Giấc mộng xưa ở kinh thành - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-11 10:48:57
Lượt xem: 216

4.

Ngày hôm sau, người hầu đến thay y phục cho ta.

“Tiểu thư, tướng quân sợ chân người lại đau nên đêm qua đã ở ngoài cửa canh cả đêm.”

“Khi tướng quân đ.á.n.h trận sợ người ở lại kinh thành bị ức h.i.ế.p nên đã liều lĩnh dẫn theo người đi cùng. Chúng nô tỳ đều ghen tị với người.”

Đúng vậy, hắn đưa ta đi, lo cơm ăn áo mặc, sinh hoạt hàng ngày. Dù ta không yêu cầu hắn vẫn ở với ta cả đêm.

Mọi người đều thấy hắn rất tốt.

Nhưng mấy ai còn nhớ rằng phụ thân và ca ca ta đã c.h.ế.t vì bảo vệ hắn, còn ta vì cứu hắn mà bị thương tật.

Lâm Du ở khá gần phủ tướng quân.

Ta đã chuẩn bị gửi thư cho nàng.

Ta nhìn thấy nàng ấy ở Tháp Thúy Phong.

Chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng đứng dưới lầu.

 "Ây?" Khi nghe ta gọi, nàng quay đầu lại và phải một lúc sau mới nhận ra ta.

Lâm Ngọc cười toe toét với ta:

"Thật sự là Song tỷ tỷ."

"Muội nghe họ nói Song tỷ tỷ đã trở lại. Muội đã nhờ hầu gia đưa muội đến gặp tỷ, nhưng hầu gia lại muốn muội phải  ngoan ngoãn trước khi có thể gặp lại tỷ."

"Hầu gia không cho nên muội không đi được.”

"Muội rất vui vẻ, muội đã gặp được Song tỷ tỷ.”

Mặt Lâm Du đỏ bừng vì lạnh, nàng cư xử ngoan ngoãn đến mức khiến người ta cảm thấy xót xa.

Ta nhanh chóng cởi áo choàng của mình ra và mặc cho nàng ấy.

Ngay khi ta chạm vào vai Lâm Du, nàng bất ngờ lao vào vòng tay ta, ôm lấy ta và bắt đầu khóc.

“Song tỷ tỷ…muội nhớ tỷ quá…nhớ tỷ quá…”

Đôi vai khẽ rung lên.

Lâm Du của ta, những năm này nàng ấy đã gặp bao nhiêu oan trái trong Hầu phủ vậy.

Rõ ràng ngay từ đầu là lỗi của Tĩnh An Hầu.

Một con ngựa đã chạy loạn trong Kinh Thành đá vào xe ngựa của Lâm Ngọc khiến nàng ấy bị thương ở đầu.

Hai người ban đầu đã đính hôn.

Tĩnh An Hầu không muốn làm lớn chuyện nên đã tăng gấp đôi tiền sính lễ để đền bù và cho đệ đệ nàng một chức quan tam phẩm.

Lâm phủ cũng biết nếu tiếp tục tranh cãi, sau này nữ nhi của ông khó lòng gả đi, nên đành nuốt nước bọt xuống nhận lấy.

Trong hôn lễ.

Tĩnh An Hầu nói trước mặt tất cả các vị quan khách rằng Lâm Du sẽ không bao giờ bị đối xử bất công trong hầu phủ.

Ta cũng nghĩ rằng dù hắn ta có không thích thì ít nhất hắn cũng sẽ không bắt nạt hay làm nhục nàng ấy.

Bây giờ có vẻ như phần thưởng thứ hai mà ta yêu cầu từ hoàng đế là đúng.

Ta vỗ nhẹ vào lưng Lâm Du: "Du nhi ngoan, tỷ đã trở về rồi.”

Tiếng nức nở vẫn tiếp tục: "Vậy sau này Song tỷ tỷ sẽ không rời đi nữa phải không?"

"Có đi sẽ dẫn theo muội.”

Vừa dứt lời.

Hai người bước ra trước Tháp Túy Phong.

Là Tạ Thời Thanh và Tĩnh An Hầu.

Ánh mắt chạm nhau, trong tức khắc đều im lặng.

Tạ Thời Thanh đột nhiên tiến lên nắm lấy cổ tay của ta: "Ninh Ninh, nàng đi đâu vậy?"

