GIAI KỲ NHƯ MỘNG - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-03-22 09:30:59
Lượt xem: 1,071

17

Tôi còn chưa kịp nói ra cái tên Tống Thanh Nguyệt thì tiếng gõ cửa vang lên.

 

Thư ký Từ dẫn bác sĩ Triệu bước vào.

Có người ngoài, cuộc tranh cãi giữa tôi và Cố Diễn Đông tạm thời dừng lại.

 

Nhiệt độ lại cao hơn so với lúc tôi rời khỏi nhà.

Nhưng tôi vẫn kiên quyết từ chối truyền nước.

Chỉ nhờ bác sĩ Triệu kê thêm thuốc.

 

Sau khi hai người họ rời đi, tôi lập tức lên tiếng:

"Điều khoản nào trong thỏa thuận ly hôn có vấn đề?"

 

Cố Diễn Đông nhìn tôi một lúc, rồi mới rút bản thỏa thuận từ ngăn kéo đưa cho tôi.

Tôi thấy có một điều khoản bị khoanh tròn.

 

Quyền sở hữu Bánh Trôi.

 

Tôi hoảng hốt:

"Đã nói rõ là Bánh Trôi thuộc về em rồi mà..."

 

Chưa nói hết câu, tôi lại ho sặc sụa.

 

Cố Diễn Đông vừa đưa nước cho tôi, vừa mở nắp siro ho.

"Uống cái này trước đã."

 

Tôi uống một hơi hết sạch, rồi túm lấy ống tay áo của anh ấy:

"Cố Diễn Đông, Bánh Trôi là anh mua tặng em mà. Khi đó, anh đã nói là tặng em rồi!"

 

Cố Diễn Đông chậm rãi đậy lại nắp chai siro, giọng nói trầm ổn:

"Đúng, Bánh Trôi là quà cưới anh tặng em."

"Nhưng Lâm Gia Kỳ à, nếu chúng ta ly hôn, anh có quyền lấy lại."

 

Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi

"Anh vô lý!"

Tôi giận đến phát khóc.

"Tặng rồi sao có thể đòi lại?"

"Những thứ khác em có thể không cần, nhưng Bánh Trôi thì không được!"

 

"Điều này không thể thương lượng."

Cố Diễn Đông nói xong liền quay người rời đi.

 

Nhưng cửa văn phòng bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài.

 

"Diễn Đông, sao lâu vậy, em đợi mãi rồi!"

 

Giọng nói của Tống Thanh Nguyệt mềm mại, dịu dàng.

Thấy tôi, cô ta có vẻ bất ngờ:

"A, tôi đến không đúng lúc rồi sao?"

 

Cô ta cười khẽ:

"Vậy tôi sang phòng bên cạnh đợi nhé. Anh xử lý xong chuyện bên này trước đi, sau đó chúng ta nói chuyện sau."

 

Trước khi rời đi, cô ta nhìn tôi, rồi lại dịu dàng nhìn Cố Diễn Đông.

 

Tôi cười lạnh.

"Cố Diễn Đông, đừng vì một con ch.ó mà để người ta cứ mãi chờ đợi trong vô vọng."

 

"Em nói cái gì?"

Anh ấy nhíu mày.

 

"Anh muốn em nói thẳng ra sao?"

Tôi chỉ vào cánh cửa văn phòng.

"Anh ký ngay đi, sau đó đến Cục Dân Chính làm thủ tục."

"Như vậy thì hôm nay vẫn kịp đăng ký kết hôn với cô ta."

 

"Lâm Gia Kỳ, em đang nói linh tinh gì vậy?"

Cố Diễn Đông nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày.

"Chuyện của hai chúng ta, đừng lôi người khác vào."

 

Tôi bật cười vì tức giận.

"Cố Diễn Đông, anh có thể đừng giả dối như vậy không?"

 

"Bánh Trôi là anh mua, em sẽ trả lại."

"Nhưng có một điều, mong anh và vợ tương lai của anh hãy đối xử tốt với nó."

 

Nói xong, tôi không nhìn anh ấy nữa, lấy túi xách đi ra ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giai-ky-nhu-mong/chuong-6.html.]

"Lâm Gia Kỳ, ở lại nói cho rõ ràng!"

