Đến cuối cùng, vẫn lo lắng, lưỡi d.a.o sắc bén làm đau đầu ngón tay mềm mại của nó .
29
Khi Kỳ Tuế tỉnh , ánh nắng .
Nó nheo mắt , đưa tay dụi mắt, cổ tay vết cắt mọc lên lớp da non hồng nhạt.
Tôi giơ tay, tát nó một cái.
Khuôn mặt trắng trẻo của nó in hằn dấu tay, đỏ rực một mảng.
Nó chỉ ngẩn một thoáng.
Rồi đưa nửa bên mặt còn gần, vẻ mặt lấy lòng:
“Anh còn đ.á.n.h nữa ?
Bên đánh, thích đ.á.n.h bên hơn?”
Trong mắt tràn nỗi chua xót từ tận đáy lòng.
Nó vội vàng l.i.ế.m nước mắt , khẽ dỗ dành:
“Anh, đừng giận nữa.”
“Cổ tay là em tự làm thương.”
Không câu hỏi, mà là khẳng định.
Nó gật đầu.
Tôi do dự, tát thêm một cái.
Nó nức nở :
“Ba cho em nước ngoài tìm , cũng cho em du học. Em nhớ quá. Xin , em còn cách nào khác.”
“Em rượu vấn đề.”
Nó gật đầu: “Em .”
“ như chắc chắn sẽ mềm lòng đưa em . Em chịu nổi việc chỉ thể từ xa.”
Tôi giơ tay, lông mi nó run liên hồi, hề né tránh.
Còn đưa mặt gần, để dễ tay hơn.
“Anh, đ.á.n.h đủ thì đừng giận nữa nhé.”
Tôi thật sự…
Hận đến mức bóp c.h.ế.t nó.
gốc rễ của hận là yêu, mà yêu là dòng sông điểm dừng.
Khi tình yêu trào , hận còn chỗ ẩn, chỉ thể tự biến mất.
Tôi ôm nó lòng.
“Kỳ Tuế, sẽ bao giờ tin em nữa.”
Người trong lòng run lên, hai cánh tay siết chặt ôm :
“ vẫn yêu em.”
“Vậy nên chúng ở bên , cứ thế, thật giả rõ mà cùng sa ngã.”
“Kỳ Tuế, chuyện em giải thích, cũng hỏi nữa. Em chơi thì sẽ chơi cùng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ghet-anh-chi-la-gia-thoi/9.html.]
“Em gì cứ , nhưng đừng làm hại bản nữa, đừng lấy mạo hiểm. Anh sẽ bỏ em, ngừng yêu em, nhưng sẽ giận.”
“Kỳ Tuế, thật sự thể giận đến c.h.ế.t.”
Nước mắt nóng hổi chảy xuống cổ .
“Còn nữa, .”
Giọng nó thấp, thở phả da :
“Anh, cho dù tin , em thật sự yêu . Cuối cùng em giữ .
Anh tin cũng , em sẽ học cách yêu , yêu một cách bình thường.
Thật bệnh hoạn cũng , miễn là yêu thì .”
Tôi sớm , Kỳ Tuế điên, và cũng điên.
“Anh, em thể coi nơi là nhà của chúng ?”
“Được.”
“Sau ngoài thể cho em ?”
“Được.”
CoolWithYou.
Trên bậu cửa sổ treo một chiếc áo sơ mi trắng, theo gió bay phấp phới.
Chuyện Kỳ Tuế từng , nhớ.
Ngày phơi áo sơ mi trắng, thấy nó, thoáng chốc biến mất.
Tôi tưởng nhầm.
Ai vượt biển chỉ để một ghét.
Khi đó nghĩ.
Tôi thật sự biến thái, thích em trai .
Nó dường như cũng thật sự thích .
Sau em ruột, chút phấn khích: liệu thể mang Kỳ Tuế , lừa nó yêu ?
Giờ chúng giường ôm , sự mật đều trải qua.
Tôi tin nó yêu .
Tôi thật sự tin nó yêu .
Một đáng yêu như nó, yêu chứ?
yêu nó, thể trao cả sinh mạng cho nó, để nó giẫm đạp lên tôn nghiêm của .
Yêu yêu đều là chiếc lồng kín kẽ hở, Kỳ Cẩn và Kỳ Tuế chỉ là hai kẻ đáng thương lạc lối trong tình yêu.
Dùng sự cẩn trọng của đổi lấy sự bình an của em.
Kỳ Tuế , hãy ở bên .
Em đường đường chính chính đòi lấy trái tim , còn thì rụt rè cầu xin tình yêu của em.
Dù cũng chỉ mấy chục năm trôi qua vội vã, thua , để em thắng.
Kỳ Tuế, chúc em bình an.
Kỳ Tuế, cho một chút tình yêu thôi.
[Hoàn chính văn]