy bắt cho mấy thang thuốc điều dưỡng lại thân thể.”

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Tôi ôm gáy tức đến sôi máu, giơ chân dẫm mạnh lên đôi giày cỏ của anh ta: “Rốt cuộc anh có chuyện gì hả? Anh sáng sớm tinh mơ chạy tới đây chỉ để bảo tôi đi khám bệnh thôi à?”

Bành Sinh đau đến mức nhe răng trợn mắt: “Bảo cô qua đó họp một chút, cái con nhỏ này đúng là chẳng nói lý lẽ gì cả, dẫm đau c.h.ế.t đi được……”

Tôi đóng sầm cửa lại, nhốt Bành Sinh đang đau đến nhảy dựng lên ở bên ngoài: “Tôi biết rồi, tự tôi sẽ qua đó.”

6

Họp xong, tôi đến phòng khám bệnh của thôn tìm Dương thúc bắt mạch kê đơn. Từ khi đến đây cơ thể này dường như có chút không hợp thủy thổ, mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt bụng đều hơi khó chịu.

Thật trùng hợp, lại đụng mặt Vương Tú.

Hôm nay cô ta mặc một bộ quần áo màu đỏ, tôn lên làn da trắng ngần. Lúc tôi đến, cô ta xách thuốc đi ra, thấy tôi cũng chẳng buồn chào hỏi.

Tôi nghĩ bụng hình như mình cũng chẳng trêu chọc gì cô ta, nhưng cũng chẳng ai quy định cứ gặp người quen là phải chào hỏi, có điều cái động tác tay cô ta khẽ vuốt ve bụng khiến tôi cảm thấy hơi khả nghi.

Nghĩ đi nghĩ lại thì đây cũng là chuyện riêng của người ta, bao nhiêu năm nay rồi, tìm một chỗ dựa để sống qua ngày cũng là chuyện tốt, cô ta dù sao cũng là một goá phụ, một thân một mình trong thời đại này thật sự không dễ dàng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/gian-phu-dam-phu-thap-nien-80/chuong-4.html.]

Tôi lấy thuốc rồi về khu nhà trí thức trẻ. Tống Thư Thành từ sau lần sửa cầu xong thì bắt đầu bắt tay vào sửa chữa mấy thứ đồ lặt vặt cho dân làng, làm mấy bộ bàn ghế, cơm nước đều không về nhà ăn.

7

Hôm gặt lúa mì , cả thôn cùng nhau ra đồng. Từng thửa ruộng lúa mì vàng óng chính là thu hoạch mà người nông dân mong chờ suốt cả năm, nó quyết định cả gia đình già trẻ lớn bé có được no bụng hay không.

Để có thể làm việc hiệu quả, thôn chia thành mấy tổ. Đàn bà gặt lúa mì, đàn ông đập lúa mì, rồi dùng bao vải bố mang đến hợp tác xã mua bán nộp lên một nửa, thôn giữ lại một nửa, phơi khô rồi chia đều cho mọi người.

Thím Thuý một tay cầm liềm, một tay vuốt ve mu bàn tay tôi, xót xa nói: “Con bé này à, nhìn cháu là biết ở nhà chẳng phải làm gì rồi, chạy đến cái chốn khỉ ho cò gáy này chịu khổ, thím vẫn thấy cảm kích cháu lắm đó.”

Tống Thư Thành mặc áo khoác đen, tay áo xắn cao để lộ cánh tay hai màu rõ rệt. Anh ta móc từ túi quần ra đôi găng tay rồi đưa cho tôi: "Thu Nhiên, em đeo cái này vào đi."

Thím Thúy nhanh nhảu nắm lấy tay tôi đặt vào tay Tống Thư Thành, mặt mày hớn hở: "Cậu được đấy, biết nghĩ cho người khác ghê! Thím đây còn phải ghen tị đó nha!"

Bành Sinh vai vác sọt tre chất đầy lúa mì, liếc mắt nhìn, ánh mắt có vẻ hơi sắc sảo.

"Tránh đường! Tránh đường cho tôi!"

Góc sọt tre suýt chút nữa quệt trúng đầu Tống Thư Thành. Anh ta loạng choạng, đôi găng tay tuột khỏi tay rơi xuống đất. Bành Sinh chân đi giày vải, vô tình dẫm mạnh lên, nghiến qua đôi găng, khiến cả đám đông xung quanh im phăng phắc.

Đặt sọt xuống, Bành Sinh quệt mồ hôi trán, ái ngại nhìn đôi găng tay dưới đất: "Ôi chà, xin lỗi đồng chí Tống nha, tại cái sọt này nặng quá."

Ánh mắt Tống Thư Thành thoáng tối sầm lại, nhưng ngay lập tức đã tươi tỉnh trở lại, cứ như trò hề đổi mặt.

"Không sao, không sao." Anh ta nhặt đôi găng lên, vẻ mặt ấm ức nhìn tôi: "Thu Nhiên, em không đeo găng tay, rơm rạ nó cứa tay cho mà xem, anh sợ em bị xước."

 

Loading...