Gia Tuân cũng đã tìm được bình yên - #1
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:44:14
Lượt xem: 27
là Gia Tuân, 1 đứa con trai thứ trong ngôi nhà , một gia đình quyền tiếng ở thành phố A. vốn tưởng sẽ là một cuộc sống tươi và hạnh phúc, nhưng ở trong ngôi nhà , như một vô hình .
Bởi trong kế hoạch của bố , họ chỉ sinh và dưỡng d.ụ.c một Gia Khang bằng tất cả sự nhất đời , nhưng một may họ bể kế hoạch và khi chỉ mới 2 tuổi, mà còn ốm yếu và bệnh tật đến đáng thương. Với tư tưởng “tiến bộ” họ cảm thấy việc một đứa trẻ 2 tuổi san sẻ tình yêu thương của ba cho đứa em ngoài ý chỉ vì nó may mắn mà một sức khoẻ ốm yếu là tội nghiệp. Nên với khả năng tài chính gò bó, họ cho thứ nhất, từ bệnh viện đến bảo mẫu,.. nhưng duy chỉ tình yêu của họ là .
Năm 10 tuổi, sức khoẻ tương đối định, ít nhất là còn ho một là ngất một , sốt một là cấp cứu một . Anh bấy giờ 12 tuổi, dần vô độ tuổi thiếu niên đầy năng động, lẽ họ hình ảnh đấy nhớ nhung hình ảnh khi còn bập bẹ, trong mắt chỉ họ, nên bố nhận nuôi một đứa trẻ 5 tuổi đáng thương nhưng cũng đáng yêu ở trại trẻ mồ côi. Họ đặt tên cho em là Gia Phúc. Cái tên lên bộ tình yêu của họ dành cho em. Từ Gia Khang, với ý nghĩa là cầu mong luôn khoẻ mạnh, thì bây giờ em Gia Phúc, với tình cảm rằng em đến với họ là một niềm hạnh phúc thì với , Gia Tuân. Dù cố biện minh cách gượng gạo chăng nữa, thì cũng nghĩ bất kì mong nào của họ dành cho qua cái tên . Có lẽ là Tuân lời? Mong ngoan ngoãn ? Ừm, vẻ họ trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, vì ai cũng thích một đứa trẻ lời mà đúng ?
Dù cho sức khoẻ quá yếu nhưng cũng quá khoẻ để học nên từ khi lên 6, họ thuê các loại gia sư tại nhà. Hẳn là bố lo cho ngoài sẽ càng thêm ốm yếu nhỉ. Đi học cũng đủ sức để , nên cả cuộc đời gần như chỉ 2 địa điểm mà và là bệnh viện và sân vườn trong nhà mà thôi. Cứ ở trong cuộc đời tẻ nhạt đến năm 16 tuổi.
Và như ngày, một buổi học buổi sáng nhưng hôm nay do bài tương đối dễ nên gia sư kết thúc sớm hơn bình thường, cô bảo hôm nay đặc biệt cho nghỉ ngơi sớm một chút. Nên chọn ngoài vườn đến chỗ hằng lui tới để g.i.ế.c thời gian đến khi tới các lịch trình tiếp theo. Khi đang cái chòi nghỉ chân gần hồ thì bỗng thấy một quyển sách bìa màu đỏ với tiêu đề “Gia Phúc đứa trẻ yêu thương”. Vừa lúc cầm lên và thấy cái tựa đề , tưởng đây là cuốn nhật kí của bố và . nghĩ kĩ thì nếu là của họ thì làm chuyện nó ở đây , họ bất cẩn ? Hay là của Khang? lâu về nhà mà, làm liệu to gan tới mức lục phòng chủ và vứt đồ của đây ?
