Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-03-11 04:24:39
Lượt xem: 414

[FULL] Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy

Tác giả: Rượu Ngọt Cất Sớm Chiều

Edit: Yêu Phi

☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★

Tôi và kẻ thù không đội trời chung của mình vô tình bị trúng phải một lời nguyền khiến cho cả hai dính chặt vào nhau, chỉ có hôn mới có thể hoá giải được lời nguyền này.

Hắn nói: “Thà để tôi c.h.ế.t đi thì hơn.”

Thế nhưng, sau khi lời nguyền được giải trừ, hắn lại khóc lóc với tôi: “Vợ ơi, vợ ơi, em hôn anh đi, nếu không anh sẽ c.h.ế.t mất!”

1

Gần đến ngày tốt nghiệp, mẹ đã tìm cho tôi một công ty thực tập, thậm chí đến cả hợp đồng ba bên cũng đã ký kết xong xuôi.

Ngày đầu tiên đi làm, phòng nhân sự dẫn tôi đi gặp sếp lớn. Nhưng ngay khi vừa bước vào…

Tôi đã thấy Chu Dư Mộ ngồi ngay ngắn trên ghế tổng giám đốc với khuôn mặt vô cảm và đôi mắt quầng thâm.

Khoảnh khắc đó, khóe môi đang nhoẻn cười của tôi bỗng nhiên méo xệch.

“Tôi muốn nghỉ việc.”

“Tiền vi phạm hợp đồng là năm vạn, nhớ là nộp ở phòng nhân sự.”

“Sếp ơi, sếp có gì muốn giao cho em không?” Tôi cười nịnh.

Chu Dư Mộ ngả lưng vào ghế, hắn kiêu ngạo hất cằm, ánh mắt lạnh lùng: “Đã đến đây rồi thì hãy kiểm soát tốt cái tính của em đi.”

Gân xanh trên trán tôi nổi lên: “Chu Dư Mộ, câu nào của anh đều làm người khác ghét cay ghét đắng.”

Từ nhỏ, tôi đã không ưa gì Chu Dư Mộ.

Hắn hơn tôi sáu tuổi, là mẫu người hoàn hảo trong mắt người lớn, điển hình cho cái câu “con nhà người ta”.

Mẹ nhờ Chu Dư Mộ trông chừng tôi hộ, hắn vậy mà chẳng thèm khách khí.

Tôi trèo tường, hắn chặt cây.

Tôi chui lỗ chó, hắn chặn đường.

Tôi thầm thích một anh khóa trên, hắn liền quay sang mách lẻo với mẹ, khiến tôi bị một trận song chổi hợp dép đến từ cả bố lẫn mẹ.

Tôi khóc lóc thảm thiết, Chu Dư Mộ chỉ đứng khoanh tay bên cạnh chế giễu:

“Đáng đời.”

2

Thứ sáu là buổi họp nhóm hàng tuần, lần này là đến lượt tôi thuyết trình phương án.

Theo thông lệ, những cuộc họp kiểu này hiếm khi thấy bóng dáng Chu Dư Mộ.

Chẳng chả hiểu sao hôm nay tên này lại đến.

Suốt hai tuần qua, tôi đã thức khuya dậy sớm, làm việc cật lực để chuẩn bị cho dự án này.

Nhưng Chu Dư Mộ vẫn chẳng chút nể nang, thẳng thừng chê bai toàn bộ.

Đã vậy, những lời nhận xét sắc bén của hắn khiến tôi không còn gì để phản biện.

Tôi chỉ biết đứng đó chịu trận, mặt mày đỏ bừng, lòng đầy xấu hổ.

Sau buổi họp, tôi ngồi lại ở hành lang, chờ mọi người rời đi rồi òa khóc nức nở.

“Đúng là đồ vô dụng.”

“Chỉ mỗi thế đã không chịu được, tốt hơn hết là nên nghỉ việc sớm đi.”

Giọng nói lạnh lùng của Chu Dư Mộ vang lên sau lưng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ghet-cua-nao-troi-trao-cua-day/chuong-1.html.]

Hắn đứng ngược sáng ở trên bậc thang cao hơn vài bước.

Ánh sáng mờ ảo phác họa nên những đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt và vóc dáng cao lớn. Bộ vest đen xám càng tôn lên đôi vai rộng và đôi chân dài. Con người này, vẫn như vậy, không chút tình người.

