GIAI KỲ NHƯ MỘNG - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-03-22 09:30:05
Lượt xem: 1,071
14
Tiếng bạt tai vang dội.
Những người giúp việc trong nhà đều hoảng sợ đến mức nín thở.
Tài xế và thư ký đứng sang một bên, không ai dám lên tiếng.
"Cố Diễn Đông..."
Tôi sững sờ nhìn anh, muốn xin lỗi, nhưng lại không thể nào nói ra được hai chữ "xin lỗi".
Anh đứng yên bất động.
Trên gương mặt cũng chẳng có chút cảm xúc nào.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Nhìn suốt nửa phút.
Mãi sau, anh mới chậm rãi lên tiếng:
"Lâm Giai Kỳ."
Một cơn gió lạnh bỗng thổi qua.
Tôi vô thức ôm lấy hai cánh tay.
Những bông tuyết lạnh buốt rơi xuống mặt tôi.
Hôm nay lại có tuyết rơi.
Là trận tuyết đầu tiên của năm nay.
Tôi không nhịn được lại nhớ về đêm tuyết rơi lần trước.
Nếu hôm ấy, tôi không gặp Cố Diễn Đông…
Thì giờ này, có phải anh đã ở bên Tống Thanh Nguyệt rồi không?
Còn tôi sẽ ở đâu, sống một cuộc đời thế nào?
Sẽ đau khổ, tuyệt vọng, hay đã buông bỏ và bước tiếp?
Tôi không biết.
Cố Diễn Đông đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường.
Bình tĩnh đến mức tàn nhẫn.
Trong mắt anh, cũng chẳng có chút cảm xúc nào.
Cái tát này…
Dường như lại trở thành lời giải cho bài toán nan giải của anh.
"Nếu em thực sự muốn ly hôn, anh tôn trọng suy nghĩ của em."
"Ngày mai anh sẽ ký tên."
Nói xong, anh cởi áo khoác ngoài, đưa cho tôi:
"Tuyết rơi rồi, em khoác vào đi."
Tôi cứng ngắc vươn tay nhận lấy.
Còn anh, ngay khoảnh khắc tôi cầm áo, anh đã lập tức buông tay, quay người lên xe.
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
Chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Tuyết càng rơi dày hơn.
Tôi ôm lấy chiếc áo khoác nặng trịch.
Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy trái tim mình trống rỗng.
Mặt đất phủ một lớp trắng xóa.
Vạn vật đều tĩnh lặng.
Nhưng tôi lại nghe thấy âm thanh nước mắt mình rơi vỡ.
Tôi biết…
Kể từ giây phút này, tôi và Cố Diễn Đông đã thực sự kết thúc.
15
Mười giờ sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ thư ký của Cố Diễn Đông.
"Thưa phu nhân, là thế này, Cố tổng đã ký xong giấy tờ."
"Cô xem khi nào tiện để..."
Tôi xoa xoa cổ họng đau rát.
Cơn sốt khiến cả người tôi mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.
Nhưng tôi vẫn cố gắng chống đỡ, bước xuống giường.
"Bây giờ tôi tiện."
Sau một hồi ho sặc sụa, tôi mới cất giọng khàn đặc:
"Tôi sẽ đến Cục Dân Chính ngay bây giờ."
"Thưa phu nhân, có một điều khoản trong thỏa thuận, Cố tổng muốn bàn bạc thêm."
"Anh ấy đang ở đâu?"
"Ở công ty ạ."
"Vậy tôi sẽ đến công ty."
Tôi uống một viên thuốc, rồi khoác áo lông xuống lầu.
Đến trước tòa nhà công ty của Cố Diễn Đông, khi vừa định mở cửa xe bước xuống…
Tôi bất ngờ trông thấy Tống Thanh Nguyệt.
Cô ta bước xuống từ một chiếc xe chuyên dụng.
Trên người mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu trắng ngà, đội mũ beret cùng màu.
Vòng eo thon gọn, đôi giày cao gót mũi nhọn, mỗi bước đi đều vững vàng nhưng uyển chuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giai-ky-nhu-mong/chuong-5.html.]
Chỉ lướt qua một cái, cũng có thể thấy cô ta là một đại mỹ nhân.
Bóng dáng Tống Thanh Nguyệt chẳng mấy chốc đã khuất khỏi tầm mắt tôi.
Tôi lảo đảo bước xuống xe, cả người quấn kín mít trong mũ và khăn.
Nhìn như một quả bóng tròn vo.