Bằng sự tò mò, mở xem. Nội dung quá khác với tựa đề, nó như một cuốn tiểu sử về cuộc đời của em nhưng chi tiết hơn, như thể tận mắt chứng kiến khoảnh khắc trong cuộc đời của em từ những giây phút đầu tiên. Nó bắt đầu với những ngày đầu tiên em nhận bỏ ở cổng cô nhi viện, đến những ngày tháng ở nơi đó, những khoảnh khắc đến nỗi thiếu ăn, thiếu mặc nhưng thiếu tình thương. Quyển sách đó diễn tả từng chút một cảm xúc khao khát tình thương của đứa trẻ đó, từ những viên kẹo của viện trưởng, đến những ghé thăm của các cặp vợ chồng đơn giản hơn là sự đồng cảm của các chị tình nguyện viên trong những ghé thăm giúp đỡ. Nó mong chờ và nó khao khát thứ tình cảm mãnh liệt. Cho đến ngày ông bà họ Gia – bố nhận nuôi và cho đứa trẻ đó một ngôi nhà, một gia đình.
Sau đó là chuỗi ngày hạnh phúc của đứa trẻ đáng thương đó. khi nó 9 tuổi, thì nó vấp sự ghét bỏ to lớn và rõ ràng của thứ Gia Tuân, đúng là . Vào sinh nhật 9 tuổi của nó, làm ầm lên để khó thở và cấp cứu mà phá hỏng buổi tiệc sinh nhật linh đình mà bố làm cho nó. Sau đó là chuỗi ngày ầm ĩ, ương bướng bắt nạt nó, sai vặt nó đến vô lý lưng bố và trai. “Tôi” đe doạ nó , nếu bố sẽ tống khứ nó về cô nhi viện, vì bố chỉ cần những đứa trẻ ngoan.
Bởi vì tính khí phát hoả vô cớ như kẻ điên như thế làm cho sức khoẻ ngày càng tiêu cực. Và một ngày đầm ấm năm nó 18 tuổi, lúc đó 23 tuổi, một con đầy sức sống nhưng như trong quyển sách đề cập, thì tiều tuỵ, xanh xao trông đáng sợ, thô thiển thì chẳng còn dáng một con . Tôi lên cơn một nữa, nhưng bộc phát mãnh liệt hơn bao giờ hết, vì bấy giờ bố và trai đều việc làm với nó qua lời kể của giúp việc. Nên họ triệt để xem là khí, là tai hoạ, là điềm rủi, là một thứ phiền phức..
Tôi bất chấp tất cả mà gào thét lên để dành sự chú ý của họ. Đổi với việc là họ vẫn mảy may gì cả. Chính vì thế mà càng mất hết lý trí mà điên tiết lên, để tim chịu nổi cơn sốc mà đột tử.. dẫu họ vẫn là gia đình , họ gọi cấp cứu và làm cách trong thời gian vàng, nhưng tắt thở. Và về , khi xong xuôi sắp xếp cuối cùng cho thì khí trong gia đình cũng chẳng đổi gì, là càng hoà thuận hơn một chút.
Đọc tới đây gập sầm cuốn sách , bỗng thấy lạnh , đưa tay lên mặt mà cảm nhận sự mát lạnh, đổ mồ hôi lạnh từ lúc nào. Mọi thứ đều giống đến đáng sợ, bảo để tin thì thật là mơ hồ. Tôi thẫn thờ, nếu đây đều là sự thật, cuộc sống của ý nghĩa gì? một dòng suy nghĩ ập tâm trí
[ sự tồn tại của cũng ý nghĩa gì ?]
Đối diện với sự việc nhưng suy luận kì dị đến kì quái. Theo sách thì vì phát hoả, sống trong tiêu cực nên mới đột t.ử năm 23 tuổi, nếu sống như hiện tại thì sẽ là con bao nhiêu? Có nhỏ hơn nhỉ.
C.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-tuan-cung-da-tim-duoc-binh-yen/1.html.]
