Giả Vờ Ngoan Hiền Ngờ Đâu Lại Cứu Phải Chó Điên Cố Chấp - Chương 33 Sinh vật biến dị nguy hiểm

Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:44:49
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ phút , trung phía bãi rác nhiều ngày xuất hiện phi thuyền mới.

Mọi đều cảm thấy hứng thú. Họ chỉ ý định nhặt nhạnh chút rác rưởi cho , cốt để đến mức tay trở về.

Lê Trì lặng lẽ tránh những nơi . Cậu dọc theo vòng ngoài bãi rác để tìm kiếm.

Hoàn cảnh bãi rác vốn thích hợp cho các loài biến dị sinh tồn. Số lượng sinh vật biến dị ở đây nhiều. Hơn nữa, những ngày Lê Trì thường xuyên ăn vụng nên giờ chẳng còn tìm thấy miếng thịt nào.

Lê Trì đành lui một bước để tìm phương án khác. Cậu đặt tầm mắt lên những loại thực vật biến dị.

Thực vật biến dị cũng thể giúp lấp đầy bụng. Tuy chúng kém xa thịt nhưng thỉnh thoảng đổi khẩu vị bằng chút đồ thanh đạm cũng tồi.

Rời xa đám ầm ĩ, Lê Trì cần che che giấu giấu nữa. Cậu thả lỏng bản gọi cả đuôi và tai .

“Hôm nay thật sự thả lỏng một chút. Từ ngày mai bắt đầu, chúng đến những nơi nhiều nhân loại .”

Lê Trì ôm lấy cái đuôi và nghiêm túc dặn dò: “Đến lúc đó các cẩn thận một chút, hiểu ?”

Cái đuôi kéo dài từ xương cùng. Nó quấn quanh đùi vươn tận đến mắt . Cái chóp đuôi lông xù vẫy lên vẫy xuống như đang gật đầu hiệu hiểu.

Lê Trì vỗ vỗ cái đuôi: “Được , tự chơi .”

Cậu cũng kiếm cái ăn thôi, bụng đói lắm .

Thức ăn của nhân loại căn bản thể khiến no bụng. Chúng nhiều nhất cũng chỉ giúp đỡ thèm, chẳng bao lâu cơn đói ập đến.

Lê Trì thở dài. Cậu liệu bản còn thể ăn no nữa .

Chung quanh bãi rác, những loại thực vật biến dị thể ăn đều dân lưu vong hái sạch. Thứ còn sót chỉ là những loại thực vật cứng như sắt thép. Mặc kệ dùng công cụ gì cũng thể chặt đứt chúng. Một cây còn mọc gai độc, chỉ cần vô ý một chút là sẽ trúng chiêu ngay.

Trước mặt vắt ngang một bụi thực vật biến dị khổng lồ. Vô cành khô như những xúc tu mọc đầy gai ngược. Chúng xiêu xiêu vẹo vẹo thoát khỏi sự trói buộc của mặt đất để điên cuồng vươn cao. Những cành cây màu xanh lục ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo. Đỉnh cây phủ đầy những chiếc gai nhọn hoắt hình răng cưa.

Cây thấp nhất cũng cao tới hai mét. Gió cuốn cát bụi lướt qua tạo thành những tiếng kẽo kẹt cọ xát khiến lạnh sống lưng.

Lê Trì phớt lờ điều đó. Cậu nghênh ngang đến mặt bụi cây bắt đầu dồn lực.

Trong chớp mắt, một bóng đen trắng khổng lồ đột ngột mọc lên từ mặt đất. Nó mở cái miệng rộng như vực sâu nuốt chửng cả cây thực vật biến dị trong. Cả những chiếc gai nhọn cũng nuốt trọn bụng, để một chút dấu vết nào.

Ngay đó là cây thứ hai, cây thứ ba...

Chẳng bao lâu , bụi thực vật biến dị lớn mắt biến thành một mảnh đất bằng phẳng. Mọi chuyện diễn như thể từng gì tồn tại ở đó.

“…… Ợ.”

Lê Trì nấc lên một cái.

Cái đuôi lưng cuộn thành một đoàn buông . Nó lảo đảo cuốn lấy một chiếc lá xanh đất đặt lên đầu Lê Trì. Rất nhanh đó, nó treo lỏng lẻo cổ như một chiếc khăn quàng.

Hiếm khi thấy nó sinh động như . Lê Trì chiều chuộng hành động của cái đuôi và cứ thế đội chiếc lá lớn về.