Cố Diễn Đông sải bước chặn cửa lại.

 

"Có phải em đã hiểu lầm chuyện gì không?"

"Tống Thanh Nguyệt đến đây là để bàn về một dự án hợp tác nước ngoài."

 

Tôi cúi đầu nhìn mũi giày của mình, không nói lời nào.

 

"Có chuyện gì, em có thể hỏi thẳng."

 

Tôi cười lạnh, ngẩng đầu lên nhìn anh ấy:

"Đêm kỷ niệm một năm kết hôn, anh tắt máy cả đêm."

"Hôm đó anh ở đâu, làm gì, với ai?"

 

"Anh họp suốt đêm."

 

"Họp à, hay là đi gặp người đẹp?"

 

Không đợi anh trả lời, tôi nói thẳng:

"Hôm đó, Tống Thanh Nguyệt gọi cho anh, là em tận tai nghe thấy."

"Cô ta bảo anh lái xe chậm một chút, anh nói với cô ta là ‘Anh đến ngay’."

 

"Cố Diễn Đông, cô ta đang ở phòng bên cạnh đấy."

"Nếu anh còn không thừa nhận, em sẽ sang đó đối chất với cô ta!"

 

18

Cố Diễn Đông lập tức kéo cửa văn phòng ra.

"Đi theo anh."

 

Cửa phòng khách bên cạnh khép hờ.

Lúc Cố Diễn Đông đẩy cửa bước vào, giọng nói vui mừng không kìm nén được của Tống Thanh Nguyệt vang lên:

"Diễn Đông, anh đến rồi à…"

 

"Cô Lâm cũng ở đây à?"

 

Sắc mặt Tống Thanh Nguyệt thoáng hiện vẻ lúng túng.

Cô ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Cố Diễn Đông: "Có… có chuyện gì sao?"

 

"Cô Tống, hôm nay có phải lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?"

 

Sắc mặt Tống Thanh Nguyệt lập tức trắng bệch.

Ánh mắt cô ta trốn tránh, không dám đối diện với tôi.

Một lúc lâu sau, cô ta mới miễn cưỡng cười, nói: "Phải… Anh bận rộn suốt thời gian tôi về nước…"

 

Tôi hơi sững sờ.

Nhưng Tống Thanh Nguyệt lại tiếp tục lên tiếng:

"Cô Lâm, có phải cô hiểu lầm gì rồi không?"

"Tôi và Diễn Đông luôn là bạn bè tốt."

"Hôm nay đến công ty cũng chỉ để bàn bạc một dự án hợp tác mà thôi."

 

Nói đến đây, cô ta bỗng nhiên mỉm cười nhìn Cố Diễn Đông:

"Diễn Đông, anh xem, cô Lâm vẫn như một đứa trẻ vậy."

 

Trẻ con…

Thường liên quan đến không hiểu chuyện, không trưởng thành.

Cô ta đang cố tình nói móc tôi đây mà.

 

Tôi không phí lời, lập tức mở điện thoại, bật một đoạn ghi âm.

 

"Cô chính là cô vợ nhỏ của Diễn Đông sao? Tên gì nhỉ, Lâm Giai Kỳ?"

"Chị Thanh Nguyệt, chị xem, có phải trông cô ta hơi giống chị không?"

"Có vài phần giống tôi, coi như là phúc khí của cô rồi."

"À phải rồi, chị Thanh Nguyệt, khi nào anh họ em qua đây vậy?"

"Để chị gọi điện hỏi xem."

"Diễn Đông, khi nào anh đến vậy? Mọi người đều đang đợi anh đấy."

"Được, vậy anh bảo tài xế lái xe chậm một chút nhé, lát nữa gặp."

 

Mỗi câu thoại vang lên, sắc mặt của Tống Thanh Nguyệt lại tái nhợt thêm một phần.

Đến cuối cùng, cô ta gần như đứng không vững nữa.

 

"Cô lén ghi âm, đây là phạm pháp…"

"Không đúng, đây đều là giả! Là cô ấy dùng phần mềm ghép âm!"

 

Khuôn mặt Tống Thanh Nguyệt đỏ bừng, nói năng lộn xộn.

 

Loading...