Giả Chết Trở Về, Ta Bị Nghịch Đồ Điên Cuồng Ép Yêu - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:31:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ít nhất dù gặp đàn ông thích , thì cũng sẽ sướt mướt đòi gả cho bằng như thế .

 

Không cưới mà còn dỗ.

 

“Là như , Tiểu Lộ…”

 

Kỷ Trần mặt mũi đầy khó xử, gỡ tay Nguyễn Hiểu Lộ khỏi cổ : “Ngươi thích , nhưng mà trực tiếp để cưới liền… Ừm… vội…”

 

“Vậy Trần ca ca khi nào chịu cưới ?” Nguyễn Hiểu Lộ lau nước mắt, bày bộ dạng hung dữ ép .

 

“Cái …”

 

Cái gì , cưỡng chế yêu ?

 

Thấy Kỷ Trần trả lời , Nguyễn Hiểu Lộ bắt đầu chuyển sang rống lên.

 

Kỷ Trần thật sự bất lực hổ, căn bản dỗ .

 

“Được , đừng nữa, chờ sáu tông đại bỉ kết thúc thì sẽ cưới ngươi ?”

 

Cậu thật sự ép tới mức lời như , cũng chỉ là kế hoãn binh thôi.

 

Giống như dỗ Quý Đồng bằng cách là “ tìm —— câu giờ ngày nào ngày đó, câu nổi nữa thì tính .

 

Quả nhiên lời , Nguyễn Hiểu Lộ lập tức ngừng mà còn vui vẻ trở .

 

Nàng ôm chặt lấy cổ Kỷ Trần, gò má dán lên n.g.ự.c nóng bỏng của , lộ nụ hạnh phúc: “Trần ca ca, thật sự thích đó ~”

 

“Huynh , lúc ở trong bí cảnh, tuyệt vọng lắm … Bị một tảng đá to đè lên chân, đau đến sắp ngất, là như thần tiên từ trời giáng xuống, đột nhiên xuất hiện bên cạnh , cho hy vọng và ánh sáng.”

 

“Huynh cứu từ tảng đá , lúc đó động lòng với đó còn vì đưa ngoài mà tự nhảy xuống vực, lúc cứ tưởng ch·ết , thương tâm lâu lâu…”

 

“May mà ông trời bạc đãi , những ch·ết, còn để gặp ở đây nữa, khi nhận kích động đến mức nào !”

 

“Hehe… Vốn còn định vì mà cả đời gả, cùng lắm thì tu vô tình đạo! May mà vẫn còn sống, còn để gặp … Dù thì đời lấy ai ngoài !”

 

Kỷ Trần nàng tỏ tình từ đầu đến cuối, trong lòng khoảnh khắc… thật sự cảm động.

 

Giống như lúc Tuyết Vô Khê cũng thổ lộ với , cũng là cảm giác đó.

 

Thậm chí còn nỡ làm tổn thương đối phương.

 

Nói thật thì cái gọi là thích một , chẳng nên như thế ?

 

Mấy ai nấy đều Quý Đồng thích

 

Thích cái rắm!

 

Hắn ngoài việc cưỡng ép với hạ thuốc, còn làm cái gì?

 

Ngay cả hai chữ “thích” cũng !

 

Kỷ Trần cũng tại đột nhiên nghĩ tới Quý Đồng.

 

Hơn nữa hễ nghĩ tới cái tên cẩu là tâm trạng tụt mood.

 

Thành nửa đoạn Nguyễn Hiểu Lộ cái gì, cũng lọt tai.

 

Nguyễn Hiểu Lộ lảm nhảm cả buổi, thấy Kỷ Trần chẳng phản ứng gì thậm chí ánh mắt còn tiêu cự, liền giơ tay quơ mặt : “Trần ca ca, đang đó?”

 

“A?” Kỷ Trần lúc mới hồi thần: “Nghe chứ, đang .”

 

“Vậy là từ giờ tới khi đại bỉ kết thúc đồng hành cùng , đồng ý đúng ?”

 

Kỷ Trần trong đầu từ từ hiện một cái dấu chấm hỏi lớn: ?

 

Lăn lộn cả một đêm, Kỷ Trần cũng bản ngủ từ lúc nào.

 

Khi tỉnh thì trời sáng.