Nhớ lại hình ảnh vừa rồi của Tống Thanh Nguyệt, tôi không khỏi bật cười tự giễu.
Chắc hẳn Cố Diễn Đông không muốn chờ thêm một phút nào.
Nên mới lập tức sai người đón cô ta đến đây.
Cơn sốt khiến tôi vô cùng khó chịu, khắp người cũng đau nhức âm ỉ.
Giờ phút này, tôi chẳng còn tâm trí nào để nghĩ đến chuyện của bọn họ nữa.
Chỉ muốn nhanh chóng ký giấy tờ, hoàn tất thủ tục.
Sau đó về nhà, vùi mình ngủ một giấc ba ngày ba đêm.
Thư ký của Cố Diễn Đông xuống đón tôi.
Khi bước vào thang máy chuyên dụng của anh ta…
Tôi nghe thấy mấy tiếng bàn tán phía sau:
"Người mà thư ký Từ vừa đón, có phải là phu nhân của Cố tổng không?"
"Nói linh tinh gì thế, người vừa lên trước mới là phu nhân Cố tổng chứ."
"Cũng đúng, một mỹ nhân như vậy mới xứng với Cố tổng."
Thư ký Từ có hơi lúng túng, thậm chí còn không dám nhìn tôi.
Nhưng tôi lại chẳng hề tức giận.
Bởi vì bọn họ nói không sai.
Tống Thanh Nguyệt là một đại mỹ nhân.
Còn tôi lúc này, trông chẳng khác gì một người bình thường đi ngang qua trên phố.
16
Văn phòng của Cố Diễn Đông rất rộng, chiếm trọn tầng hai mươi bảy.
Hệ thống sưởi cũng bật rất cao.
Hôm nay, hiếm khi thấy anh ấy mặc áo sơ mi trắng.
Tôi thích anh ấy mặc áo sơ mi trắng.
Nhưng anh ấy lại ưa chuộng tông màu trầm hơn, vì vậy rất ít khi thấy anh mặc.
Chỉ tiếc là tôi đang bệnh đến mức khó chịu, chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nhìn nữa.
Cố Diễn Đông cũng không hề ngẩng đầu lên, thậm chí không nhìn tôi lấy một lần.
Trong lòng bỗng nhói đau.
Tôi mệt mỏi đến mức chỉ muốn tìm một chiếc ghế sô pha ngồi xuống.
Cổ họng đau rát, ngứa ngáy, khiến tôi không nhịn được mà ho sù sụ.
"Bị ốm à?"
Một bàn tay dài và thon gọn đưa cho tôi tờ khăn giấy.
Tôi cảm ơn rồi nhận lấy.
Nhưng ngay sau đó, bàn tay của Cố Diễn Đông đặt lên trán tôi.
"Sao nóng thế này?"
Anh ấy cau mày, nghiêm túc quay lại bàn làm việc gọi điện.
"Bảo bác sĩ Triệu lên tầng hai mươi bảy ngay."
"Không cần phiền phức thế đâu, em uống thuốc rồi."
Vừa dứt lời, cơn ho lại kéo đến, dữ dội hơn lần trước.
Phổi như bị xé rách, cổ họng đau đớn như bị d.a.o cứa.
"Chỉ uống thuốc thì không đủ."
Cố Diễn Đông kéo tôi đứng dậy.
"Em vào trong phòng nghỉ một lát, lát nữa bác sĩ Triệu sẽ đến truyền nước."
"Không cần."
Tôi giật tay ra khỏi anh ấy.
"Chúng ta bàn chuyện thỏa thuận ly hôn trước đi."
"Lâm Gia Kỳ, em đừng có giở tính trẻ con ra nữa."
Anh ấy có vẻ bực mình.
Tôi nhún vai, thờ ơ đáp:
"Em vốn dĩ đã như vậy rồi mà."
"Không trưởng thành, không hiểu chuyện, không khéo léo, không biết đối nhân xử thế, giống như một đứa trẻ phiền phức."
"Cố Diễn Đông, đâu phải anh mới quen em chỉ ngày một ngày hai."
Anh ấy nghiến răng, dường như đang kiềm chế cảm xúc.
"Em đang bị bệnh, anh không chấp nhặt với em."
"Trước tiên cứ để bác sĩ kiểm tra đã, xong rồi hẵng nói chuyện ly hôn."
Tôi cười khẽ, cố nén nước mắt.
"Cố Diễn Đông, hà tất phải như vậy?"
"Đừng kéo dài thời gian nữa, cũng đừng để người ta phải chờ lâu."
"Ai phải chờ?"