Giả Chết Trở Về, Ta Bị Nghịch Đồ Điên Cuồng Ép Yêu - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-11 16:05:48
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu liền cứ thế quỳ suốt, quỳ đến tận khi hai kết thúc.

 

Khoảng thời gian đó cũng ngắn.

 

Kỷ Trần cũng Quý Đồng lăn lộn bao lâu, ý thức vẫn cứ mơ mơ hồ hồ.

 

Mãi đến khi Quý Đồng rời thì mới chậm rãi hồi thần , cố gắng ép trái tim sắp bay khỏi n.g.ự.c xuống.

 

Cậu cũng chẳng hiểu tại thế , rõ ràng thích đàn ông càng thích Quý Đồng, mà cơ thể phản ứng.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ thể đổ tại cái thể của nguyên chủ kiềm chế.

 

Trời sinh thể chịu!

 

Xứng đáng “xử ”!

 

Mà Kỷ Trần cũng chẳng kiểu mất trinh tiết liền sống nổi nữa.

 

Huống chi thì cái cũng chỉ là kiểu tư duy của nữ nhân cổ đại thôi, nữ nhân mà cũng cổ đại.

 

Nên cũng chẳng mấy để tâm chuyện Quý Đồng đoạt mất đầu quý giá của xử nam.

 

Dù gì thì… cũng ảnh hưởng đến việc cưới vợ.

 

Chỉ là chân thì tê, còn thêm cái chỗ … cúc hoa đau.

 

Cậu nhớ tới , dùng khuỷu tay chống lên bàn mà cố gắng lắm mới từ mặt bàn lồm cồm bò dậy.

 

ngay khoảnh khắc dậy, hai chân đột ngột mềm nhũn, kiềm quỳ xuống cái rụp.

 

Trước mặt là nam nhân khiến khuất phục, đôi mắt đỏ rực vẫn còn rực huyết quang vẫn hề tan .

 

Cuối cùng, dù quỳ, nhưng vẫn khuất phục mặt Quý Đồng.

 

“Là bản tôn ‘phạt sướng’ đến tê liệt hả, tự dưng hành đại lễ ?” Quý Đồng còn cố tình giễu cợt.

 

“Nếu còn dám bỏ mấy thứ khó uống đồ bản tôn thì trừng phạt sẽ đơn giản như xong dễ thế .”

 

Quý Đồng chuyện, từng từ như ngọc rơi lộp độp, tai vô cùng.

 

Ngay khoảnh khắc quỳ xuống , Kỷ Trần bỗng nhiên hiểu .

 

Thì dùng cách đêt ép quỳ .

 

Dù là với thiếu niên , là với kiếp của chính thì cũng luôn dùng kiểu sỉ nhục để thỏa mãn khoái cảm biến thái của .

 

Ai bảo tên nam nhân vốn điên chứ.

 

Kỷ Trần cúi đầu.

 

Dù hai chân chẳng còn sức, vẫn cố gắng dùng hết lực mà chống đỡ thể mệt lử, lảo đảo thẳng dậy.

 

Tiếng chuông dần xa, Kỷ Trần từ từ ngẩng đầu lên thì phát hiện Quỷ Đồng lên bậc đá, trở vị trí ban đầu.

 

Vạt áo dài màu đen phủ kín bậc thang phía .

 

Quý Đồng xoay xuống, ánh mắt giờ đây rõ ràng mang thêm vẻ đắc thắng, một tay chống má mà từ cao xuống Kỷ Trần.

 

“Mạng của ngươi coi như y bảo vệ.”

 

… vị trí Hữu Hộ Pháp thì thể để ngươi nữa.”

 

Viên Y lập tức dập đầu tạ ơn.

 

Quý Đồng chuyển ánh mắt, vẫn chỉ mỗi Kỷ Trần: “ vị trí Hữu Hộ Pháp thể để trống, ngươi hợp.”

 

Kỷ Trần chẳng phản ứng gì.

 

Cậu thật sự hiểu nổi Quý Đồng đang tính làm gì.

 

Viên Y thì càng dám ngẩng đầu, cứ quỳ yên tại chỗ, đến thở cũng dám mạnh.

 

Quý Đồng thấy Kỷ Trần chẳng đáp , lên tiếng hỏi: “Nghe thấy, hiểu?”

 

“Không hiểu.” Kỷ Trần đáp tỉnh bơ, y như đang giận dỗi.

 

“Không hiểu ? Vậy bản tôn phá lệ dạy cho ngươi.”

 

Nói , trong tay Quý Đồng đột nhiên hiện một tấm ngọc bài nhỏ nhắn, mặt khắc một chữ “Hộ” lớn, đường nét mạnh mẽ.

 

Hắn tiện tay ném xuống, khéo rơi ngay bên chân Kỷ Trần: “Cầm lấy. Có nó thì ngươi thể tự do chín lục thành mà ai dám gây khó dễ với ngươi.”