Tĩnh An Hầu cũng kéo Lâm Du lại. "Song tiểu thư, cô có muốn đưa phu nhân của ta đi cùng không?"

Khuôn mặt không thay đổi, ta cúi người về phía trước chào họ.

“Ta chỉ dỗ dành muội ấy và muốn dẫn muội ấy đi xem kịch thôi.”

 “Hầu gia, ngài đừng suy nghĩ nhiều."

 Nghe những lời đó.

Tĩnh An Hầu nhẹ nhàng nói:

"Bỏ đi, nếu muốn thì cứ đi đi. Khỏi phải hằng ngày nghe nàng ấy lải nhải Song tỷ tỷ bên tai.”

 

Tạ Thời Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm, lấy túi tiền từ thắt lưng ra đưa cho ta.

“Thích gì thì cứ mua, mệt thì về nhà nghỉ ngơi "

"Hay là ta phái hai người đi theo nàng..."

“Không sao đâu,” Tĩnh An Hầu thúc giục, “Chỉ là một kẻ ngu ngốc hoặc một kẻ què quặt thì có thể có chuyện gì?”

“Đi thôi, Ngọc Tĩnh vẫn đang đợi chúng ta.”

Tạ Thời Thanh quay lại nhìn ta: "Ninh Ninh, xong việc ta sẽ tới tìm nàng."

Bắt gặp ánh mắt của hắn, ta gật đầu.

5.

Nắm tay Lâm Du bước xuống phố nhộn nhịp.

Kể từ ngày nhà họ Song gặp chuyện, ta luôn ở trong phủ tướng quân, rất ít khi ra ngoài.

Lâm Du có lẽ cũng vậy, nàng ấy đã rất chán nản Hầu phủ.

Mọi thứ đều rất mới mẻ.

"Song tỷ tỷ, muội có thể ăn kẹo táo được không?”

"Song tỷ tỷ, muội muốn ăn bánh ngọt."

"Song tỷ tỷ, viên kẹo này trông giống tỷ quá, muội muốn ăn nó..."

Chưa đầy nửa canh giờ, ta đã có trong tay một đống đồ ăn vặt.

Đi ngang qua Lâm phủ.

Người gác cửa nhìn thấy chúng ta liền đóng cửa lại: "Mau, nhanh, đừng để Hầu phu nhân đột nhập."

Lâm Du đang bận ăn và không nghe thấy gì cả.

Ta đến quán trà gần đó và gọi một ấm trà nóng.

"Du nhi, ngoan ngoãn ngồi đây. Song tỷ tỷ sẽ sớm quay lại thôi."

"Vâng!"

Sau khi Lâm Du ổn định chỗ ngồi, ta quay người và bước đến cửa nhà họ Lâm.

Người gác cửa biết ta. Khi thấy xung quanh ta không có ai khác, hắn ngừng đóng cửa lại.

"Thì ra là Song tiểu thư."

Ta đưa cho hắn ta một miếng bạc và hỏi: "Tại sao ngươi lại đóng cửa?"

Hắn ta cân trọng lượng bạc trong tay: "Thưa Song tiểu thư, chúng tôi cũng chỉ làm theo lệnh. Hầu phu nhân lúc mới gả đi luôn chạy về nhà, Lâm phu nhân sợ người ngoài chê cười nên kêu chúng tôi canh cửa đề phòng…Hầu phu nhân lại chạy về nữa”.

"Chúng tôi cũng chỉ làm theo lệnh chủ nhân.”

"Ta biết rồi."

Cánh cửa của Lâm gia bị khóa chặt.

Bên kia con đường dài, Lâm Du đang ăn kẹo táo và vẫy tay chào ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giac-mong-xua-o-kinh-thanh/chuong-2.html.]

"Song tỷ tỷ à, phụ thân và mẫu thân không có nhà đâu, họ đi rất xa rồi.”

"Mỗi lần muội về đều thấy cửa đóng và gõ cửa cũng không có ai trả lời. Không biết khi nào họ mới về".

"Muội cũng rất nhớ họ."

Ta cụp mắt xuống để kìm nén sự chua chát trong mắt.

Mọi người đều có thể quay lại sau khi rời đi.

Nhưng nếu trái tim mất đi thì sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.

"Du nhi, muội có thích kinh thành không?"

