Mấy ngày đó cơ thể suy yếu đến cực điểm, gần như nổi, bảo mẫu liền đẩy bằng xe lăn.
Khi ngang qua sân bóng, một nhóm thiếu niên đang đá bóng ánh mặt trời, cao nhất trong đám đó chính là Lâu Phóng.
Tôi tinh thần quan sát gương mặt trai của , nhưng xông thẳng đến mặt .
Lâu Phóng đá bóng đến mặt , vẫy tay với : “Này, nhặt bóng hộ cái.”
Tôi thấy, nhưng đang xe lăn, nhặt bóng cần thời gian.
Lâu Phóng mất hết kiên nhẫn, chạy về phía , trai, hoang dã, giống như một con sói con tự do.
Tôi còn kịp phản ứng, Lâu Phóng ôm quả bóng lên: “Bảo nhặt bóng mà … què ?”
Xin , chạm một vết sẹo trong lòng , lập tức nghiến chặt răng.
Lúc rời , nhẹ nhàng đưa một yêu cầu với bố .
Chưa đến nửa ngày, Lâu Phóng đưa đến bên cạnh .
Ban đầu, còn kiên nhẫn, xem như món quà quý giá nhất của , đối xử với thật , thậm chí tiếc hạ thấp phận để tỏ tình với một đứa trẻ mồ côi.
Lâu Phóng đối với nóng lạnh, còn tưởng tiếp nhận tình cảm của .
Mãi đến khi vô tình thấy cuộc trò chuyện giữa và bố .
“Giang Trì nhà chúng tính tình đúng là kiêu căng một chút, nhưng nó thật lòng thích , vẫn ?”
Giọng Lâu Phóng lạnh lùng đến cực điểm: “Chỉ là ở nhà ông kiếm miếng cơm ăn thôi, hợp đồng chỉ ba năm, thời gian hết lập tức .”
Tôi cánh cửa, lòng bàn tay bấm đến rách da.
Đến lúc đó mới , bố và ký một bản hợp đồng ba năm, dùng ba triệu để mua ở bên cạnh ba năm.
Dù khổ tâm lấy lòng đến mức nào, trong mắt cũng chỉ là một cuộc trao đổi lợi ích.
Về liền đổi, sự khó chịu của cơ thể nơi phát tiết, chỉ thể thông qua việc làm loạn để chuyển dời sự chú ý.
Lâu Phóng bình thường lạnh như băng, chỉ khi làm loạn, mới thêm một cái, mới chịu cau mày chuyện với .
Tôi cố ý làm ầm lên chịu uống t.h.u.ố.c đàng hoàng, chỉ như mới mất kiên nhẫn mà dỗ vài câu.
Chỉ khi làm loạn, mới thể khiến bản sống bớt đau khổ hơn một chút.
ngờ rằng, hành vi mà tưởng thể giành sự chú ý của Lâu Phóng, mà trở thành ngòi nổ dẫn đến kết cục bi t.h.ả.m của .
Tôi thể tiếp tục làm loạn nữa, giữ mạng thì đổi.
Tỉnh dậy một giấc ngủ, là giữa trưa.
Lâu Phóng đến công ty làm việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gia-chet-mot-nam-toi-bi-cong-chinh-bat-ve/2.html.]
Tôi tâm trạng ăn trưa, mở két sắt , lấy món đồ duy nhất khóa trong đó .
Đó là bản hợp đồng năm xưa Lâu Phóng ký với bố , còn đến nửa năm nữa là hết hạn.
Tôi kỹ một lúc, đây là khế ước bán của Lâu Phóng, là chứng cứ chứng minh từng sỉ nhục và giam giữ.
Tôi thể giữ nữa, bèn lấy bật lửa , ngọn lửa l.i.ế.m qua, bản hợp đồng nhanh hóa thành một đống tro bụi bàn.
Buổi tối khi Lâu Phóng trở về, liếc mắt thấy, nhưng chỉ nhàn nhạt treo áo khoác lên giá tắm.
Tôi co bệ cửa sổ, trong lúc vô tình lướt mắt qua túi áo khoác của , thấy một góc của bản báo cáo giấy.
Dù với , cũng thể thông qua bình luận phận của nhà họ Hoắc xác nhận.
Đợi Lâu Phóng mang theo nóng sạch sẽ khi tắm bước , liếc đôi chân trần của cầm một đôi tất tới.
Hắn nắm lấy mắt cá chân , xổm mặt định mang tất cho .
Tôi lập tức rụt chân về : “Không cần .”
Tay Lâu Phóng hụt mất, dường như khựng một chút: “Không cần , cần ai?”
Hắn giơ tay đồng hồ, như hiểu : “Hôm nay công ty việc nên chậm trễ một chút, về nhà muộn ba phút, cố ý.”
Tôi nghẹn lời, ngước mắt .
Bình thường đều là kiểm tra nghiêm ngặt, ngờ chủ động báo cáo, trong lòng khó tránh khỏi chút d.a.o động.
Liệu quan hệ giữa chúng tệ như những dòng bình luận ?
“Không chứ, tên pháo hôi biến thái tâm lý , thời gian tan làm về nhà cũng chính xác đến từng phút.”
“Hí hí, hôm nay công chính gặp thụ chính , hai liếc mắt đưa tình đến mức tóe lửa luôn, hai môn đăng hộ đối, cao hơn nhà pháo hôi chỉ một tầng lớp.”
“Công chính gặp chuyện đường, mà là trò chuyện với thụ chính vui quá, nỡ thôi. Ai mà chẳng ở bên mỹ nhân thêm một lúc, nghĩ đến chuyện về đối mặt với pháo hôi độc ác là buồn nôn.”
Hóa là dối ?
Lâu Phóng rõ ràng thà im lặng chứ chọn dối, mà vì một mà phá vỡ giới hạn.
Lâu Phóng vẫn đang chờ chấp nhận lời dối , ánh mắt nhúc nhích đặt .
Tôi chỉ thể buồn bực đáp một tiếng: “Được.”
Ai ngờ hài lòng với câu trả lời , chân mày cũng cau : “Lại giận dỗi cái gì?”
“Ngày mai sẽ về sớm hơn, tức giận cho cơ thể, thời gian đổi mùa, khỏe ? Ngày mai xin nghỉ đưa đến bệnh viện.”
“Không cần.”