Một lát , mấy đàn ông dáng vẻ dân lưu vong tới.

“Đi thôi, để dẫn các ông đến kho báu của !”

Người dẫn đầu cầm hai thanh đao sáng loáng. Gã vẻ mặt kiêu ngạo : “Nhà bán đao. Mỗi khi đao rỉ sét, đến đây để mài. Thực vật biến dị ở đây dùng hơn cả đá mài. Chúng to cứng tính công kích, đặc biệt thích hợp để mài...”

Một trận gió lạnh thổi qua. Nó cuốn theo một chiếc lá xanh bay ngang mắt , để lộ vùng đất trống trơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-vo-ngoan-hien-ngo-dau-lai-cuu-phai-cho-dien-co-chap/chuong-33-sinh-vat-bien-di-nguy-hiem.html.]

“…… Đao.”

Người dẫn đầu bỗng cứng đờ .

Mọi xung quanh đều lộ vẻ mờ mịt.

“Lão Đao, ông nơi thực vật biến dị ? Không lẽ ông lừa chúng đấy chứ?”

đấy, còn bảo là cây cao tới 5 mét. Nếu thật thì chúng sớm thấy .”

“Không , rõ ràng nhớ là ở ngay chỗ mà.” Lão Đao gãi đầu, nghĩ mãi .

Hôm nay gã mang theo tất cả đao rỉ tích góp suốt một tháng tròn. Gã còn rủ thêm vài khách quen cùng tới mài đao. Ngày hôm qua khi nhặt rác gã vẫn còn thấy chúng. Sao mới qua nửa ngày mà bao nhiêu thực vật biến mất sạch sẽ thế ?!

“Không đúng, các đất kìa.” Một phía đột nhiên chỉ xuống đất : “Trong đất vẫn còn rễ của thực vật biến dị!”

Mọi gần quan sát. Quả nhiên, mặt đất những vòng tròn chính là rễ cây.

Chỉ là , những cái cây đều chặt đứt cực kỳ chỉnh tề. Vết cắt phẳng lì với mặt đất, nếu kỹ thì thật sự thể phát hiện .

điều quái dị nhất là vết cắt. Đó là việc tất cả phần cây chặt đều biến mất , sót dù chỉ là một cái gai.

Cá Mặn

“Mấy cái cây cứng ăn . Theo lý mà sẽ ai chủ động chặt chúng, biến mất hết thế ?”

“Thực vật biến dị chắc là tự mọc chân chạy nhỉ?”

“Tuyệt đối khả năng.” Lão Đao thề thốt khẳng định: “Nhà là thế gia mài đao trăm năm. Đời đời đều mài ở đây, từng thấy chúng chạy bao giờ!”

“Các ông bảo, liệu khi nào gần đây thú biến dị xuất hiện ăn sạch chúng ?” Đột nhiên đùa một câu.

Lời thốt , đồng loạt rùng . Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Phải là loại biến dị lợi hại đến mức nào mới thể ăn hết đống thực vật cứng như sắt thép chứ...

“Các ông xem, nó còn ở gần đây ?”

“Chỉ dựa một ‘nó’ chắc là giải quyết hết chỗ . Phải là ‘chúng nó’ mới đúng.”

“Tôi... chúng mau rời khỏi đây thôi. Tốt nhất mấy ngày tới đừng ngoài.” Lão Đao nuốt nước miếng. Gã chẳng còn tâm trí mà mài đao nữa, giọng run run .

“Trời lạnh , e là khu ổ chuột sắp còn bình yên nữa...”

Trên đường về, nhóm lão Đao vội vã lên đường. Họ lập tức thoáng thấy bóng dáng một thiếu niên đang chậm rãi bên lề đường.

Cậu thong dong như thể ăn no căng bụng. Nhìn qua thấy là một kẻ vô tư lự.

Lão Đao bụng nhắc nhở: “Này nhóc, gần đây đàn thú biến dị đặc biệt nguy hiểm đấy. Đi mau , mau về nhà sớm một chút!”

Lê Trì sớm thu đuôi ngay khi tiếp cận. Nghe , khẽ gật đầu.

“Vâng, cảm ơn ông.”

mà…… Gần đây đàn thú biến dị ?

Lê Trì l.i.ế.m liếm khóe miệng. Trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia mong chờ.

Nếu bản thể gặp thì quá. lúc trong bụng vẫn còn dư chỗ trống, ăn thêm một chút cũng tồi.

 

Loading...