Giấc mộng xưa ở kinh thành - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-11 10:48:18
Lượt xem: 186
1.
Nghe vậy, bệ hạ rất ngạc nhiên: "Ngươi muốn trở lại Vân Châu?"
Ta lại cúi đầu: "Vâng, hy vọng bệ hạ thành toàn."
Trong đại điện yên tĩnh một lát.
Hoàng thượng có lẽ nghĩ rằng ta sẽ yêu cầu ngài ban hôn cho ta và Tạ Thời Thanh.
Dù sao thì trước cuộc chinh chiến, Tạ Thời Thanh đã từng nắm tay ta và thề trước hàng nghìn binh lính: “Khi khải hoàn trở về, ta muốn dùng chiến công của mình để cưới Song Ninh, cùng nàng già đi.”
Cho đến ngày nay, người ta vẫn nói về ngày đặc biệt đó.
Khi ta muốn gả cho một ai đó, chỉ có thể là hắn ta.
Hắn là một chàng thiếu niên trẻ tuổi tài ba. Nhưng những lời nói kia đã làm lung lay ý định ban đầu của ta.
Trên đài cao, bệ hạ thở dài: "Thôi vậy, thân thể ngươi tàn phế, nếu thật sự ở lại trong mù quáng, trẫm cũng sẽ có lỗi với Tạ lão tướng quân."
"Chỉ là Lâm Du, nàng là nữ nhân đã thành gia lập thất, nếu muốn rời đi, cần có sự gật đầu của Tĩnh An Hầu."
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Ta biết việc đưa Lâm Du đi sẽ không dễ dàng. Chưa kể nàng đã thành thân, cho dù vẫn là một tiểu thư, muốn bước ra khỏi bức tường cao đó cũng sẽ vô cùng khó khăn.
"Bệ hạ, có thể cho thần nữ bảy ngày không? Thần nữ nhất định sẽ để Tĩnh An Hầu đồng ý cho Lâm Du rời khỏi Kinh Thành."
2.
Trước khi đi, hoàng thượng thấy ta “Hiểu chuyện” nên ban thưởng cho ta nhiều thứ.
Lúc này phủ tướng quân đang rất náo nhiệt.
Trong vườn trăm hoa đua nở, các phu nhân cao quý cùng cười đùa.
Họ chơi đoán đồ vật.
Đến lượt Tạ Thời Thanh: “ Mỹ nhân nửa người tựa vào cành tre, cùng với trâm vàng soi rõ dung mạo như tựa hoa.”
“Ta đoán… bên trong là một cây trâm vàng.”
Chiếc hộp được mở ra, và bên trong đúng là cây trâm vàng.
Tĩnh An Hầu cũng ở đó nhìn, bỗng nhiên tỏ vẻ kinh ngạc: "Ta nói trông cứ quen quen. Chiếc trâm vàng này là đồ cũ của Tạ Thời Thanh. Nói cho ta biết, ai trong số các ngươi đã bỏ nó vào?"
Bên kia chiếc bàn dài, nữ nhi của thừa tướng ngại ngùng: “Là ta.”
“Trước đây khi ta cưỡi ngựa cùng Tạ tướng quân, vô tình để quên chiếc trâm cài, nên tướng quân đã đưa nó cho ta.”
Nghe những lời đó mọi người xung quanh đều có ý cười.
"Song tỷ tỷ!”
Ta đang đi dọc hành lang. Kiều Ngọc Tĩnh đột nhiên ngăn ta lại, tay cầm váy chạy tới.
“Song tỷ tỷ, chúng ta cùng chơi nhé.”Nàng vẫn cầm chiếc trâm trên tay.
Ánh mắt ta đờ đẫn.
Cái gọi là đồ cũ thực ra là biểu tượng tình yêu của ta dành cho Tạ Thời Thanh.
Ta luôn tưởng rằng nó đã thất lạc do cuộc hành quân vội vã, nhưng không ngờ rằng nó đã được Tạ Thời Thanh trao cho mỹ nhân xinh đẹp.
Khi ta đang phân tâm, chân trái của ta đột nhiên mất đi sức lực. Khi ta ngã xuống chân phải đã giẫm phải váy ngay lập tức tụt ra và ta ngã thẳng xuống tuyết trắng.
Có những cành cây nhỏ dưới lớp tuyết dày lập tức cắm vào chân ta.
Chân trái vốn đã có vết thương cũ.
Ta đã cố gắng nhiều lần nhưng không thể đứng dậy được.
Vô cùng xấu hổ.
Kiều Ngọc Tĩnh vẻ mặt sợ hãi: "Ồ, thực xin lỗi, Song tỷ tỷ, ta quên mất chân của tỷ không tiện, lẽ ra ta không nên tới kéo tỷ."
Nói xong nàng mỉm cười, những người ở đây đều cười theo.
Tạ Thời Thanh nhìn thấy muốn bước tới nhưng lại bị Tĩnh An Hầu ngăn lại: “Có người đứng không nổi, còn ở lại trong phủ tướng quân, muốn làm phu nhân tướng quân, ta muốn xem ai dám giúp cô ta.”
