GIẢ CHẾC BỎ TRỐN CÙNG CỤC CƯNG, TỔNG TÀI QUYẾT TRUY TÌM ĐẾN CÙNG - Chương 4: Con gái bảo bối
Cập nhật lúc: 2025-03-09 09:07:36
Lượt xem: 1,351
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã năm năm trôi qua.
Tôi và anh ta đã trở thành những người xa lạ.
Tôi tự nhủ với lòng mình:
Khi tôi yêu anh, anh không yêu tôi.
Vậy nên sau này, mọi thứ của anh không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Ngay trong đêm, tôi đăng một bài tuyên bố trên tài khoản cá nhân.
Nội dung chính:
"Tôi là một bà mẹ đơn thân, một mình nuôi con. Bố của Viên Viên đã chết."
May mà xã hội bây giờ đã thoáng hơn, sau khi bài đăng được chia sẻ, hầu hết mọi người đều động viên tôi.
Tôi cứ nghĩ, chuyện này sẽ dừng lại ở đây.
Nhưng ngay tối hôm đó, khi tôi dẫn Viên Viên từ siêu thị về, tôi lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn.
Khu chung cư vốn náo nhiệt, nhưng lúc này lại im lặng đến kỳ lạ.
Những ông bà hay tụ tập chơi cờ, hóng mát đều biến mất không dấu vết.
Cả bảo vệ và nhân viên an ninh cũng không thấy đâu.
Bốn bề trống vắng, không một bóng người.
Viên Viên bám chặt lấy váy tôi, khẽ nói:
"Mẹ ơi… sao yên tĩnh quá vậy? Con sợ lắm…"
Tôi cũng sợ.
Tôi ôm chặt con, nhanh chóng bước lên lầu.
Vừa vào nhà, tôi cúi đầu nhìn…
Đôi giày tôi xếp ngay ngắn trước khi ra ngoài, bị xê dịch một chút.
Có người đã vào nhà!
^^
Một dự cảm lạnh lẽo bò lên sống lưng tôi.
Tôi nghĩ đến giọng nói máy móc từng vang lên trong đầu mình năm năm trước.
Tôi cũng nghĩ đến sự cố lộ mặt trong livestream hôm nay.
Đây là thế giới trong tiểu thuyết.
Chẳng lẽ Lục Mộng Tuyết đã phát hiện ra sự tồn tại của Viên Viên, rồi cử người đến bắt chúng tôi đi?
Tôi không dám mạo hiểm với sự an toàn của con gái mình.
Tôi vội vàng quấn Viên Viên trong áo khoác, ôm con chạy ra cửa sau của chung cư.
Nhưng… cổng sau cũng bị khóa rồi.
Càng đáng sợ hơn, ngay cả cái lỗ chó dưới hàng rào cũng bị bịt kín.
Dùng xi măng trám lại.
Tôi sững sờ tại chỗ.
Chuyện này…
Ngay lúc ấy, một loạt tiếng bước chân vang lên sau lưng tôi.
Bước chân trật tự, đều tăm tắp, tựa như được huấn luyện nghiêm ngặt.
Hàng chục vệ sĩ áo đen xếp thành hai hàng dài ngay ngắn.
Ở cuối hàng, Thương Thời Vũ mặc áo choàng dài màu xám tro, chậm rãi xuất hiện
10
Khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo vô cảm của Thương Thời Vũ, trong đầu tôi chỉ hiện lên hai chữ:
Tiêu rồi.
Viên Viên đã hơn bốn tuổi, cô bé ăn tốt, ngủ ngon, lớn lên khỏe mạnh, thật ra tôi không còn bế con được lâu nữa. Nhưng lúc này, tôi lại siết chặt con vào lòng, đến mức cánh tay cũng tê cứng, chẳng dám nới lỏng chút nào.
Bé con trong lòng tôi bĩu môi, ấm ức than thở:
"Mẹ ơi... mẹ siết con đau quá..."
Tôi không thể nói gì, chỉ theo phản xạ lùi lại.
Nhưng mọi đường thoát đều bị chặn kín.
Lúc tôi lui về sát tường, Thương Thời Vũ đã đứng ngay trước mặt tôi.
Bóng hình cao lớn ấy từng mang lại cho tôi cảm giác an toàn tuyệt đối.
Nhưng giờ đây, chỉ khiến tôi căng thẳng đến mức không thở nổi.
Tôi nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh:
"Chào anh, Thương Tổng..."
"Bốn năm, tám tháng, mười bảy ngày."
Giọng nói trầm khàn lạnh lùng vang lên.
Tôi còn chưa hiểu, đã nghe thấy anh ta cười nhạt một tiếng:
"Đồng Mạt, em giỏi trốn đấy nhỉ."
"Nào, chạy đi. Chạy tiếp cho tôi xem!"
Tôi: "..."
Viên Viên lúc này đã giãy ra khỏi vòng tay tôi, chạy tới trước mặt Thương Thời Vũ, ngước lên nhìn anh chằm chằm.
"Chú đẹp trai ơi, chú cao quá trời luôn á!"
"Chú có vợ chưa?"
Trời ơi!
Tôi làm sao lại có một đứa con mặt dày, xã giao giỏi đến vậy chứ?!
Tôi vội nhào tới muốn bịt miệng con gái.