Nàng ấy lắc đầu và rồi gật đầu lần nữa.

"Muội không thích đâu, phụ mẫu muội đều không có ở đây, Song tỷ tỷ cũng vậy. Hầu phủ không ai nói chuyện với muội. Họ gọi muội là đồ ngốc, nhưng muội đã làm việc rất chăm chỉ và đang học cách trở nên thông minh." ."

"Bây giờ Song tỷ tỷ đã trở lại, muội chỉ thích tỷ."

"Song tỷ tỷ, tỷ không phải định đưa muội đi xem kịch sao? Vở kịch là gì vậy?

"Đó không phải là xem một vở kịch, đó là diễn xuất."

Sau đó, ta lấy ra một viên thuốc từ tay mình.

"Du nhi, sau khi ăn viên kẹo đường này, ngày mai muội có thể cảm thấy chóng mặt và đau đầu, nhưng đừng sợ, đừng khóc, sau khi cơn đau qua đi, hãy ngủ thật ngon nhé. Chờ muội tỉnh lại, Song tỷ tỷ… sẽ đưa muội ra khỏi kinh thành và rời khỏi Hầu phủ, được chứ?”

"Có cảm ơn ca ca không? Song tỷ tỷ…Còn ca ca không?"

Không còn nữa.

Lâm Du nuốt viên thuốc xuống.

Ta nhẹ nhàng nói chuyện với nàng ấy: "Việc này là bí mật của chúng ta, người khác không thể biết được."

Thời gian trôi qua.

Tạ Thời Thanh không đến tìm chúng ta, Hầu phủ cũng không phái người đi tìm Lâm Du.

Ta đưa nàng ấy đến tiệm trang sức.

Lâm Du đã từng rất thích đồ trang sức nhưng giờ tóc nàng đầy những chiếc trâm nhỏ đủ màu sắc.

Thật không may, chúng ta gặp phải Kiều Ngọc Tĩnh.

6.

“Song tỷ tỷ, cái này đẹp quá. Tỷ có thể cho muội xem được không?"

"Được chứ."Lời vừa dứt.

Giọng nói của Kiều Ngọc Tĩnh từ phía sau vang lên.

“Tạ tướng quân, ta muốn chiếc trâm cài tóc bằng hoa gấm đó làm giải thưởng cho cuộc thi hôm nay.”

Một nhóm ba người bước vào trong.

Ta nhìn kỹ hơn và thấy chiếc trâm hình hoa chính là chiếc mà ta cầm.

Chủ quán là người khéo léo, quanh năm đều bán cho những gia đình quyền quý.

Thấy bầu không khí không ổn, ông vội vàng đi tới giải quyết: "Ôi…Kiều tiểu thư, những chiếc trâm cài hình hoa đều được làm bằng ngọc trai kém chất lượng. Tiệm của lão phu vừa nhận được một số trang sức tốt từ nước láng giềng. Để ta lấy ra cho người xem được không?"

Nhưng Kiều Ngọc Tĩnh kiên quyết  không chịu nhượng bộ.

“Ta chính là thích cái này. Tạ tướng quân đã hứa sẽ mua cái ta thích… không lẽ huynh muốn thất hứa sao?”

Không muốn tự đốt lửa vào mình, hắn vội vàng bước sang một bên.Tạ Thời Thanh tỏ ra bối rối: "Đã là Kiều tiểu thư thích, ta sẽ không thất hứa."

"Ninh Ninh, đưa cho ta."

 Lâm Du nghe thấy liền từ chối.

"Không, muội đã chọn chiếc trâm cài này cho Song tỷ tỷ, tại sao tỷ ấy lại phải đưa nó cho người khác?"

"Tạ ca ca, huynh không phải thích Song tỷ tỷ nhất sao? Tại sao huynh lại đứng về phía người khác."

"Ta......" Tạ Thời Thanh ngượng ngùng nói không nên lời.

 

"Lâm Du!" Sắc mặt Tĩnh An Hầu đột nhiên trở nên lạnh lùng.

"Người đâu, tới đây đưa phu nhân về phủ.”

"Ta sẽ không rời đi đâu!" Lâm Du vùng vẫy.

Những người hầu của Hầu phủ liền siết c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!

Bây giờ không phải là lúc tranh cãi.

"Du Nhi ngoan…muội hãy trở về trước nhé."