 

“Về việc trong thành cần xử lý gì, nếu ngươi hiểu thì cứ giao cho Viên Y làm, ngươi chỉ cần mang danh nghĩa là .”

 

Kỷ Trần hỏi tiếp: “Vậy làm cái chức Hữu Hộ Pháp , rốt cuộc ý nghĩa gì?”

 

“Không ý nghĩa gì.” Quý Đồng lười biếng đáp: “Chỉ là danh nghĩa thôi.”

 

“Vậy còn cần giúp ngươi tìm ?”

 

Thật câu hỏi là để thử Quý Đồng.

 

Nếu Quý Đồng cần tìm nữa, nghĩa lộ phận.

 

Quý Đồng do dự chút nào: “Tất nhiên tìm.”

 

“Không bắt tên khốn đó thì bản tôn tuyệt đối bỏ qua. Bản tôn y sống bằng c.h.ế.t!”

 

Nghe , Quý Trần yên tâm.

 

Quả nhiên, vẫn nhận .

 

“Vậy còn cần chờ thêm nửa tháng nữa ?”

 

Lần Quý Đồng trả lời ngay. Trong lòng bàn tay hiện một thứ khác, nữa ném cho Kỷ Trần: “Ăn .”

 

Thứ đó rơi bên chân Kỷ Trần, là một cái bình t.h.u.ố.c màu trắng, còn lăn lông lốc hai vòng, cuối cùng dừng ngay bên chân .

 

Giờ bên chân Kỷ Trần hai thứ chờ nhặt.

 

Cậu cầm lấy ngọc bài “Hộ pháp”, mà xổm xuống, nhặt cái bình t.h.u.ố.c .

 

Vừa nhặt lên, mở nắp bình.

 

Bên trong là một viên t.h.u.ố.c to bằng móng cái.

 

Kỷ Trần đổ tay, ngửi là ngay liền cái t.h.u.ố.c viên bình thường, mà là cổ độc.

 

“Phệ Hồn Cổ.”

 

Không đợi Kỷ Trần hỏi thì Quý Đồng thẳng: “Ăn nó , dù ngươi chạy đến chân trời góc biển thì cũng sẽ tìm bản tôn để xin giải dược.”

 

“Nếu , cổ trùng trong đó sẽ gặm sạch nội tạng ngươi.”

 

“Phệ Hồn Cổ” Cái tên , Kỷ Trần sớm .

 

Đây là một trong Tứ đại độc cổ chí tử, nhưng là thứ độc tính nhẹ nhất.

 

Bởi vì bình thường thì phát tác, nên độc.

 

một khi phát tác thì hàng vạn cổ trùng trong cơ thể sẽ điên cuồng gặm sạch nội tạng của trúng cổ.

 

Gặm chậm, nhưng sẽ khiến sống bằng c.h.ế.t. Thường thì dính cổ còn kịp gặm c.h.ế.t, vì đau đớn quá mà chịu nổi thì sẽ tự c.h.ế.t .

 

Hơn nữa là thứ cổ trùng phát tác chẳng thời gian cố định, giai đoạn đầu chỉ gây đau nhức nhẹ. Nếu kịp thời uống t.h.u.ố.c giải để áp chế cổ trùng thì sẽ cả.

 

Cho nên trúng cổ nhất định lúc nào cũng mang theo t.h.u.ố.c giải bên .

 

Hoặc ít nhất, luôn ở cạnh mang theo t.h.u.ố.c giải.

 

Bằng chờ tới lúc đau đến chịu nổi mới uống t.h.u.ố.c thì lúc đó ngũ tạng lục phủ cổ trùng gặm nhấm gần như tan nát, uống cũng muộn .

 

Kỷ Trần đương nhiên là uống cái thứ .

 

còn kịp từ chối thì viên t.h.u.ố.c như ai điều khiển mà đột nhiên bay thẳng về phía miệng .

 

Ngay khoảnh khắc viên t.h.u.ố.c bay tới thì tự chủ mà mở miệng .

 

Thế là viên t.h.u.ố.c cứ thế chui , trượt xuống cổ họng, đ.â.m yết hầu của .

 

Yết hầu nghẹn đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-chet-tro-ve-ta-bi-nghich-do-dien-cuong-ep-yeu/chuong-10.html.]

 

Kỷ Trần cách nào nhổ , cuối cùng chỉ thể ép nuốt viên t.h.u.ố.c độc cổ đó bụng.

 

Nuốt xong thì chỉ còn cố gắng chấp nhận.

 

Bởi , dù bản uống thì Quý Đồng cũng cả vạn cách ép uống cho bằng .

 

“Khi nào t.h.u.ố.c giải thì dùng ngọc bài gọi .”

