Giả Gái Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Gặp Phải Bạn Trai Cũ - Chương 7: Cuộc đối đầu và sự dứt khoát

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:09:28
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Có lời gì cô cứ thẳng ạ.” Tôi bình thản mở lời.

 

Chúng chẳng quan hệ thể chuyện rôm rả, giữ lễ phép là sự khoan dung lớn nhất của dành cho bà . Nhìn thấy bà , kìm nhớ hình ảnh ngày hôm đó và những tin nhắn Thính Dục gửi.

 

vẻ khó xử: “Cô chỉ cháu khuyên tiểu Dục, bảo nó bớt chút thời gian về thăm cô.”

 

“Cô gặp thì cứ trực tiếp gọi điện là , bắt cháu khuyên?” Giọng gắt.

 

bất đắc dĩ nhếch môi: “ nó căn bản gặp cô. Sau khi cháu , nó từng về nhà nào.”

 

Qua lời kể của bà , mới hiểu thêm về cuộc sống của Thính Dục trong một năm qua. Sau khi , Thính Dục thấy bản chẩn đoán ung thư dày, nhưng nhất quyết tin và tìm . Thế nhưng dùng chiêu cũ, lấy cái c.h.ế.t đe dọa để trói chân . Đến khi thoát thì nhận tin mất. Đồng thời, cũng sự thật về tin nhắn chia tay.

 

Hắn thể chấp nhận tất cả những điều đó. Trong cơn giận dữ vì ép buộc, nhảy lầu và gãy một chân. Trong thời gian dưỡng thương ở bệnh viện, một nữa thử uống t.h.u.ố.c ngủ tự sát, may y tá phát hiện kịp thời nên mới giữ mạng sống. ngay cả khi đến bước đường , bà vẫn chịu buông tha, còn đưa Thính Dục tiếp nhận điều trị xu hướng tính dục.

 

Nếu dì của Thính Dục kịp thời chạy đến, lẽ ... Sau ngày đó, Thính Dục đoạn tuyệt quan hệ con với bà . Cho đến khi thấy ảnh của từ chỗ đối tượng xem mắt mà Khương Lê chọn, mới tìm hy vọng sống.

 

“Cô chỉ là chấp nhận việc con trai thích đàn ông thôi, cô gì sai chứ? Hơn nữa cháu chẳng vẫn đang sống sờ sờ đó , còn làm hòa với Thính Dục . Còn cô thì mất con trai .”

Trang Thảo

 

nắm lấy tay như kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ cọc, lóc t.h.ả.m thiết. Đến tận bây giờ, trong lời của bà vẫn chỉ là sự biện minh cho bản . Tôi dùng sức hất tay bà : “Bà sai, và Thính Dục thì gì? Cho dù bà là của Thính Dục, bà cũng tư cách quyết định cuộc đời .”

 

Tôi đầy chán ghét dậy ngoài. Biết thế , chẳng thèm bước chân quán cà phê . vẫn đ.á.n.h giá thấp bà . Thấy rời , bà lập tức ôm chặt lấy đùi , lóc om sòm: “Mày ! Con trai tao là mày cướp , mày trả cho tao! Mọi mau đến xem ! Thằng là đồng tính, con trai nó quyến rũ mất !”

 

Mọi xung quanh đều thu hút bởi tiếng hét của bà , bắt đầu xì xào bàn tán. Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng làm gì với bà . Trong lúc giằng co, Thính Dục với gương mặt lạnh lùng sải bước tiến về phía chúng , dùng sức gạt bà .

 

“Tôi cuối cùng, đừng bao giờ đến quấy rầy chúng nữa.”

 

Để câu đó, thèm đầu mà nắm tay rời . Phía vang lên tiếng kêu gào thê lương của , nhưng Thính Dục vẫn hề do dự.

 

Lên xe, Thính Dục vẫn cau mày, sắc mặt u ám. Tôi nắm chặt lấy tay : “Xin . Em nên đến gặp bà .”

 

Đêm qua khi cúp điện thoại, kể chuyện hẹn gặp cho Thính Dục . Ban đầu nhất định đồng ý, nhưng sự kiên trì của , thỏa hiệp. Khi đưa đến đây, dù trong nhưng mở cuộc gọi thoại, từng câu bà đều thấy hết.

 

Những nỗi đau quá khứ một nữa bóc trần, m.á.u me đầm đìa. Tôi đây là cơ hội cuối cùng mà dành cho . Chỉ cần bà một chút ăn năn, Thính Dục đều sẽ chọn tha thứ. Tiếc , bà thể nắm bắt cơ hội cuối cùng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-gai-di-xem-mat-ai-ngo-gap-phai-ban-trai-cu/chuong-7-cuoc-doi-dau-va-su-dut-khoat.html.]

Thính Dục kéo lòng, ôm thật chặt: “Khương Dã.”

 

“Em ở đây.” Tôi tựa vai , vỗ nhẹ lưng trấn an.

 

“Sau chỉ còn mỗi em thôi, đừng bao giờ rời xa nữa.”

 

“Vâng.”

 

Thính Dục đưa lựa chọn cuối cùng. Từ nay về , chính là bến đỗ duy nhất của đời .

 

Đêm Giao thừa năm nay, đưa Thính Dục về nhà ăn Tết. Cha đều quý , ngay cả Khương Lê cũng khen ngớt lời.

 

Trong bữa cơm tất niên, vành mắt ửng hồng: “Tiểu Dục , cứ coi đây là nhà nhé, chúng đều là nhà của con.”

 

Thính Dục sững sờ một chút, lập tức đổi giọng gọi hai tiếng “cha, ”. Cha gật đầu liên tục, xem như chính thức công nhận mối quan hệ của chúng .

 

Ăn xong, dẫn Thính Dục phòng. Cảnh tượng mắt khiến đến mức vững. Chăn nệm đỏ rực, nến đỏ, chữ Hỷ dán khắp nơi, còn cả bức hoành phi “Tân hôn vui vẻ”, qua là ngay bút tích của Khương Lê.

 

Thính Dục nhếch môi , bế bổng lên ném xuống giường: “Chị gái thật tâm, đêm động phòng hoa chúc thế đừng nên lãng phí.”

 

Hai tiếng , đưa tay ngăn cản hình vẫn còn đang hăng hái của Thính Dục: “Không . Không thể tiếp tục nữa .”

 

Thính Dục xoa bụng : “Con ? Hay là do đủ nỗ lực nhỉ?”

 

Tôi dở dở , cái tên đúng là thù dai mà.

 

“Vậy còn tám triệu tám trăm tám mươi tám vạn sính lễ và ba căn biệt thự của ?”

 

“Không thành vấn đề, con là đưa hết cho em.”

 

Chẳng thèm để tâm đến sự chống cự yếu ớt của , một nữa cúi xuống áp sát.

 

...

 

Ngoài cửa sổ, pháo hoa nở rộ rực rỡ, thắp sáng bầu trời đêm như ban ngày. Bên trong phòng, đôi mắt tràn ngập tình yêu của Thính Dục còn lung linh và chói mắt hơn cả pháo hoa .

 

Đi xem mắt mà gặp đúng yêu cũ, thật quá xứng đáng!

Loading...