Nghe vẻ cũng là một cách để giải thoát, dù sống thì gia đình vẫn là một tổ ấm kiểu mẫu mà nhỉ. Vậy để ích kỉ, tự giải thoát sớm một chút …
Kể từ ngày đó, dần âm thầm ngưng các loại t.h.u.ố.c bổ đắng ngắt, thực phẩm bổ sung lạnh lẽo. Tôi trốn giúp việc, bác sĩ tại gia để đổ hết chúng xuống cống, t.h.u.ố.c thì chôn chậu cây bệ cửa sổ, thực phẩm bổ sung mà hẳn là cũng giống phân bón ?
Từ đó các kết quả khám sức khoẻ còn là kết quả “dần cải thiện” mà trở thành “ tiến triển” đến “dần ”. Tình hình thực tế của các chẩn đoán đó là ngày một yếu ớt, ngày một gầy gò, nhưng ánh mắt càng sáng hơn từng ngày, vì đang sắp đạt tới điều gì.
Song song với chẩn đoán, bắt đầu chuỗi ngày “ghẻ lạnh” gia đình . Tôi chọn bắt nạt Phúc, vì em vốn chả gì cả và vì em cũng đáng thương . Nên nghĩ cho bản một chút. Bởi vì cũng mệt mỏi với chuỗi ngày vun vén, cầu xin sự quan tâm của bố , quan hệ của với Khang vốn cũng chẳng thiết hơn là bao, vì với sự quan tâm, bảo bọc của bố , cũng chẳng còn thời gian để nghĩ đến vì họ luôn cách làm cho bận rộn với tình yêu của họ. Với em Phúc thì cũng tương tự, chỉ là em còn thêm cả trai nữa, đông hơn 1 yêu em , nên càng thể chen chúc cái vòng tròn hảo đó.
Bọn họ chơi, du lịch, mua sắm đều trong kế hoạch của họ với lý do “ khoẻ, đường cho sức khoẻ của ”. Thật mĩ miều làm . Ấy thế mà tin mà ngoan ngoãn đợi họ trở về như một chú ch.ó trung thành, dù khi họ trở về cũng chỉ cho những món quà xa xỉ vô nghĩa.
Nghĩ , từng cố gắng tham gia cuộc trò chuyện của gia đình đó. vì từng ngoài nên khi dành chút trống thì thể đúng là điều gì để thúc đẩy cuộc trò chuyện . Thế là họ tiếp tục mà .
Thậm chí là các hoạt động tại gia như nướng thịt ngoài trời thì cũng bởi vì thấy chút mùi khói từ than là liền ho dữ dội như rách phổi nên đưa nhà với 1 đĩa đồ nướng mắt mà họ qua lớp cửa kính.
Ấy thế mà lúc đó chỉ oán trách bản tại vô dụng đến .
là thật vô dụng.
Còn bây giờ thì còn chuyện nữa, trong bữa cơm cứ thế mà lẳng lặng nhét thứ đồ ăn vô vị miệng mà đếm đủ 5 phút lên phòng. Buồn hơn là họ thậm chí còn chẳng nhận .
Hôm nay họ du lịch , bình thường sẽ thỏ thẻ hỏi liệu thể cùng , dù cho nào cũng là “ nhé” tiễn họ ở hiên nhà nhưng , chọn bước vườn. Đang bước xuống cầu thang thì họ thấy , họ như mặc định sẽ hỏi gì mà trả lời “đợi nh-“ đợi họ hết, rẽ hành lang mà vườn, thậm chí để cho họ chút sắc mặt nào.
Đi tới căn chòi đó, gió mát đến nỗi còn thấy lạnh, những bông hoa nở rộ, và tràn đầy sức sống. Không như , một cái xác hồn đầy trỗng rỗng mà dần tới cái c.h.ế.t.
Bầu trời trong và xanh, như tâm trạng bây giờ . Rất thoải mái và nhẹ nhàng.
Tôi 22 tuổi , sắp . Tôi sẽ giải thoát.