 

Quý Đồng xong câu đó thì cơ thể bắt đầu mờ , từ đầu tới chân dần dần hóa thành ánh sáng đỏ rực và từ từ tan biến.

 

Trong gian thạch thất trống trải chỉ còn hai : Kỷ Trần và Viên Y.

 

Kỷ Trần dù thể miễn cưỡng vững, nhưng thể bước nổi.

 

Cuối cùng vẫn là Viên Y bước tới đỡ , dìu dậy mới gắng gượng bước khỏi thạch thất.

 

Mỗi bước , phần đùi trong và cái chỗ đều đau nhói như kim châm tim nhức óc.

 

Cậu nghĩ chắc là Quý Đồng làm cho thương .

 

Cái tên ch.ó c.h.ế.t đó chỉ đè mà làm, chẳng chút kỹ thuật chừng mực nào, suýt nữa lấy cái mạng già của .

 

Trong lúc dìu ngoài, Kỷ Trần cứ nghĩ mãi: một như Quý Đồng, cấm d.ụ.c như thế mà đột nhiên phát cuồng làm chuyện đó với , thật sự chỉ là để trừng phạt thôi ?

 

Cậu mới nghĩ đến đây thì Viên Y bên cạnh như thể đoán suy nghĩ trong lòng mà nhẹ giọng an ủi: “Chúc mừng ngươi nha Kỷ , kiểu gì cũng thấy tôn thượng thích ngươi đó.”

 

“Thích?”

 

Kỷ Trần khó hiểu sang Viên Y đang vẻ tám chuyện: “Chỗ nào thế?”

 

“Ta theo tôn thượng bao năm nay nhưng từng thấy ngài nương tay với ai chọc giận ngài như .”

 

“Ngay từ lúc ngươi chịu quỳ thì một roi đó đủ để xé ngươi thành mảnh nhỏ . ngài chẳng dùng một chút linh lực nào.”

 

“Thậm chí còn dùng tay khép miệng vết thương cho ngươi.”

 

“Rồi còn cái vụ gọi là ‘trừng phạt’ đó nữa… Ờm…”

 

Nói đến đây, Viên Y vẻ khó , do dự một lúc nhưng vẫn quyết định thẳng: “Dù gì thì ngươi cũng là phi của Ma Tôn, bình thường mà~”

 

Kỷ Trần trong lòng thầm mắng: Bình thường cái đầu quỷ !

 

“Tôn thượng thật sự từng đối xử như với ai bao giờ.” Viên Y chắc nịch : “Tin Kỷ , tôn thượng chắc chắn là ý với ngươi!”

 

Kỷ Trần xong mà chẳng thấy vui vẻ chút nào.

 

Thấy Kỷ Trần đáp, Viên Y bắt đầu lảm nhảm: “Còn nữa, ngài cho ngươi cái ‘hộ pháp ngọc bài’ đó… Ta với Tả Hộ Pháp còn , chỉ mỗi ngươi thôi đấy.”

 

Lần Kỷ Trần rốt cuộc cũng chút phản ứng, khó hiểu hỏi: “Sao các ?”

 

“Bởi vì tụi theo tôn thượng lâu, phần lớn ma tu đều nhận tụi nên căn bản cần cái ngọc bài đó. còn ngươi… Có lẽ là tôn thượng sợ ngươi ở trong thành ăn h.i.ế.p nên mới cho ngươi thôi.”

 

“Ngươi đừng thấy Cửu Lục thành an hòa thuận thế thôi chứ thật bên trong sóng ngầm mãnh liệt, đầu não các thế lực lớn đều ẩn trong bóng tối. Có ngọc bài thì tình cảnh của ngươi sẽ đỡ hơn nhiều.”

 

Kỷ Trần vẫn chẳng mảy may hứng thú gì với cái ngọc bài đó.

 

Điều đang lo nhất bây giờ là phá cái “Phệ hồn cổ” như thế nào.

 

“Ngươi cũng thấy đấy, còn hạ cổ lên thì thế nào mà gọi là thích ?”

 

“Ngài hạ cổ chẳng qua là sợ ngươi chạy, cần ngài nữa thôi mà.”

 

Viên Y vẫn giữ nguyên quan điểm đó: “Thật mà Kỷ , đừng nghĩ nhiều. Ta thật sự hiểu tôn thượng, ngài chính là thích ngươi nhưng chỉ là cách thể hiện thôi.”

 

Kỷ Trần: “.....”

 

Đã từng thấy luyến ái não nhưng từng gặp ai như Viên Y mà ép khác phát bệnh luyến ái não theo luôn.

 

Kỷ Trần tuy Quý Đồng hận , nhưng cũng chẳng ý để Quý Đồng yêu .

 

Cậu với t.ử , chỉ mong ai nợ ai và sinh t.ử liên quan.

 

hiển nhiên... như ý.