 

Cậu choàng tỉnh từ đất, liếc Nguyễn Hiểu Lộ cũng đang ngủ bên cạnh nền nhà mà tỉnh .

 

Giống như hai tối qua vẫn luôn giằng co đất, cuối cùng ngủ quên luôn.

 

Kỷ Trần bản năng thở phào nhẹ nhõm, đưa tay sờ quần áo —— còn may còn chỉnh tề.

 

Cậu sợ bản làm gì , mà là sợ Nguyễn Hiểu Lộ làm gì .

 

Bị đàn ông cưỡng ngủ còn đỡ, chứ lỡ phụ nữ cưỡng ngủ thì…

 

lúc , tiểu nhị quán trọ gõ cửa, dọn phòng.

 

Kỷ Trần bò dậy mở cửa.

 

Tiểu nhị thò đầu , thấy đất còn một cô nương thì giật vội vàng rụt lui: “Ta, cái gì cũng thấy!”

 

Kỷ Trần kéo trở : “Nhìn rõ , mặc đầy đủ quần áo mà!”

 

Tiểu nhị lúc mới dám bước , nhưng liếc Kỷ Trần đầy nghi hoặc mà gì.

 

Kỷ Trần ánh mắt đó mà thấy khó chịu, liền hỏi: “Sao ?”

 

Tiểu nhị lầm bầm: “Quả nhiên tiên gia chơi… đất luôn…”

 

Kỷ Trần lập tức vỗ cho một cái đầu: “Nghĩ gì đó! Hai bọn làm gì hết.”

 

Tiểu nhị ôm đầu đau đớn, nước mắt lưng tròng: “Ta , tiên gia đ.á.n.h …”

 

gì nhưng Kỷ Trần cũng .

 

Tiểu nhị : “Mà hai các vị như , ai mà nghĩ tối qua nhất định chuyện xảy ?”

 

Kỷ Trần đột nhiên khựng : “Bây giờ là mấy giờ?”

 

“Giờ Thân , buổi chiều đó.”

 

Buổi chiều!

 

Vậy vòng thi đầu tiên chẳng xong ?

 

Kỷ Trần vội vàng lay Nguyễn Hiểu Lộ dậy, thấy nàng vẫn mặt ngơ ngác dụi dụi mắt, bèn uể oải : “Ca của ngươi cũng giỏi ghê, thi đại bỉ mà gọi ngươi dậy.”

 

Ai ngờ Nguyễn Hiểu Lộ thèm để ý: “Không , Trần ca ca cũng mà? Chắc thấy ngủ say quá, gọi mấy tiếng dậy nên luôn .”

 

“Hơn nữa vốn định đầu hàng luôn, đ.á.n.h thì khỏi thi cho .”

 

Suy nghĩ , thật giống y như Kỷ Trần.

 

Cậu cũng chẳng đánh.

 

Bởi vì dùng linh thạch thì chắc chắn thắng nổi, mà dùng thì cảm thấy đang ức h.i.ế.p mấy tiểu bối.

 

Chắc là ca của Nguyễn Hiểu Lộ cũng loại đ.á.n.h , nên chẳng buồn gọi.

 

“Thế thì , miễn ngươi để bụng. Kỳ thật cũng ý như , vốn dĩ định đầu hàng cho .”

 

“Sao thế?” Nguyễn Hiểu Lộ ngẩng đầu Kỷ Trần: “Trần ca ca lợi hại , chắc chắn thể lọt top ba, chẳng lẽ hứng thú với Kiếm Tổ kiếm ?”

 

“Thật sự là hứng thú.”

 

“Tiếc quá… Vốn còn định Trần ca ca nghiền nát bọn họ một trận.”

 

Kỷ Trần để nàng thất vọng, liền duỗi tay cầm lấy phái phục giường ném cho nàng: “Mặc đồ , cùng xem bọn họ thi thế nào.”

 

*

 

Vòng đầu tiên của sáu tông t.ử đại bỉ kết thúc nhanh, từ giờ Thìn sáng đến giờ Thân chiều thì chỉ mất bốn nửa canh giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-chet-tro-ve-ta-bi-nghich-do-dien-cuong-ep-yeu/chuong-41.html.]

 

Ban đầu các t.ử còn tưởng chưởng môn sáu đại tiên tông sẽ đến xem, ai ngờ chẳng ai tới.

