5
Không tin tức tố để dựa dẫm, gắng gượng chịu đựng suốt một buổi tối. Sáng hôm , bụng bắt đầu khó chịu, đầu óc cũng váng vất. Cha quanh năm công tác nước ngoài, hôm nay dì giúp việc cũng xin nghỉ, trong bếp chỉ Lục Nghiên đang nấu cơm.
Hắn chuẩn một bữa sáng vô cùng phong phú cho bản , còn thì chẳng gì cả. Tôi uống nước ấm đói đến mức xoa bụng, mà Lục Nghiên cứ coi như thấy.
Càng càng thấy giận. Thù mới hận cũ dâng trào, đôi mắt tức khắc đỏ hoe, nước mắt chực trào: “Lục Nghiên , mới đối xử tệ bạc với em như thế !”
“Em ghét của hiện tại!”
Lục Nghiên xong thì khựng . Trong đầu hiện lên hàng loạt ý nghĩ, cuối cùng một suy luận hoang đường chiếm ưu thế: “Ý là... của tương lai thích , còn sủng ái ?”
Tôi vênh váo gật đầu, kéo lấy góc áo , bám cổ bắt bế lên: “Tương lai bế em như thế thôi.”
Nhân lúc chú ý, tham lam hít lấy hít để chút tin tức tố . dán miếng cách ly cường hiệu, mùi gỗ bách chỉ thoang thoảng chút ít.
Bàn tay Lục Nghiên thuận thế ôm lấy , tận hưởng khoảnh khắc ôn nhu ngắn ngủi. Thế nhưng, đối với những lời , vẫn bán tín bán nghi, cho rằng đây là một chiêu trò mới để đối phó .
Sau khi làm dịu sự xáo trộn trong cơ thể, đẩy , thản nhiên chỗ của để ăn sáng. Hắn cứng đờ : “Cái sandwich đó... c.ắ.n .”
Nếu là , tuyệt đối sẽ cách xa và đồ đạc của 3 mét, chứ đừng là ăn đồ ăn dở. bây giờ ăn sạch sành sanh sót một mẩu. Chuyện "môi chạm môi" xảy bao nhiêu , thói ở sạch của sớm trị khỏi .
Tôi chớp chớp mắt, bộ dạng hiển nhiên: “Đã bảo mà, tương lai chúng sẽ ở bên .”
Lục Nghiên l.i.ế.m hàm , tìm lời nào để phản bác: “... Ừ, .”
6
Tựa như nhận một sự ngầm đồng ý, bắt đầu chỉ huy Lục Nghiên càng thêm thuận tay. thứ nhất là tin tức tố thì luôn gặp trục trặc. Quần áo của chạm một chiếc, ngay cả miếng dán cách ly cũng giấu sạch.
Rõ ràng ở ngay mắt mà nhận sự an ủi nào. Trong cơn tức giận, ôm gối gõ cửa phòng : “Lục Nghiên, hôm nay em ngủ cùng . Đèn phòng em hỏng .”
Đối phương im lặng hồi lâu mới lên tiếng, giọng trầm đục: “Đi ngủ phòng khách .” Thật là lạnh nhạt! Tôi giậm chân, mũi cay cay vì tủi . Sau cầu xin còn kịp, giờ đuổi .
“Không ! Em sẽ mách với của cho xem!”
Chưa kịp để hoa lê đái vũ, cửa bỗng mở toang. Một luồng tin tức tố gỗ bách nồng đậm ập thẳng mặt. Đôi mắt Lục Nghiên đỏ rực, thở dồn dập: “Lục Hoài An, là tự tìm đến đấy.”
Dưới sàn lăn lóc mấy ống t.h.u.ố.c ức chế rỗng. Kỳ mẫn cảm của đến .
Tim đập thình thịch, mấy mảnh ký ức về việc giúp xử lý kỳ mẫn cảm ở kiếp hiện về— hề dễ chịu chút nào. Tôi định lùi bước, dù thì tin tức tố cũng "hít" đủ , chuồn là thượng sách.
cửa khóa trái. Lục Nghiên phía như hổ đói rình mồi: “Đã đến thì đừng hòng chạy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-thieu-gia-kieu-ky-lai-bi-sung/chuong-2.html.]