Cố gắng hết sức mà vẫn bị phủ nhận, đã vậy còn bị đổ lỗi và mắng chửi.

Trong phút chốc, sự tủi thân và tức giận dâng lên. Tôi đứng bật dậy, đẩy mạnh Chu Dư Mộ: “Anh chẳng hiểu gì cả! Tôi ghét anh c.h.ế.t đi được!”

Có lẽ vì thức khuya liên tục nên khi đứng dậy, tôi cảm thấy chóng mặt khủng khiếp, toàn thân rã rời.

Không những không chạm được vào Chu Dư Mộ mà còn tự mình mềm nhũn cả chân, ngã xuống cầu thang.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thoáng thấy vẻ hoảng hốt hiện lên trên khuôn mặt lạnh băng của Chu Dư Mộ.

3

Tiếng va chạm dữ dội và tiếng rên rỉ đau đớn của Chu Dư Mộ vang lên gần như cùng lúc.

Tôi không cảm thấy đau đớn như dự đoán, mà được bảo vệ trong một vòng tay ấm áp rắn chắc.

Vừa rồi Chu Dư Mộ không chút do dự lao ra bảo vệ tôi.

Hắn ngất xỉu, còn tôi thì không sao.

Tôi run rẩy gọi xe cứu thương, trên đường đến bệnh viện, lòng tôi vô cùng hoảng loạn.

Nếu Chu Dư Mộ c.h.ế.t thật, tôi sẽ không bị bắt vì tội g.i.ế.c người ngoài ý muốn chứ.

“Hu hu Chu Dư Mộ, anh đừng dọa tôi mà.”

“Mặc dù anh rất đáng ghét, nói chuyện độc địa, quản lý chặt chẽ, tính tình lại nóng nảy, bụng dạ còn hẹp hòi.”

“Mặc dù anh bắt chị giám thị ngày nào cũng canh me tôi, xé poster thần tượng tôi thích, giao cho tôi một đống công việc khiến tôi phải tăng ca, nhưng mà... nhưng mà…”

"Hay là anh đừng tỉnh lại nữa đi hu hu hu..."

Bác sĩ đứng bên cạnh kiểm tra sơ qua cho Chu Dư Mộ, nhìn tôi mấy lần, muốn nói lại thôi.

“Khụ, vết thương trên đầu anh ấy không sâu, chỉ bị chấn động não nhẹ, nằm viện quan sát hai ngày là được, không có vấn đề gì.”

Tôi lập tức lau nước mắt: “Ồ.”

Chậc, sao tự nhiên lại thấy hơi tiếc nuối thế nhở

“Có vẻ khiến em thất vọng rồi nhỉ?" Một giọng u uất vang lên.

“Hứ, tất nhiên là không…”

Tôi giật mình, ánh mắt chạm phải đôi mắt mở to của Chu Dư Mộ đang nằm trên giường.

“Không thể nói bừa được!” Tôi nhanh chóng đổi giọng, kèm theo một nụ cười quan tâm.

4

Chu Dư Mộ không có người thân quen nào ở thành phố này.

Dù sao về lý về tình thì tôi cũng chỉ có thể ở lại bệnh viện chăm sóc hắn.

Trải qua hai ngày vừa phải đi làm ban ngày, vừa phải khổ sở chăm sóc bệnh nhân ban đêm.

Tôi ngồi xổm ngoài ban công hành lang của bệnh viện, không kìm được mà kể hết mọi chuyện cho bạn thân nghe qua điện thoại.

“Chu Dư Mộ còn quản tớ chặt hơn cả bố mẹ nữa. Trước đây, ăn cơm không được phát ra tiếng động, nghỉ lễ phải hoàn thành bài tập trước. Giờ đi làm thì không được đi muộn, khi họp không được mất tập trung. Thật sự phiền c.h.ế.t đi được.”

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

“Cậu biết không, tớ đã chạy từ đại học đến tận thành phố này chỉ để tránh xa hắn. Nhưng tại sao nhà hắn lại mở công ty con ở đây chứ? Tớ ghét hắn c.h.ế.t đi được!”

...

Sau khi trút hết nỗi bực bội, tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Trong tầm mắt, tôi thấy một bóng người thoáng qua góc tường, nhưng cũng chẳng để ý nhiều.

Khi quay lại phòng bệnh, tôi phát hiện Chu Dư Mộ đã tỉnh.

Hắn ngồi trên giường, đôi mắt dài hẹp nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình.

Loading...