 

Không chỉ , ngay cả các vị trưởng lão cũng vắng hơn một nửa.

 

Những tới xem đều là mấy vị tiểu trưởng lão mới phong chức, còn t.ử các tông môn thì gần như ai nấy đều đăng ký tham gia.

 

Thành lên đài thi đấu còn ít hơn tham gia tỷ thí.

 

Sau khi vòng đầu tiên kết thúc, nhiều t.ử tụ một chỗ, để bàn luận kết quả mà đều đang càm ràm.

 

“Vất vả lắm mới tổ chức t.ử đại bỉ phần thưởng phong phú như , mà chả ai tới xem là ?”

 

“Chẳng Vô Cực Tông tổ chức ? Sao chưởng môn Vô Cực Tông cũng thấy mặt? Bận cái gì thế ?”

 

“Ai mà , đến truyền t.ử như Phó Trường Canh cũng thấy , chưởng môn thì càng khỏi , chẳng giống sư tôn gì cả.”

 

“Thôi đừng nữa, sư tôn của cũng tới thì chắc thật sự việc bận tới .”

 

Kỷ Trần vặn đến kịp lúc tan cuộc, còn đụng trúng đám t.ử đang than phiền đó ở ngoài Tư Thần Điện.

 

Cậu nhanh từ trong lời bàn tán của đám tử, manh mối.

 

Xem Tuyết Vô Khê bắt đầu dốc lực việc bố trí “Địa Sát 72 trận”.

 

Cho nên đám lợi hại nhất trong sân chắc chắn sẽ thiếu đúng 72 .

 

Bởi vì trận pháp 72 mắt trận, mỗi cần trấn giữ một chỗ thì mới thi triển thành công, thiếu một cũng .

 

Chỉ cần thi triển thành công, trận pháp sẽ hóa thành thiên la địa võng bao vây đối thủ, trong võng vươn dây xích tiên trói chặt đối phương.

 

Người trói sẽ thể động đậy thì linh lực cũng rút sạch.

 

Cho dù mang linh thạch giúp truyền linh, cũng thể sử dụng .

 

Nếu trói là một bình thường, thì bất kỳ một tu sĩ thổ hệ nào cũng thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t.

 

Quý Đồng giống. Hắn là thể Quỷ tộc, dù linh lực vẫn thể hồi phục như cũ.

 

Cho nên Tuyết Vô Khê mới chính tay c.h.é.m một nhát trí mạng, đ.á.n.h cho thể tan nát vỡ thành bụi phấn mới thôi.

 

Vào trong Tư Thần Điện, Kỷ Trần khắp nơi tìm kiếm bóng dáng Phó Trường Canh.

 

Nguyễn Hiểu Lộ cũng đang tìm ca của là Nguyễn Dật Thần.

 

Hai nhanh đều tìm thấy cần.

 

Nguyễn Hiểu Lộ vui vẻ chạy tới chỗ Nguyễn Dật Thần, còn Kỷ Trần vẫn tại chỗ nhúc nhích.

 

Phó Trường Canh thấy Kỷ Trần thì lập tức chạy chầm chậm như một chú thỏ vui vẻ nhảy nhót.

 

“Tiền bối tiền bối, lọt vòng ! Ta thi đậu !”

 

Kỷ Trần vui mừng xoa đầu , như thể đang xoa đầu t.ử ruột của : “Ừ, .”

 

Phó Trường Canh lộ vẻ thất vọng: “Tiếc là sư tôn mặt, còn cho thấy con vòng trong nữa kìa.”

 

Kỷ Trần khuyên: “Sư tôn ngươi việc làm, đang xem ngươi đây , cũng như mà đúng ?”

 

đều là trưởng bối, ba ba cũng là gia gia, sư tôn cũng là sư tổ nên khác lắm.

 

ánh mắt Phó Trường Canh vẫn đầy thất vọng, mặt giấu tâm tư chút nào.

 

Rõ ràng là chỉ mong Tuyết Vô Khê đến xem.

 

Kỷ Trần cũng hết cách, t.ử và sư tôn gắn bó vẫn khác với ngoài.

 

cũng từng t.ử nên hiểu cảm giác đó.

 

Cậu chỉ thể vỗ vai Phó Trường Canh mà coi như an ủi.