Giọng kiêu ngạo mang chút thương tiếc. Miếng dán gáy xé toạc, tin tức tố mùi cam đắng của Omega tình nguyện mà khuếch tán trung.
7
Lục Nghiên hít hà hương vị trong khí. Mùi cam đắng ngây ngô vốn của tuổi 20 giờ đây biến thành một loại hương cam ngọt lịm, chín mọng— là sớm "khai phá" qua .
Tin tức tố Alpha đỉnh cấp đang giải phóng một cách bạo ngược, chứng tỏ tâm trạng đang cực kỳ tồi tệ. đắm chìm trong mùi gỗ bách quá lâu nên chẳng thấy áp lực gì, nếu là Omega hạng thấp khác chắc sụp đổ từ lâu.
“Dấu c.ắ.n gáy vẫn tan hết...”
“Thằng nào đ.á.n.h dấu ? Tôi sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t .”
Lục Nghiên nghiến răng nghiến lợi, hận thể xé xác kẻ đó ngay lập tức. Tôi che tuyến thể . G.i.ế.c ai cơ? G.i.ế.c chính ? Tôi bĩu môi: “Từ đầu đến cuối cũng chỉ thôi mà.”
Ánh mắt Lục Nghiên âm trầm, cúi xuống khóa chặt môi . Hàm răng sắc nhọn một nữa phủ lên dấu đ.á.n.h dấu cũ. Đánh dấu sâu, xung quanh tuyến thể còn rỉ một vòng m.á.u nhỏ.
“Đau... nhẹ thôi. Sao lúc nào cũng thế...” Tôi nép cổ , rầm rì oán trách. Lục Nghiên khẽ c.ắ.n tai , giọng trêu chọc: “Đừng làm nũng.”
Ngay lúc kiềm chế mà tiến thêm bước nữa, bỗng sực tỉnh. Trong bụng còn nhóc con mà! “Khoan ! Giờ ! Em... em đang m.a.n.g t.h.a.i con của .”
Nói xong, vén áo lên, để lộ vùng bụng nhô cao. Lục Nghiên ôm lấy eo , lực đạo đột ngột siết chặt. Đáy mắt phủ một lớp sương mù thể xua tan. “Cậu ... m.a.n.g t.h.a.i con của ?”
Hắn thực sự thể tin nổi mắt . So với việc tin lời vị thiếu gia tùy hứng , thiên về suy nghĩ rằng gã đàn ông nào đó bên ngoài chơi đùa đến mức thê thảm, nên mới tìm một "kẻ đổ vỏ" là để thu nhận đứa con hoang .
để trấn an trong lòng, đành nhẹ giọng thốt một câu: “Tôi . Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Tôi tìm một vị trí thoải mái trong lòng , cuộn tròn như một chú mèo nhỏ. Thật ngờ Lục Nghiên dễ chuyện như . Tôi còn chuẩn sẵn một tràng giải thích về nhiễu loạn thời , thiên thạch va chạm trái đất các thứ, mà chỉ vài câu tin .
8
Lục Nghiên bên hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Hắn nhắn tin cho một bạn làm nghiên cứu khoa học: “Cậu xem, thế giới tồn tại khả năng xuyên ?”
Đối phương nhắn ngay tức khắc: “Đầu cửa kẹp ? Đương nhiên là thể.”
Thời gian qua, quanh Lục Hoài An ít ong bướm, cứ như một đám ruồi bọ bám lấy miếng bánh kem xinh . Tin tức tố tương đồng cũng sẽ tạo sức hút. Hệ gỗ bách của Alpha nhiều nhánh, đám em họ hàng của cũng ít mùi hương tương tự.
Rốt cuộc là kẻ nào đùa giỡn Lục Hoài An thành thế ? Hắn nhất định sẽ thủ kết liễu kẻ đó.
Cho nên, mặc định trở thành "kẻ thế " cho gã tra nam bỏ rơi Lục Hoài An. Nghĩ đến đây, cảm thấy chán ghét đứa trẻ rõ lai lịch .
Lục Nghiên màn hình điện thoại, gõ tiếp một dòng: 【 Giúp hẹn một bác sĩ phụ sản, giỏi về mảng phá thai. 】
【 Càng nhanh càng . 】