Hắn thực sự đứng im và rút lại bàn tay đưa về phía ta.
Nếu có Tĩnh An Hầu ở đây, nha hoàn cũng không dám tiến tới đỡ.
Ta nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng đứng dậy được, không hề dừng lại, cố chịu đựng cơn đau, từng bước một đi về phía trước, bám chặt vào mái hiên.
Dấu chân trên tuyết vừa nông vừa sâu.
Cũng giống như lúc đó, Tạ Thời Thanh gặp nạn và bị mắc kẹt trong núi tuyết.
Ta đã kéo hắn suốt hai mươi dặm, và từ đó chân của ta trở nên yếu ớt.
Ta tưởng đó là dấu chân đã in sâu vào trong tâm hồn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giac-mong-xua-o-kinh-thanh/chuong-1.html.]
Nhưng nhìn lại, hóa ra nó đã bị tuyết dày bao phủ và biến mất.
3.
Chắc là bị khí lạnh xâm nhập vào cơ thể, trên chân vết thương cũ mới có đủ.
Về đến phòng, ta liền ngủ quên trên giường trước khi kịp đốt than.
Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ ở mãi trong phủ tướng quân.
Thật sự không có!
Ban đầu ta cũng có gia đình.
Chỉ là gia phụ và ca ca ta đã c.h.ế.t khi bảo vệ Tạ Thời Thanh trong trận đ.á.n.h ở Vân Châu, mẫu thân đau buồn quá độ không lâu sau cũng bỏ ta mà đi.
Năm đó ta mới mười ba tuổi.
Người qua đường đều gọi ta là sao chổi đã khắc c.h.ế.t gia đình.
Người bảo mẫu chăm ta từ bé nghe thấy điều này, liền nhanh chóng thu dọn hành lý và rời khỏi nhà.
Tạ Thời Thanh lúc đó mười bảy tuổi, đã nắm tay và lau nước mắt cho ta.
Hắn nói ta không là sao chổi xui xẻo còn nói rằng từ nay tướng quân phủ sẽ là nhà của ta.
Sau đó hắn đã cùng hoàng thượng đi săn vào mùa đông và biến mất trong vùng núi tuyết.
Tạ lão tướng quân không có trong phủ.
Kế mẫu của Tạ Thời Thanh chỉ giả vờ phái người tìm hắn mấy canh giờ rồi bỏ cuộc.
Ta là người duy nhất không từ bỏ, liều mạng lẻn vào núi cứu hắn ta.
Ta không muốn hắn c.h.ế.t, hắn không thể c.h.ế.t được.
Nếu hắn c.h.ế.t, ta sẽ không còn nhà nữa.
Ta nhớ lúc đó hắn đã hỏi ta có đau không.
Sợ hắn lo lắng, ta luôn lắc đầu nói không đau.
Nó thực sự rất đau.
Nó thực sự rất đau…
"Chân có đau không?" Một giọng nói quen thuộc chợt kéo ta ra khỏi ký ức.
Bắp chân ta cảm nhận được cơn ớn lạnh.
Ta vô thức co rúm lại trên giường.
Nhưng đã bị Tống Thời Thanh giữ lại.
"Đừng cử động, Ninh Ninh."
Hắn ngồi xổm ở mép giường, nắm lấy mắt cá chân ta, thổi nhẹ và lấy thuốc xoa bóp.
"Sẽ ổn thôi, không còn đau nữa."
Ta vừa mới thức dậy.
Ánh nến mờ ảo, ánh mắt ta quét qua người trước mặt.
Vẻ mặt quan tâm và đau khổ của hắn ta trông rất chân thật, như thể người trong vườn lúc nãy không phải hắn.
Ta mở miệng, nước mắt chợt rơi: "Đau... đau quá."
Không phải do vết thương cũ ở chân.
Sâu trong thâm tâm, bức tường thành cứng cáp được xây dựng cuối cùng đã bị phá hủy.
Tạ Thời Thanh đột nhiên hoảng sợ.
Muốn đến ôm ta.
Ta đẩy dùng toàn bộ sức lực đẩy hắn ra. Lọ thuốc trên tay hắn rơi xuống đất vỡ vụn.
"Ninh Ninh, nàng có thể đừng gây rắc rối được không!"
Tạ Thời Thanh mệt mỏi bình tĩnh lại, như thể mình là người bị oan.
“Lúc trong vườn hoa là lỗi của ta nhưng Tĩnh An là Hầu tước, tiểu thư Ngọc Tĩnh tính tình có chút không tốt, chúng ta vừa mới trở về kinh thành, không thể đắc tội với họ.”
"Yên tâm, sau một thời gian nữa, khi ta ở kinh thành có địa vị vững chắc, ta sẽ cầu hoàng thượng ban hôn, như vậy không ai có thể ức h.i.ế.p Ninh Ninh của ta nữa."
Ta quay đầu lại và tránh ánh mắt của hắn.
"Tạ Thời Thanh, mời ra ngoài trước."
Ta không phải Ninh Ninh của ngươi.
Chẳng bao lâu nữa đâu.