Giả Mạo Tra Nam - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-03-13 06:51:46
Lượt xem: 70

Tôi cảm thấy bất ngờ và cảm động, liên tục giục họ quay về lớp.

 

Nhưng họ cười bảo:

"Tiết Chính trị của ông thầy già kia chỉ toàn đọc PPT, cả lớp buồn ngủ gần hết, chẳng có chút hứng thú nào. Chi bằng đến bệnh viện ngửi mùi thuốc khử trùng, diệt khuẩn, kéo dài tuổi thọ còn hơn!"

 

Tôi dở khóc dở cười, nhất thời không biết nói gì.

 

Thực ra, giữa tôi và họ không có quá nhiều giao tình.

Ngoài thời gian ngủ ở ký túc xá, phần lớn thời gian tôi đều ở lớp hoặc trên đường đi làm thêm.

 

Xét về lý, tôi không có lý do gì để nhận được sự quan tâm của họ.

Nhưng có lẽ, con gái chính là sinh vật đáng yêu nhất trên thế giới này.

 

Nếu không có con gái, thế giới này biết xoay chuyển ra sao đây?

 

Dưới sự điều trị của bác sĩ và sự quan tâm của bạn bè, tình trạng tinh thần của tôi đã khá hơn nhiều.

 

Nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thấy bóng dáng Tống Hành Châu.

 

Một cô bạn vô tư lỡ miệng tiết lộ rằng:

 

Ngày hôm đó, sau khi hành vi bẩn thỉu của Hạ Tồn bị vạch trần, hắn ta đã trốn mất, mấy ngày liền không đến trường.

Tống Hành Châu vì muốn đòi lại công bằng cho tôi nên đã bỏ tiền thuê người tìm kiếm hắn.

 

Khi tìm được, anh vẫn còn lý trí, định giao hắn cho cảnh sát xử lý.

Nhưng tên khốn đó lại không biết sống chết, buông lời khiêu khích:

"Này anh đẹp trai, mắt có vấn đề thì đi chữa đi, mấy cô em ở hộp đêm còn đẹp hơn con bé đó cả trăm lần!"

 

Tống Hành Châu tức giận đến mức gân xanh trên thái dương nổi lên.

Anh túm lấy cổ áo Hạ Tồn, nắm đ.ấ.m rắn chắc giáng liên tục vào mặt hắn.

 

Hạ Tồn phun ra một ngụm máu, vẫn không biết sợ, cười khiêu khích:

"Anh có biết tôi đã chạm vào cô ta ở đâu không? Chắc anh còn chưa được chạm đâu nhỉ? Để tôi nói cho mà nghe, cảm giác không tệ chút nào đâu!"

 

Đôi mắt Tống Hành Châu đỏ ngầu, không thể kiềm chế nổi nữa.

 

Nếu không có cảnh sát đến kịp thời, có lẽ anh đã đánh hắn đến ch ết.

 

Sau đó, ba mẹ Tống Hành Châu biết chuyện, lập tức bỏ tiền, dùng mối quan hệ để giúp anh thoát khỏi rắc rối.

 

Về phần Hạ Tồn, dù không ch ết, nhưng cảnh sát điều tra phát hiện...

Dưới tay hắn ta có không dưới mười cô gái bị hại.

 

Đa phần những cô gái ấy đều có gia cảnh nghèo khó, bị hắn dùng ảnh khỏa thân uy hiếp.

Vì yếu đuối, họ không dám lên tiếng dù bị tổn thương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/gia-mao-tra-nam/chuong-10.html.]

Nhưng khi nghe tin Hạ Tồn bị bắt, nỗi uất ức không thể kìm nén nữa, tất cả đều đứng ra tố cáo hắn.

 

Còn Tống Hành Châu, sau vụ việc, đã bị người ba đang giận dữ của mình trói về nhà.

 

"Nhà họ Tống gia tài đồ sộ, không cần con phải làm nên trò trống gì. Nếu con không biết trân trọng việc học của mình, được thôi, ta sẽ làm thủ tục cho con thôi học, đưa con ra nước ngoài. Bên ngoài xã hội đầy rẫy kẻ xấu, đúng lúc có thể mài bớt góc cạnh của con, để con hiểu rằng, nếu không có cha mẹ, con chẳng là gì cả."

 

Khi biết chuyện, tôi thấp thỏm lo âu.

 

Tôi xin kéo dài thời gian nghỉ bệnh ở trường rồi vội vã trở về Tuyên Thành.

Sau bao chặng đường gấp gáp, cuối cùng tôi vẫn chẳng thể bước vào cửa nhà họ Tống.

 

Tôi điên cuồng đập cửa, khẩn cầu xin ba mẹ Tống gặp tôi một lần.

 

Chú bảo vệ có vẻ đã được căn dặn từ trước, đối với sự cầu xin của tôi, ông ta hoàn toàn làm ngơ.

 

Bầu trời vần vũ, đen kịt. Chú bảo vệ tốt bụng khuyên nhủ:

"Cô gái, về đi thôi, ông bà chủ sẽ không gặp cô đâu."

 

Nhưng tôi vẫn bướng bỉnh đứng ở trước cổng.

 

Mọi chuyện xảy ra đều do tôi mà ra, tôi không thể thờ ơ như không liên quan.

 

Cơn mưa xối xả trút xuống, chỉ trong vài giây đã khiến tôi ướt như chuột lột.

Tôi run rẩy đứng giữa màn mưa.

 

Cuối cùng, mẹ Tống cũng chịu nể tình mà ra gặp tôi.

 

Dáng vẻ hiền từ trước đây đã biến mất hoàn toàn.

 

"Du Thính Vãn, cô phải nhận rõ thân phận của mình. Nhà chúng tôi đã tài trợ cô suốt mười mấy năm trời vẫn chưa đủ sao? Tại sao cứ phải bám lấy nhà họ Tống như một con ký sinh trùng không chịu buông tha?"

 

Bám lấy Tống Hành Châu không chịu rời đi.

 

Lông mi tôi ướt sũng, tầm nhìn mơ hồ.

 

"Cháu không có."

 

Tôi cũng không dám. Tôi biết rõ bản thân mình là ai.

 

Tấm chân tình mà Tống Hành Châu trân trọng dâng lên, tôi hết lần này đến lần khác đẩy ra xa.

 

Tôi chưa bao giờ dám mơ tưởng.

 

Sinh ra trong bùn lầy, làm sao tôi dám ngước nhìn trời cao?

 

"Còn nói không có?"

 

Mẹ Tống nhíu mày, thô bạo đẩy tôi ngã xuống vũng nước bẩn.

 

"Nếu không phải vì cô, Hành Châu có ngang bướng chống đối cha mẹ hết lần này đến lần khác không? Những Châuyện trước kia thì thôi đi, nhưng lần này, nó suýt chút nữa đã đánh ch ết người vì cô! Cô có hiểu gi ết người là phải ngồi tù không?"

 

Nước mắt hòa vào mưa, chảy dài trên má tôi.

 

Tôi níu chặt lấy ống quần của bà ấy.

Loading...