9
Tôi vốn là trẻ mồ côi từ nhỏ. Nếu Boss thu nhận, c.h.ế.t cóng ngoài đường từ lâu . Boss đào tạo một nhóm chuyên thực hiện các loại nhiệm vụ. Hắn thấy vẻ ngoài ưa nên cho làm gián điện thương mại. Tôi tên phận của Boss, bình thường chỉ vệ sĩ của liên lạc với chúng .
Lúc mới bắt đầu, nhiệm vụ gián điệp khá đơn giản. Chỉ cần lẻn công ty, dùng chút mánh khóe lừa gạt và các mối quan hệ để lên chức quản lý cao cấp, từ đó sẽ dễ dàng lấy tài liệu.
mỗi khi nhiệm vụ kết thúc, thị trường chứng khoán chao đảo, mất mạng. Nhìn những tin tức đó, lòng thoải mái chút nào.
Tôi đề nghị rút lui, Boss bảo làm nốt đơn hàng cuối cùng sẽ thả . Nhìn tập tài liệu dày hơn mười trang của Lục Thương Húc, cảm thấy đây là một đối thủ khó nhằn. Hắn nghiêm khắc, tài nào thâm nhập qua con đường công việc . Sau đó, tình cờ thế nào để mắt đến .
Nhiệm vụ gián điệp vốn thể thành trong hai năm kéo dài thành bốn năm. Bởi vì quá đỗi mê hoặc lòng . Lục Thương Húc thể tàn nhẫn với tất cả , nhưng duy nhất đối với vô cùng nhẹ nhàng. Một kẻ cả đời từng yêu như , đột nhiên rời xa .
Tiếc , vẫn thành nhiệm vụ. Nếu sẽ c.h.ế.t. Tôi thành công đ.á.n.h sập Lục thị trong một thời gian. Boss thu lợi lớn, tâm trạng nên chấm dứt quan hệ hợp tác với . Khoảnh khắc chip định vị tháo khỏi gáy, mới cảm thấy thực sự tự do.
Ba năm trôi qua. Tôi với công việc nguy hiểm và kích thích . Nhìn những camera dọc hành lang Nam Đình, thuần thục né tránh chúng. Hóa , vẫn thích công việc . Bởi vì chính sự nguy hiểm đó khiến con mê mẩn. Cảm giác thỏa mãn khi vượt qua nguy hiểm còn mang hạnh phúc hơn cả dopamine.
10
Tôi ở Nam Đình loanh quanh suốt hai tuần, cơ bản tình hình đều nắm rõ. Tôi thể tùy ý nơi, trừ phòng làm việc của Tống Ngưỡng — nơi đó chỉ thư ký tài vụ mới .
Mỗi khi đêm xuống, các phòng ở Nam Đình trở nên náo nhiệt, từ cửa sổ vọng đủ loại âm thanh kỳ quái. Vào chủ nhật, họ còn tổ chức lễ hội hóa trang sảnh tiệc tầng thượng. Tôi từng tham gia vì những cảnh tượng đó quá "đau mắt". Tuy nhiên, những lúc đông như thích hợp để hành sự.
Lúc rảnh rỗi, thường ban công hút thuốc. Điện thoại liên tục đẩy tin tức về hôn lễ của Lục Thương Húc đang đến gần, nhưng vị hôn thê của vẫn lộ diện làm ai cũng tò mò.
Trong một buổi họp báo, phóng viên hỏi về danh tính cô dâu, chỉ nhạt: "Người nhát gan, nên công bố."
Ngay lập tức, truyền thông đồng loạt tung hô Lục tổng cưng vợ, giàu mà chung tình.
shgt
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gian-diep-thuong-mai-mgrj/5.html.]
C.h.ế.t tiệt! Chung tình cái con khỉ. Nếu là gay, liệu còn tâng bốc như ? Tôi bực bội dập tắt đầu t.h.u.ố.c lá.
Lại một cuối tuần nữa đa đến. Nhìn lượng xe đỗ ngoài Nam Đình ngày càng nhiều, sẽ đợi đến rạng sáng — lúc mà nhóm thiếu gia giàu đang chơi hăng nhất. Tôi né tránh camera, lẻn đến bảng điện và cắt đứt dây bên trong.
Trong chớp mắt, Nam Đình chìm bóng tối. Tôi men theo trí nhớ về phía văn phòng của Tống Ngưỡng. Xung quanh vang lên những tiếng phàn nàn hỗn loạn, nhân viên lũ lượt kiểm tra sự cố. Tôi dùng thẻ từ của thư ký tài vụ quẹt mở cửa phòng.
Mày mò một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy máy tính của Tống Ngưỡng và bắt đầu chép dữ liệu. Trong ngăn kéo bàn làm việc chẳng gì quan trọng. Tôi tìm nửa ngày, cuối cùng mới phát hiện bí mật trong con búp bê sứ kiểu Nhật mà sưu tầm. Bên trong con búp bê một cơ quan, nhấn thì két sắt giấu trong tường hiện .
Tôi đồng hồ, chỉ còn ba phút nữa là đèn dự phòng bật sáng. Tôi bắt đầu mày mò mật mã két sắt. Tiếng kim đồng hồ kêu "tạch tạch", mồ hôi lạnh rịn trán. Khi chỉ còn đúng một phút, mở két sắt.
Tôi vội vã chụp vài tấm ảnh tài liệu bên trong, rút USB, tắt máy tính rút lui. kịp thở phào, chạm mặt Tống Ngưỡng ngay hành lang. Thiết dự phòng bật sáng, ánh đèn mờ ảo hắt lên gương mặt . Tống Ngưỡng chằm chằm:
"Cậu làm gì ở đây?"
"Vừa nãy mất điện, sợ bóng tối nên hốt hoảng đường nào."
Tống Ngưỡng như thể uống nhiều rượu, hai má đỏ bừng. Hắn bực bội vò đầu túm chặt lấy cà vạt của lôi :
"Hôm nay tâm trạng ông đây , chơi với ."
"Anh Tống, nên , khách khứa đang đợi trấn an kìa."
"Đó là việc của bọn họ, hiện tại nên trấn an nhất chính là — Tôi!”
Hơi thở của Tống Ngưỡng nóng rực phả tai làm nổi hết da gà. Hắn đá văng cửa phòng nghỉ mất kiên nhẫn đẩy trong. Tôi cố gắng dây dưa nhưng hết kiên nhẫn, cau mày ấn xuống một chiếc sofa hình thù kỳ quái:
“Ngậm miệng!”
“Từ bây giờ, hãy gọi là chủ nhân!"