Giả Vờ 2 - Chương 4
Cập nhật lúc: 2024-11-23 11:39:38
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn cánh tay của cậu ấy rắn chắc gân trên mu bàn tay rất đẹp.” Nguyên Thư vẫn cảm thấy đáng tiếc khi anh không trở thành minh tinh.
Ôn Nam Tịch lặng lẽ lái xe.
Nguyên Thư đột nhiên nhớ tới cái gì đó, ngồi thẳng dậy: “Mà sao cậu ấy lại ở đây? Không phải cậu ấy ở Kinh Thị sao?”
Ôn Nam Tịch nhìn qua kính chiếu hậu, thấy dòng xe cộ qua lại, cô không đáp lại lời Nguyên Thư. Nguyên Thư suy nghĩ một lúc, bởi vì năm đó Phó Diên trở thành một trong những Trạng Nguyên rạng danh trong nước, sau đó anh vào Đại học Bắc Kinh, nghe nói rằng chuyên ngành anh chọn cũng trở thành chuyên ngành hot nhất trong năm đó. Ai muốn thay đổi chuyên ngành đều muốn chuyển sang chuyên ngành của anh.
Tất nhiên, đó là điều cô nghe nói vào năm đầu đại học, sau đó Nguyên Thư dần dần cũng thôi buôn chuyện trên các diễn đàn trong trường vì cô cũng nỗ lực để chuyển ngành vào năm sau và theo học ngành truyền thông.
Cô hiện đang làm phóng viên tại Phí Tiết, công ty truyền thông lớn nhất ở Lê Thành.
Sau khi đưa Nguyên Thư về chỗ ở, đặt hành lý xuống Ôn Nam Tịch dẫn Nguyên Thư đi tìm Chu Nhược Vi ăn tối. Nguyên Thư và Chu Nhược Vi vừa gặp đã bắt đầu nhéo nhau, Ôn Nam Tịch cười gọi món, Chu Nhược Vi nhéo mặt Nguyên Thư hỏi: “Ngày mai phải đi làm nhỉ, cậu cũng nghỉ ngơi được một khoảng thời gian rồi.”
“Nói nhảm, đương nhiên phải làm việc, nếu không sẽ không có tiền.” Nguyên Thư lớn tiếng nói.
“Cậu đi làm thì tớ yên tâm rồi, cuối cùng tớ cũng không phải một mình ở trong biển khổ.” Chu Nhược Vi buông má Nguyên Thư ra, Nguyên Thư xoa xoa mặt nói: “Cậu đi làm không phải chạy đôn chạy đáo, ngồi cả ngày, biển khổ gì nữa.”
“Tớ tô son, hét lớn liên tục, không khổ sao?”
Nguyên Thư chặc lưỡi: “Nam Tịch còn khổ đến mức phải đi bệnh viện.”
Ôn Nam Tịch gọi đồ ăn xong, xua tay cười nói: “Đừng nhắc tới tớ, tớ không sao.”
Chu Nhược Vi nghe vậy nói: “Đúng vậy, vất vả nhất vẫn là Nam Tịch.”
Ba người bắt đầu ăn.
Ăn xong, Chu Nhược Vi phải quay lại vì có lịch phát sóng trực tiếp bưng cốc cà phê chạy vội vào tòa nhà. Ôn Nam Tịch cùng Nguyên Thư về nhà, tối nay Nguyên Thư định ngủ ở chỗ Ôn Nam Tịch, cô thu dọn đồ đạc lấy ra một tấm thiệp mời đưa cho Ôn Nam Tịch, nói: “Ngày mai cậu có thể cùng tớ đến Hội nghị thượng đỉnh Internet của Vạn Vật không, tớ đã đặt chỗ cho cậu rồi.”
Ôn Nam Tịch cầm lấy tấm thẻ màu lam, lật xem.
Trước khi vào phòng tắm Nguyên Thư còn nói: “Dù sao gần đây cậu cũng không có việc bận gì, chúng ta đi xem xem, có một người chị em như tớ thật tốt, hehe.”
Ôn Nam Tịch dựa vào sô pha, cười nói: “Ừ, vậy thì đi.”
Nguyên Thư bước vào với một tràng cười.
–
–
Sáng sớm ngày hôm sau.
Ôn Nam Tịch ngáp một cái cùng Nguyên Thư rời giường, hai người tắm rửa xong, Nguyên Thư phải quay lại công ty một chuyến, còn Ôn Nam Tịch cầm thiệp mời đi đến địa điểm diễn ra hội nghị, bên trong có rất nhiều người. Đưa thẻ vào vị trí ngồi ở giữa cô cầm thẻ tìm vị trí, nhìn xung quanh thấy được chỗ mới ngồi xuống, đặt máy tính lên đùi.