Nhưng còn chưa kịp hành động, Thương Thời Vũ đã siết chặt eo tôi, kéo tôi vào lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/gia-chec-bo-tron-cung-cuc-cung-tong-tai-quyet-truy-tim-den-cung/chuong-4-con-gai-bao-boi.html.]
Tôi vừa vùng vẫy, vừa đẩy anh ta ra.
Chỉ có điều, đẩy được vài cái, tôi đã nhận ra...
Mặt tôi lập tức đỏ bừng!
Tên cầm thú này!
"Tiếc là tôi không mang theo súng, nếu không thật sự muốn một phát b.ắ.n c.h.ế.t em."
Anh ta nghiến răng bên tai tôi, thấp giọng nói:
"Nhưng, loại s.ú.n.g mà đàn ông bẩm sinh có, em có cảm nhận được không?"
"Chỉ thứ này thôi, cũng đủ làm em mất mạng rồi."
"Đồng Mạt, em nợ tôi gần năm năm, bây giờ đủ để tôi b.ắ.n bao nhiêu lần đây, hửm?"
Tôi suýt đứng không vững: "Anh——!"
Tên lưu manh này!
Tôi không đáp nổi, cũng chẳng dám đẩy anh ta nữa.
Chỉ có thể bị kéo về nhà trong tư thế cứng đờ.
Viên Viên lon ton chạy phía sau chúng tôi, tò mò như một bé thỏ con.
Khi về đến cửa nhà, bà Vương hàng xóm mở cửa ra nhìn, ngạc nhiên nói:
"Ơ kìa, Tiểu Mạt, người đàn ông này là ai vậy?"
Thương Thời Vũ ôm eo tôi, bình thản trả lời:
"Tôi là ba của con bé."
Bà Vương mở to mắt:
"Ba của con bé? Không đúng! Tiểu Mạt, lần trước chẳng phải con nói con là... quả phụ sao?"
Tôi: "..."
Cửa đóng lại.
Trên gương mặt Thương Thời Vũ, cơn giận dần thay thế vẻ lạnh lùng:
"Đồng Mạt, em còn dám lên mạng tự xưng là quả phụ sao?"
Viên Viên đang uống nước, nghe thấy vậy bèn ló đầu ra khỏi cửa, lém lỉnh nói:
"Không đúng đâu chú đẹp trai! Ba của con không c.h.ế.t đâu, chỉ là một tên tra nam vô trách nhiệm thôi~"
"Tên tra nam đó không biết quý trọng mẹ con, chú không được học theo đâu đó nha!"
Tôi: "..."
Im ngay, bảo bối của mẹ!
11
Thương Thời Vũ ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.
Không còn bị "họng súng" của anh ta uy hiếp, tôi dần lấy lại lá gan của mình.
Tôi thử lên tiếng:
"Thương Tổng, trời cũng đã khuya..."
"Đúng, đã khuya rồi. Em cũng đã trốn được bốn năm, tám tháng, mười bảy ngày."
Tôi: "..."
Anh ta thu lại ánh mắt, chuyển sang nhìn Viên Viên.
Ngữ khí bất giác trở nên dịu dàng:
"Lại đây nào, con gái."
Tôi chưa kịp nói gì, cô bé xã giao đỉnh cao đã nhanh chóng nhào vào lòng Thương Thời Vũ.
Lần đầu tiên, tôi thấy Thương Thời Vũ ôm trẻ con.
Có vẻ hơi không phù hợp với dáng vẻ của một thái tử gia cao cao tại thượng.
Anh ta nhìn con gái, rồi hỏi tôi:
"Con bé không biết ba nó là ai à?"
Tôi lập tức nói dối:
"Thương Tổng, anh hiểu lầm rồi. Viên Viên năm nay mới ba tuổi rưỡi, ba con bé đã mất hai năm trước rồi..."
Vì tôi đã đổi giấy tờ, nên tuổi của con bé cũng bị sửa đổi.
Thương Thời Vũ không nhìn tôi nữa, mà cúi xuống nhẹ nhàng véo má Viên Viên:
"Nghe thấy chưa? Mẹ con nói con ba tuổi rưỡi, nhưng vừa nãy lại bảo con phải bốn tuổi rưỡi mới được ăn bánh kem. Không được rồi, chú không thể mua bánh cho con nữa."
Viên Viên vừa nghe vậy, lập tức lắc đầu như cái trống bỏi:
"Không đúng! Mẹ nói bậy đó! Con bốn tuổi tám tháng, con ăn bánh được!"
Thương Thời Vũ nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo.
Tôi: "..."
Sau một hồi im lặng, cuối cùng khuôn mặt lạnh lùng của Thương Thời Vũ cũng dần giãn ra.
Anh ta dịu dàng nói với con bé:
"Viên Viên, con muốn có ba không?"
"Muốn——"
Bé con vừa định trả lời, thì điện thoại trên bàn vang lên.
Viên Viên vô tình chạm vào màn hình, cuộc gọi được kết nối.
Bên trong truyền ra một giọng bé gái khóc thút thít:
"Hu hu, ba ơi..."
Tôi sững sờ.
Viên Viên cũng c.h.ế.t lặng.
-----------------------------
(Cập nhật truyện mới mỗi ngày tại HOA VÔ ƯU. Follow ngay để không bỏ lỡ!)