GIAI KỲ NHƯ MỘNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-22 09:28:24
Lượt xem: 1,328

5

Tôi ngồi một mình trong phòng rất lâu.

 

Gọi cho Cố Diễn Đông tổng cộng mười bảy cuộc.

 

Nhưng anh vẫn luôn tắt máy.

 

Mãi sau, Đường Như, em họ anh, bỗng gửi cho tôi một vị trí.

 

"Lâm Giai Kỳ, có muốn biết tình yêu đích thực của anh họ tôi là ai không?"

 

Tôi lái xe đến theo định vị đó.

 

Đường Như đã đứng chờ dưới lầu.

 

Cô ta dẫn tôi lên tầng, ra khỏi thang máy, đến một phòng bao trên tầng ba.

 

"Lâm Giai Kỳ, vào đi."

 

Đường Như đẩy cửa bước vào.

 

Tiếng ồn ào náo nhiệt trong phòng bỗng chốc im bặt.

 

Tôi vừa nhìn đã thấy người phụ nữ ngồi ở vị trí chính giữa.

 

Cô ta mỉm cười nhìn tôi, nhưng ánh mắt chẳng hề thiện ý.

 

Mất vài giây, cô ta mới thản nhiên lên tiếng:

 

"Cô chính là cô vợ nhỏ của Diễn Đông à? Hình như tên là Lâm Giai Kỳ phải không?"

 

Đường Như lập tức chen vào:

 

"Chị Thanh Nguyệt, chị xem này, cô ta có hơi giống chị đấy, đúng không?"

 

Tống Thanh Nguyệt lại nhìn tôi vài giây.

 

Sau đó cười khẩy, giọng nói mang theo chút chế nhạo nhàn nhạt.

 

"Có thể giống tôi được vài phần, cũng xem như phúc phận của cô rồi."

 

Cả căn phòng vang lên những tiếng cười rộ lên đầy giễu cợt.

 

"À đúng rồi, chị Thanh Nguyệt, khi nào anh họ em đến vậy?"

 

Tống Thanh Nguyệt cười khẽ, có chút ngại ngùng.

 

"Để chị gọi điện hỏi xem."

 

Tôi đứng ngoài cửa, khoảnh khắc ấy, hơi thở gần như nghẹn lại.

 

Điện thoại của Cố Diễn Đông vẫn luôn tắt máy.

 

Thế nhưng khi Tống Thanh Nguyệt bấm gọi, điện thoại lại kết nối được.

 

Cô ta liếc nhìn tôi một cách đầy đắc ý.

 

"Diễn Đông, anh sắp đến chưa? Mọi người đang đợi anh này."

 

Trong đầu tôi vang lên âm thanh của thứ gì đó vỡ nát.

 

Mùa đông ở Kinh Thành lạnh đến thấu xương.

 

Tôi đi vội, chỉ khoác một chiếc áo mỏng.

 

Khoảnh khắc này, tôi chỉ cảm thấy toàn thân như bị băng giá bao phủ.

 

Trái tim đau đến phát điên.

 

Nhưng lại không thể khóc nổi.

 

Khi quay người rời đi, tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng của Tống Thanh Nguyệt.

 

"Được thôi, anh cứ bảo tài xế lái xe chậm một chút nhé. Gặp anh sau."

 

6

Khi về đến nhà, đã là mười một giờ đêm.

 

Đứng trước gương, bàn tay tôi vẫn còn run rẩy.

 

Khi ân ái, Cố Diễn Đông luôn thích nâng mặt tôi lên.

 

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve nơi đuôi mắt.

 

Những lúc tình cảm dâng trào, anh sẽ hôn lên nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt tôi, hết lần này đến lần khác.

 

Mắt tôi hơi tròn, đuôi mắt hơi cong, lông mi rất dày.

 

Tống Thanh Nguyệt cũng có đôi mắt tròn.

 

Chỉ là cô ta có mí lót, còn tôi là mắt hai mí.

 

Ngoài ra, ngay cả vị trí nốt ruồi ở đuôi mắt chúng tôi cũng giống hệt nhau.

 

Tôi muốn khóc, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể nhìn vào chính mình trong gương.

 

Cười một cách chua xót.

 

Tôi thực sự rất thích Cố Diễn Đông.

 

Nhưng tôi cũng thực sự, thực sự ghét việc bị xem như một kẻ thay thế.

 

Lần cuối cùng, tôi bấm gọi số của Cố Diễn Đông.

 

Lần này, điện thoại anh đã gọi được.

 

Nhưng anh không bắt máy.

 

Vài phút sau, anh nhắn tin lại cho tôi.

 

"Xin lỗi Giai Kỳ, tối nay anh có việc quan trọng, ngày mai anh sẽ về nhà."

 

Tôi ngồi xuống sàn, nhìn chằm chằm vào hai dòng chữ ngắn ngủi ấy.

 

Màn hình điện thoại tối đi.

 

Tôi bỗng bật cười tự giễu.

 

Nhưng từng giọt, từng giọt nước mắt lạnh lẽo cứ thế rơi xuống màn hình.

 

Gần sáng.

 

Tôi vào thư phòng của Cố Diễn Đông.

 

Tháo nhẫn cưới, cùng bản thảo đơn ly hôn bỏ vào phong bì.

 

Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi

Khi chuẩn bị rời đi.

 

Tôi nhớ đến việc tối qua anh không về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giai-ky-nhu-mong/chuong-2.html.]

