Giả Mạo Tra Nam - Chương 13
Cập nhật lúc: 2025-03-13 06:54:33
Lượt xem: 159
Diễn trò ai mà chẳng biết. Tôi cười còn rạng rỡ hơn cả cô ấy.
"Tớ có đẹp cũng không thể đẹp bằng cô dâu hôm nay được."
Lâm Tư Quỳnh vui vẻ lắc lư đầu, nâng váy xoay một vòng tại chỗ.
"Đương nhiên rồi!"
Tôi vô thức đảo mắt nhìn xung quanh.
"Ơ, sao không thấy chú rể đâu vậy?"
"Anh ấy căng thẳng quá."
Lâm Tư Quỳnh liếc nhìn điện thoại, cười trêu chọc.
"Tính ra, chỉ trong nửa tiếng mà anh ấy đã vào nhà vệ sinh không dưới năm lần rồi!"
Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô ấy, bỗng nhiên tôi thấy chướng mắt vô cùng.
Tôi viện cớ đói bụng, ra sảnh ngoài ngồi đợi.
Chống tay trên bàn, tôi chán nản nhấm nháp từng quả cà chua bi.
Trên sân khấu, MC đang thử micro.
Tiếng nhạc lãng mạn và ngọt ngào vang lên, báo hiệu hôn lễ bắt đầu.
Cánh cửa lớn phía sau từ từ mở ra.
Lâm Tư Quỳnh khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, tay ôm chặt lấy cha mình, dịu dàng bước trên tấm thảm đỏ.
Tôi khẽ cười khẩy, định xem thử bộ dạng Tống Hành Châu ra sao.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, tôi bỗng c.h.ế.t sững!!!
Gương mặt chú rể… hoàn toàn không phải là Tống Hành Châu!
21
Tôi cứ ngỡ mình hoa mắt, vội vàng dụi mạnh hai mắt.
Không phải anh ấy.
Chú rể trên sân khấu không phải Tống Hành Châu.
Nhưng trong thiệp mời rõ ràng ghi tên chú rể là Tống Hành Châu cơ mà?!
Lẽ nào chỉ là trùng họ trùng tên?
Năm năm rồi, nếu muốn cưới, họ đã cưới từ lâu.
Có lẽ sau thời gian bên nhau, hai người phát hiện không hợp rồi chia tay.
Và Lâm Tư Quỳnh tình cờ tìm được một người bạn trai mới cũng tên Tống Hành Châu.
Tôi ngồi trên ghế, bứt rứt không yên.
Nhẫn nhịn chờ đợi hôn lễ kết thúc.
Trong lúc Lâm Tư Quỳnh thay trang phục để đi chúc rượu, tôi xông thẳng vào phòng cô ấy.
Cô ấy còn chưa mặc gì, tôi liền đưa tay bịt chặt miệng ngăn cô ấy hét lên.
"Là tôi đây."
Lâm Tư Quỳnh nhanh chóng bình tĩnh lại, cười mắng tôi "đồ lưu manh."
Tôi chẳng có tâm trạng đôi co, lập tức hỏi thẳng:
"Chú rể của cậu cũng tên Tống Hành Châu à?"
Nghe vậy, bàn tay kéo khóa váy của Lâm Tư Quỳnh bỗng khựng lại.
"Tống Hành Châu? Ai vậy? Chồng tớ họ Tống, nhưng tên là Tống Tử Châu."
"Sao có thể chứ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/gia-mao-tra-nam/chuong-13.html.]
Tôi lập tức lục túi, rút tấm thiệp mời ra.
Ở dòng tên chú rể, rõ ràng viết...
Tống… Tống Tử Châu!
Ầm!!!
Như sấm sét giáng xuống giữa trời quang.
Tro tàn ký ức bỗng chốc tràn ngập khắp không gian.
Môi tôi run rẩy lẩm bẩm:
"Không thể nào… không thể nào…"
Tấm thiệp cưới đó, tôi đã xem không biết bao nhiêu lần, rõ ràng trước khi đến đây, ba chữ "Tống Hành Châu" đã in sâu vào tâm trí tôi.
Lâm Tư Quỳnh vừa thay giày vừa nói:
"Thính Vãn, mắt cậu cận bao nhiêu độ thế? Sao có thể nhìn nhầm chữ 'Tử' thành chữ 'Hành'?"
Lông mày tôi càng nhíu chặt, vội vàng túm lấy cánh tay cô ấy, giọng gấp gáp:
"Vậy tớ hỏi cậu, có phải tớ đã từng ly hôn không?"
Lâm Tư Quỳnh nâng mặt tôi lên bằng hai tay, lo lắng nói:
"Thính Vãn, hay là chúng ta đến bệnh viện khám khoa thần kinh đi?"
Tôi bực bội hất tay cô ấy ra, đem toàn bộ sự việc kể lại từ đầu đến cuối.
Khi nghe đến chuyện tôi bị cô ấy chen vào hôn nhân làm kẻ thứ ba, biểu cảm của Lâm Tư Quỳnh có thể nói là chấn động đến mức đồng tử cũng run rẩy.
Dường như bừng tỉnh, cô ấy bỗng nhớ ra điều gì đó:
"Lúc học đại học, tớ nhớ cậu từng nói cậu được một gia đình họ Tống tài trợ. Nhưng theo tớ biết, nhà họ Tống trước đây từng có một cậu con trai, nhưng cậu ấy đã qua đời vì tai nạn xe từ mười bốn năm trước rồi."
Tôi kinh hoàng phát hiện ra rằng, ký ức của tôi và mọi người xung quanh đã có sự chênh lệch đến tận mười bốn năm.
Số đông luôn đúng.
Thậm chí, tôi còn thật sự đến bệnh viện đăng ký khám khoa thần kinh.
Cuối cùng, kết quả chẩn đoán: hoàn toàn bình thường.
Như tìm được manh mối, tôi quyết tâm truy tìm dấu vết tồn tại của Tống Hành Châu.
Nhưng ngay cả ba mẹ Tống cũng nói rằng, Tống Hành Châu đã qua đời từ mười bốn năm trước.
Dấu vết của anh ấy trong suốt mười bốn năm qua, dường như đã bị thế giới này xóa sạch.
Anh ấy không tồn tại trong ký ức của bất cứ ai, nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong trí nhớ của riêng tôi.
Tôi lái xe đến nghĩa trang nơi Tống Hành Châu được chôn cất.
Trên bia mộ khắc dòng chữ:
Tống Hành Châu, mất ngày 27 tháng 3 năm 2009.
Di ảnh trên bia mộ là bức ảnh một thiếu niên Tống Hành Châu với mái tóc húi cua gọn sát da đầu, đôi mắt sắc bén rạng ngời.
Bức ảnh này là do chính tôi cùng anh ấy đi chụp để làm giấy tờ.
Lúc ấy, anh ấy vừa mới cắt tóc xong, vì tay thợ cắt hơi run nên suýt nữa anh ấy đã thành đầu trọc.
Tôi ngồi một bên cười lăn lộn.
Anh ấy đen mặt xách cặp sách của tôi, đi phía trước, vừa đi vừa cảnh cáo: "Cười nữa là anh quăng em xuống sông đấy!"
Tôi ngồi bệt xuống bậc thềm nghĩa trang, thẫn thờ nhìn ánh chiều tà xa xăm.
Không biết có phải vì hoàng hôn quá rực rỡ hay không, mà hốc mắt tôi dần dần hoe đỏ.
Mặt trời khuất bóng, gió đêm nổi lên hiu hiu.
Tôi rùng mình một cái, bỗng nghe thấy giọng nói già nua vang lên sau lưng.