 

Rất nhanh hỏi: “Tại ngươi quý mến sư tôn ngươi đến ? Hắn đối với ngươi lắm ?”

 

“Cái đó…”

 

Phó Trường Canh chần chừ một chút, cúi đầu xuống.

 

“Cũng tính là quá cũng tệ, chỉ là tính cách của lạnh nhạt.”

 

“Thế ngươi vẫn một lòng trung thành với như ?”

 

Phó Trường Canh ngẩng đầu lên, gương mặt trẻ con tràn đầy vẻ nghiêm túc của lớn.

 

“Sư tôn vốn định thu đồ , mà vẫn nhận . Người là thấy tư chất đơn thủy linh căn.”

 

đời chỉ đơn thủy linh căn chọn khiến cảm động đến mức sợ hãi.”

 

“Sau mới , thấy cha mất sớm đáng thương nên mới phá lệ thu làm đồ , chẳng liên quan gì đến tư chất.”

 

“Dù nhiệt tình như những sư tôn khác, bận rộn nhưng để tâm tới . Người vẫn nhớ sinh nhật của còn tự tay làm mì trường thọ nữa.”

 

“Ta từ nhỏ cha nên với … Người chính là phụ .”

 

Kỷ Trần liền Tuyết Vô Khê là kiểu ngoài lạnh trong nóng.

 

Hơn nữa chỉ lạnh nhạt với ngoài, với thì chẳng hề lạnh nhạt chút nào.

 

chuyện tự tay làm mì trường thọ thì đúng là ngoài sức tưởng tượng của Kỷ Trần.

 

Bởi vì Tuyết Vô Khê đúng chuẩn mù tịt việc nhà, chuyện bếp núc một chút cũng chứ đừng đến nấu cơm.

 

Kỷ Trần từng dạy nấu một bữa, từ đó bỏ cuộc.

 

Còn khó dạy hơn cả dạy uống rượu!

 

Cho nên Kỷ Trần khó hiểu, thần bí hỏi Phó Trường Canh: “Ta hỏi một chuyện … Cái mì trường thọ sư tôn ngươi làm, ăn ?”

 

Câu hỏi lập tức khiến Phó Trường Canh hình.

 

Hắn im lặng lâu, chỉ gượng gạo : “Có tấm lòng là đủ , thấy mãn nguyện lắm.”

 

Thôi xong, đúng là ăn nổi thật.

 

Kỷ Trần cũng hỏi thêm.

 

lúc đó, Nguyễn Hiểu Lộ cũng về bên cạnh Kỷ Trần, còn kéo theo cả ca của Nguyễn Dật Thần.

 

“Trần ca ca, ca của cũng vòng trong đó! Hihi!”

 

Nguyễn Hiểu Lộ dứt lời, đợi Phó Trường Canh hỏi Kỷ Trần đây là ai thì cau mày chỉ tay : “Hắn là ai? Là là tình nhân?”

 

Kỷ Trần đang định giải thích, Phó Trường Canh như một bậc trưởng bối kéo lưng mà chất vấn Nguyễn Hiểu Lộ: “Ngươi là ai?”

 

“Ta là vị hôn thê của Trần ca ca, hai bọn sắp sửa kết thành đạo lữ !” Nguyễn Hiểu Lộ đầy khí thế.

 

“Hả?” Phó Sao Hôm đầu Kỷ Trần lưng , ghé tai nhỏ giọng hỏi: “Tiền bối, làm Ma Tôn phi nữa ?”

 

Kỷ Trần giải thích thế nào, chỉ nghiêm túc : “Hiện tại còn liên quan đến Quý Đồng nữa, Ma Tôn phi.”

 

“Vậy với cô nàng … là ?”

 

“Cũng liên quan gì. Mới chỉ gặp hôm qua thôi, thật đấy.”

 

Phó Trường Canh gật đầu tỏ vẻ hiểu.

 

trong lòng nghĩ: Chắc là tiền bối nợ tình đào hoa quá nhiều, giờ tới lúc đòi nợ .

 

Hắn cũng toạc , ngược sang với Nguyễn Hiểu Lộ: “Ta tên là Phó Trường Canh, là t.ử truyền của chưởng môn Vô Cực Tông. Quan hệ với y chỉ là đồng môn bình thường, gì đặc biệt cả.”

Loading...