Sau đó ta vặn một viên ngọc trai từ chiếc trâm cài ra và đưa cho Kiều Ngọc Tĩnh: "Chiếc trâm này đã gãy rồi, ta không có ý định lấy, Kiều tiểu thư thích thì cứ cầm đi."

"Tướng quân, ta về nhà trước, không quấy rầy huynh."

Ta vừa ăn xong, Tạ Thời Thanh cũng đúng lúc trở về.

Người hầu đang mang bữa tối đi.

Hắn ngồi xuống cạnh ta như thường lệ: "Sao nàng không đợi ta về?"

Ngọn nến trước mặt như nhảy múa, ta ngước mắt lên nhìn hắn: "Đã muộn rồi. Ta không đợi vì không muốn bị đói. Tướng quân đừng trách ta."

Tạ Thời Thanh vốn muốn nắm tay ta, nhưng khi nghe thấy ta gọi hắn là tướng quân, hắn sững người giữa không trung, trong mắt hiện lên một tia buồn bã: "Ninh Ninh, đừng tức giận có được không? Trước đây nàng gọi ta là Thời Thanh, bây giờ lại gọi ta là tướng quân, chúng ta rốt cuộc từ khi nào đã trở nên xa lạ như vậy?"

Hắn vừa khôn ngoan, vừa dũng cảm nhưng lại giỏi giả vờ câm điếc khi nhắc đến mối quan hệ nam nữ.

Chỉ là hắn không muốn đối mặt mà thôi.

Hắn nghĩ rằng sau khi chờ đợi một thời gian dài, ta vẫn sẽ nuốt bữa ăn tồi tệ này.

Suy cho cùng, trong mắt hắn, ta không có lựa chọn khác và cũng không có nơi nương tựa.

Không đợi được câu trả lời của ta Tạ Thời Thanh dần mất kiên nhẫn.

Hắn ta nhíu mày: “Không phải chỉ là một chiếc trâm hoa vô giá trị sao? Ngày nào đó ta sẽ xin Bảo Các cho nàng mười cái.”

Sau đó, hắn xắn tay áo rời đi.

Dù là mười cái hay trăm cái cũng không quan trọng nữa.

Ngày hôm sau.

Bữa ăn được đưa tới phòng ta hình như ít hơn trước.

Tỳ nữ phục vụ ta không đành lòng khuyên : "Tiểu thư, người hãy nhường tướng quân một bước. Dù sao đến cuối cùng thì tướng quân vẫn là người quyết định."

“Đừng để giống như Hầu phu nhân bây giờ thì không đáng đâu.”

"Lâm Du muội ấy bị sao vậy?" Ta hỏi.

Tỳ nữ biết mình không nên nói nhiều, nhưng ở đây chỉ có hai chúng ta, bình thường ta đối xử với nàng rất tốt nên nàng không giấu giếm ta bất cứ thứ gì.

“Nô tỳ hôm nay nghe nói, sáng nay Hầu phu nhân đột nhiên đầu đau như búa bổ, có lẽ nàng ấy bị cảm lạnh. Nhưng mà, Hầu gia không cho phép đại phu thăm khám và chữa trị cho nàng, chỉ nói rằng nàng ấy thật ngu ngốc.”

Tỳ nữ biết rằng ta và Lâm Du có mối quan hệ rất tốt.

Tỳ nữ vội vàng quỳ xuống: “Tiểu thư, người không được đến gặp tướng quân và yêu cầu ngài ấy đưa người đến Hầu phủ đâu.”

“Nô tỳ sợ ngươi cùng tướng quân ngày càng rạn nứt nhiều hơn, sau này cuộc sống của người cũng sẽ khốn khổ như Hầu phu nhân.”

Đương nhiên bây giờ ta sẽ không đến Hầu phủ tìm Lâm Du.

Chỉ là Tĩnh An Hầu tàn nhẫn hơn ta tưởng tượng thôi.

Việc thuốc giả c.h.ế.t bị phát hiện là điều khó tránh khỏi.

Trong viên thuốc, ta đặc biệt bổ sung thêm một chút dược liệu phù hợp cho những người có triệu chứng cảm lạnh.

Nhưng hắn ta thậm chí còn không muốn chữa trị cho Lâm Du.

Thuốc hiện đang có hiệu lực rất tốt.

Chỉ mấy ngày nữa thôi.

Loading...