Nhớ đến dáng vẻ kiêu kỳ của Tống Thanh Nguyệt.

 

Cuối cùng, tôi vẫn không kìm được.

 

Xé một tờ giấy nhớ, viết mấy dòng.

 

"Kỹ thuật của anh thực sự rất tệ."

 

"Ba trăm sáu mươi lăm ngày, mãi chỉ có một tư thế."

 

"Tôi chán rồi."

 

"Cho anh đánh giá kém."

 

"Còn nữa, Cố Diễn Đông, tôi muốn trả hàng."

 

Tôi gọi dịch vụ chuyển phát nội thành, gửi tất cả đến công ty của Cố Diễn Đông.

 

Sau đó thu dọn đồ đạc, rời khỏi căn nhà này.

 

7

Trên đường đến nhà bạn thân, điện thoại của Cố Diễn Đông đột nhiên gọi tới.

 

Tôi do dự một lúc, nhưng không bắt máy.

 

Chốc lát sau, bên kia đã ngắt cuộc gọi.

 

Cố Diễn Đông cũng không gọi lại lần nữa.

 

Thật ra anh vẫn luôn như vậy.

 

Bên ngoài lúc nào cũng lạnh lùng, kiêu ngạo, khó tiếp cận.

 

Chỉ có trên giường…

 

Tôi mới có thể nhìn thấy mặt khác của anh – một Cố Diễn Đông bước xuống thần đàn.

 

8

Cố Diễn Đông đặt điện thoại xuống, gọi thư ký vào.

 

"Bảo tài xế chuẩn bị xe, tôi muốn về nhà một chuyến."

 

Thư ký lại đưa một tập tài liệu qua.

 

"Cố tổng, đây là đồ phu nhân vừa gửi đến."

 

Cố Diễn Đông day day ấn đường, sắc mặt dường như dịu đi đôi chút.

 

"Đưa tôi."

 

Anh đưa tay nhận lấy, mở ra.

 

Chiếc nhẫn cưới lập tức rơi ra ngoài.

 

Gương mặt Cố Diễn Đông trong chớp mắt trầm xuống.

 

Chiếc nhẫn cưới của anh và Lâm Giai Kỳ là do chính anh tự tay thiết kế.

 

Chỉ cần nhìn thoáng qua, anh đã nhận ra ngay.

 

Anh nhặt chiếc nhẫn lên, rồi lấy toàn bộ đồ trong phong bì ra.

 

Khi thấy chữ ‘Đơn ly hôn" to đùng, anh chỉ cảm thấy cơn đau đầu sau một đêm thức trắng họp hành càng trở nên dữ dội hơn.

 

Đưa tay cầm lấy đơn ly hôn, ánh mắt anh lại rơi vào tờ giấy nhớ bên cạnh.

 

"Kỹ thuật của anh thực sự rất tệ."

 

"Ba trăm sáu mươi lăm ngày, mãi chỉ có một tư thế."

 

Gương mặt Cố Diễn Đông dần sa sầm.

 

Kỹ thuật của anh tệ?

 

Cố Diễn Đông châm một điếu thuốc, vừa tức vừa buồn cười.

 

Có phải Lâm Giai Kỳ đã quên rồi không?

 

Là ai đã làm nhàu nát sơ mi và quần tây của anh?

 

Là ai đã xấu hổ đến mức phải che mặt, không dám nhìn thẳng vào anh?

 

Ba trăm sáu mươi lăm ngày, chỉ có một tư thế?

 

Cố Diễn Đông nghĩ, nếu lúc này Lâm Giai Kỳ ở trước mặt anh… Anh nhất định sẽ bóp lấy gáy cô, đè cô lên cửa sổ sát đất.

 

Dù cô có khóc lóc cầu xin, gọi anh là chồng, cũng vô dụng.

 

Sắc mặt anh lạnh đi, dập tắt điếu thuốc trong tay.

 

Đúng là Lâm Giai Kỳ rất giỏi chuyện gắp lửa bỏ tay người.

 

Anh không nên quá mềm lòng với cô khi ở trên giường.

 

Cố Diễn Đông phất tay bảo thư ký ra ngoài.

 

Sau đó, anh lại lấy điện thoại gọi đi.

 

Nhưng điện thoại bị ngắt máy.

 

Anh kiềm chế sự khó chịu, gọi cuộc thứ ba.

 

Lần này, điện thoại đã bị mất kết nối hoàn toàn.

 

Cùng lúc đó, quản gia ở nhà gọi đến.

 

"Anh Cố, chúng tôi xem lại camera mới biết, phu nhân đã rời đi từ sáng sớm."

 

"Hơn nữa, cô ấy còn xóa hết dấu vân tay của mình trên khóa cửa."

 

Cố Diễn Đông chỉ cảm thấy đầu mình đau như muốn nứt ra.

 

Anh day day ấn đường, hỏi tiếp:

 

"Camera còn quay được gì nữa không?"

 

"À đúng rồi, lúc rời đi, phu nhân còn dắt theo Bánh Trôi nữa…"

 

Cố Diễn Đông lại lần nữa tức đến bật cười.

 

Đây đúng là chuyện mà Lâm Giai Kỳ có thể làm ra.

 

Đòi ly hôn mà cũng không quên dắt theo chú chó anh mua.

 

Cô luyến tiếc con chó, nhưng lại nỡ rời bỏ anh.

 

Thật nực cười.

 

Anh đây đúng là… không bằng cả một con chó.

 

Loading...