 

Kỷ Trần đặt tay lên n.g.ự.c tự vấn, dù bản chữa hết thương tích Quý Đồng, nhưng đối xử với như thế thì cuối cùng vẫn cảm thấy thiếu nợ .

 

Tuy nãy đúng là tức điên lên .

 

cứ nhắm mắt là trong đầu vẫn quanh quẩn câu ——

 

“Sư tôn, chỉ ngươi yêu nhiều hơn một chút thôi.”

 

---

 

Kỷ Trần và Viên Y về nhà Khuê Mộ.

 

Khuê Mộ thấy hai lông tóc đầy đủ mà thì sợ đến ngây .

 

“Tôn thượng mà cũng tha cho ngươi á?” Khuê Mộ Viên Y từ trái qua , thấy quả thật một vết xước thì vẻ mặt thể tin nổi.

 

Kỷ Trần thấy Khuê Mộ chỉ để mắt tới Viên Y, thật lườm một cái thật to: Thương tích đều ở tui đây , làm gì!

 

vết thương thật tiện , nên Kỷ Trần đành câm nín và giả làm câm luôn.

 

Còn Viên Y thì hì hì đùa giỡn với Khuê Mộ: “Ừm… chắc tôn thượng cảm thấy trách nhầm , nên so đo nữa.”

 

mà, phế chức hộ pháp của và giao cho .”

 

“Cái gì cơ?!”

 

Khuê Mộ xưa nay đối với mấy chuyện liên quan đến Kỷ Trần là phản ứng thái quá, còn gào to kiềm : “Dựa cái gì chứ?!”

 

Viên Y như chẳng cả, : “Ta còn để ý thì ngươi lo gì?”

 

“Hơn nữa, tôn thượng chỉ lấy cái danh hiệu của thôi, chứ lấy quyền hạn. Nói trắng thì vẫn là hữu hộ pháp, chỉ là còn cái danh đó.”

 

“Với cả tôn thượng giao chức cho là đơn giản là để bảo vệ y. Không giấu gì ngươi, tôn thượng để tâm tới nên cũng lạ khi chọn làm Ma Tôn phi.”

 

“Cái gì…” Khuê Mộ Kỷ Trần như khám phá châu lục mới, “Rốt cuộc ngươi là thần thánh phương nào, thể khiến cây vạn tuế nở hoa cơ chứ?”

 

Quý Trần: “.....”

 

Tui cũng ngơ mà.

 

cho cùng thì tất cả những thứ đều là Viên Y tự đoán cả.

 

Kỷ Trần hai họ tiếp tục ba hoa về đề tài nữa, liền nhanh chóng đổi chuyện: “Sau ở trong thành, nhưng chỗ ở nên là hai các ngươi ai bụng cho tá túc một chút?”

 

Khuê Mộ từ chối cái rụp: “Nhà nhỏ xíu, còn mỗi cái giường, chẳng lẽ ngươi định ngủ chung với ?”

 

Kỷ Trần lập tức lắc đầu lia lịa, Viên Y với ánh mắt cầu cứu.

 

Viên Y cũng chẳng cần nghĩ mà từ chối luôn: “Ngươi đừng hại nha, ngươi là Ma Tôn phi mà ở chung với mà đồn thì ăn với tôn thượng?”

 

“Thế bây giờ?”

 

“Hay là… ngươi ở tạm khách điếm?” Viên Y gợi ý.

 

Kỷ Trần thấy ý kiến cũng .

 

suy tính , vẫn cảm thấy : “ tiền ở trọ mà.”

 

“Ngươi chẳng ngọc bài tôn thượng cho ? Thứ đó gần như là giấy thông hành ở chín lục thành , trong thành ngươi cũng , ai dám cản.”

 

“Thế tiêu xài cũng mất tiền luôn á?” Kỷ Trần mắt sáng lên.

 

“Đó là đương nhiên.”

 

---

 

Để kiểm nghiệm xem cái “ngọc bài hộ pháp” thực dụng , Kỷ Trần xung phong dẫn đầu, tới ngay quán rượu to nhất trong thành.

 

Dĩ nhiên là đường, nên nhờ Viên Y dẫn .

 

Thậm chí nghĩ tới chuyện sắp uống rượu mà vết thương cũng chẳng còn đau nữa.

 

Chuẩn luôn với câu rằng là bệnh nặng cũng bật dậy nổi vì ham vui!

 

Chẳng mấy chốc, Kỷ Trần Viên Y dẫn tới tửu quán lớn nhất chín lục thành, nơi cũng là một khách điếm.

 

Kỷ Trần cực kỳ ưng bụng chỗ , nghĩ tới cảnh mỗi ngày tỉnh dậy là thể uống rượu, uống mệt thì ngủ, ngủ dậy uống tiếp là thấy đời tả nổi.

Loading...