Editor: Trang Thảo.
Lời xong, mừng bực. Với tư cách là yêu cũ “khuất”, thấy mừng vì vẫn nhớ nhung đến thế. với tư cách là đối tượng xem mắt, thấy bực vì làm thế miễn phí mà còn quở trách.
Tôi bĩu môi: “Bị dị ứng, gặp sẽ khỏi.” Không còn cách nào khác, dám kích động , sợ nảy sinh ý định tự tử.
“Được , hôm nay chúng xem phim, xem xong mua cho cô mấy bộ váy.” Thính Dục xoay vô lăng, xe từ từ lăn bánh.
“Sao mua váy nữa?” Tôi lầm bầm. Lần nào gặp cũng mua váy, mà mấy mảnh vải rẻ.
Thính Dục vẻ hào hứng, : “Cô mặc váy lắm.”
Hừ, khen một đàn ông mặc váy , đúng là chỉ mới làm .
Lát tới rạp phim, Thính Dục xếp hàng mua vé, còn vệ sinh. Tới cửa, hai cái biển hiệu, chẳng cái nào hợp với cả. Do dự mãi, quyết định nhà vệ sinh nam, may mà bên trong ai.
Thế nhưng, giải quyết xong định , bất ngờ một kẻ từ phía ôm chầm lấy, còn gã bóp m.ô.n.g một cái. Quay đầu , một gã đàn ông dung tục đang đầy tà lơ: “Em gái, chơi với đại ca chút , m.ô.n.g em mềm thật đấy.”
Tôi lập tức tung một cú vật qua vai: “Mềm cái đầu nhà ông! Tôi cởi quần còn to hơn ông đấy!”
Trang Thảo
“Mày là đàn ông mà mặc đồ đàn bà , đồ biến thái!” Gã đàn ông răng vàng mắng c.h.ử.i thậm tệ.
“Ông nữa xem!” Tôi đanh mặt gã trừng trừng.
“Tao sợ chắc? Đồ biến thái! Có cha sinh mà ...” Gã dứt lời đ.ấ.m thẳng mặt. Tôi đè lên gã: “Xin mau! Không đ.á.n.h c.h.ế.t ông.”
hôm nay gặp kẻ lì lợm, gã nhất quyết xin . Tức , tay quyền nào quyền nấy, đ.á.n.h cho đến khi gã van xin mới thôi.
“Lần còn để thấy ông sờ m.ô.n.g khác, phế luôn đôi tay của ông.” Tôi thở hổn hển cảnh cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-gai-di-xem-mat-ai-ngo-gap-phai-ban-trai-cu/chuong-3-lat-xe-trong-nha-ve-sinh-nam.html.]
Khi , thấy Thính Dục đang tựa cửa, mặt cảm xúc . Lúc mới phát hiện khẩu trang rơi mất từ lúc nào.
“Hà hà... là em gái sinh đôi của Khương Dã, tin ?”
Thính Dục gì, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Tôi chôn chân tại chỗ, dám cử động. Sự im lặng kéo dài khiến định bụng thú nhận luôn, tay từ từ đưa lên định giật bộ tóc giả xuống thì Thính Dục đột ngột hành động.
Hắn cúi nhặt chiếc khẩu trang đất lên, từng bước tiến về phía . Tôi vô thức nhắm tịt mắt . Đánh , hứa sẽ đ.á.n.h trả. cú đ.ấ.m trong tưởng tượng rơi xuống, đó là một vòng tay ấm áp. Thính Dục ôm chặt lòng, mùi hương quen thuộc vây lấy cánh mũi.
Vành mắt bỗng chốc đỏ hoe. Mùi sữa tắm hương cam quen thuộc đ.á.n.h tan sự ngụy trang. Thừa nhận , bao giờ quên .
Một lát , giọng trầm thấp của Thính Dục vang lên bên tai: “Anh nhớ em.”
Tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. giây , câu của khiến lạnh toát như đang ở Siberia. Hắn ghé sát tai thì thầm: “Em nguyện ý làm bạn gái ?”
Khóe môi giật giật, cái tên khốn định chơi trò gì đây? Còn đòi bạn gái cơ đấy? Sao mơ cưới Đát Kỷ luôn ?
Tôi dùng sức đẩy , nghiến răng hỏi: “Anh tin là em gái sinh đôi của Khương Dã thật ?”
Thính Dục nhướn mày: “Tại tin? Có một cô em gái sinh đôi dù cũng đáng tin hơn là c.h.ế.t sống . Hay là... em vốn dĩ c.h.ế.t, mà bấy lâu nay vẫn luôn lừa ?”
Bốn mắt , cảm xúc của như đang tàu lượn siêu tốc. Thật khó tưởng tượng đối mặt với sự lựa chọn gian nan thế : giữa phận “bạn gái mới” và việc phát hiện lừa dối về cái c.h.ế.t, nên chọn cái nào?
Thính Dục thong dong chờ đợi câu trả lời của , còn quên đeo khẩu trang cho . Trong lúc giằng co, gã “yêu râu xanh” đất đột nhiên rên rỉ: “Tôi , hai thể gọi xe cấp cứu khi tình cảm ?”
“Câm miệng! Nói thêm câu nữa đ.á.n.h c.h.ế.t ông.” Tôi tàn bạo bồi thêm một cước.
Gã đàn ông đau đớn nhăn nhó nhưng vẫn lầm bầm: “Mấy đứa gay tụi bây chơi trò tình thú thì cứ chơi , hại tao? Nếu mày mặc váy ngắn, giả gái thì tao sờ m.ô.n.g mày ? Mày mặc...”
“A!” Gã dứt lời thì Thính Dục tay tháo khớp cằm của gã.
Tôi hình. Mải đắc thắng mà quên mất Thính Dục từng học võ. Hắn vỗ vỗ khuôn mặt đang đau đớn của gã đàn ông, ngước mắt : “Nghĩ kỹ ?”