Một người đàn ông đi đến ngồi cạnh, người anh toát ra mùi thơm thoang thoảng, tay áo sơ mi trắng xắn lên, cánh tay tựa vào thành ghế, cổ tay đeo một chuỗi hạt Phật đen và một chiếc đồng hồ, hai thứ rất gần nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/gia-vo-2/chuong-4.html.]
Ôn Nam Tịch dừng lại không cần nhìn lên vì nhận ra đó là Phó Diên.
Ngồi đó chưa được một lúc thì đứng dậy rời đi, bị người ở bên ngoài chặn lại anh đứng đó nói chuyện với ai đó, ánh mắt anh thản nhiên liếc nhìn người phụ nữ ngồi cạnh mình, cô ngẩng đầu đang vẫy tay với Nguyên Thư ở bên kia, góc mặt vẫn xinh đẹp như vậy, anh nhìn vài giây rồi quay đi.
Nguyên Thư đeo thẻ công tác lên cổ tránh người ngồi trên ghế đến gần cô, nhỏ giọng nói: “Đàn anh của cậu hôm nay cũng tới đây, gọi cậu vào phòng khách bên trong, cậu qua đi.”
Ôn Nam Tịch nghe được lời này.
Mặc dù cô chỉ muốn lặng lẽ tham gia hội nghị nhưng vì đàn anh của cô ở đây nên phải đến chào hỏi. Cất máy tính của mình đi ôm nó đứng dậy, cúi người xuống để tránh những người đang ngồi trên ghế bước tới phòng chờ.
Ở đây có một vài phòng chờ và đây là phòng chờ gần hội trường nhất.
Dịch Phong khoanh tay đứng cạnh bàn, thấy cô tới liền vẫy tay chào: “Nam Tịch, em đến vừa kịp lúc.”
Ôn Nam Tịch đi tới trước mặt anh, chào một tiếng.
Trước mặt bọn họ có hai chiếc máy tính, đối diện nhau, máy tính của đoàn đội anh trai cô ở trên bàn, bên kia có đối thủ của Công nghệ Kỹ thuật Dịch Phong, cũng đang ngồi trước bàn máy tính, hình như hai người đang cạnh tranh.
Tuy nhiên, những người mà đàn anh mang đến hôm nay đều là thực tập sinh có vẻ như có chút bất lợi.
Dịch Phong khẽ cau mày, nhìn một lát rồi nói với Ôn Nam Tịch: “Nam Tịch, em xuống giúp đi.”
Ôn Nam Tịch từ lâu đã quen với lời nói của Dịch Phong đi tới đặt máy tính sang một bên đảm nhận vị trí của người thực tập sinh kia, nhìn mã lệnh trước mặt đây là mã để thâm nhập vào máy tính của đối phương, ai không bị phát hiện và đạt được mục đích kiểm soát sẽ thắng.
Ôn Nam Tịch đặt tay lên bàn phím. Khi cô bắt đầu thao tác, màn hình lạnh lẽo, chiếu lên đôi lông mày xinh đẹp.
Cửa phòng nghỉ mở ra, Phó Diên bước vào, hai tay đút túi quần, đứng giữa đám đông, lạnh lùng nhìn xem.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Nhìn có vẻ yên tĩnh nhưng thực tế dòng nước ngầm lại vô cùng bất thường. Người kia chỉnh lại kính vài lần rồi nghiêng người về phía trước, hiển nhiên có chút lo lắng.
Vẻ mặt Ôn Nam Tịch vẫn bình tĩnh. Lúc này, một người đàn ông cao lớn từ trong đám người đi ra cúi xuống nói chuyện với ông chủ của đối phương. Một lúc sau, mấy người đang trong cuộc thi rời khỏi chỗ ngồi, Phó Diên ngồi xuống ngón tay thon dài của anh đặt lên trên bàn phím.
Ôn Nam Tịch phát hiện việc tấn công đã trở nên khó khăn, cô cau mày sau đó đổi phương án.
Sau khi thành công khiến đối phương dừng lại trong chốc lát, Ôn Nam Tịch mới thở phào nhẹ nhõm, chợt màn hình chuyển sang màu đen và trên đó xuất hiện một con lợn màu hồng nhạt, khiến cô không kịp cảnh giác.
Bên kia đã hoàn thành mục đích của mình.
Cô ngước mắt lên.
Phó Diên đứng dậy, cúi đầu nhìn cô qua hai chiếc máy tính.
“Ôn Nam Tịch.”
Sau đó giọng nói của anh lại vang lên: “Chúng ta nói chuyện đi.”