Tôi vẫn là Kỳ Cẩn gì trong tay.
Kỳ Cẩn ghét Kỳ Tuế.
Kỳ Tuế ghét Kỳ Cẩn.
22
Tôi chất vấn nó.
Nó cũng sớm tất cả.
Nó vẫn trong lòng , từng chút vẽ tương lai vốn thể .
“Anh, chúng sẽ sống ở căn nhà 18 chứ?
Anh đổi nhiều nhà , em thích nhất căn đó, cửa sổ to, cảnh ngoài lắm.
Có , phơi áo sơ mi trắng ngoài cửa sổ, em trộm cả lẫn áo.”
“Anh, từng về thăm em, nhưng em đến thăm nhiều .”
Sự ngây thơ và dựa dẫm của nó giống như nhựa t.h.u.ố.c phiện độc.
Chỉ cần dính , sẽ nghiện, sẽ trúng độc, sẽ đau đớn chịu nổi.
Tôi thể về.
Bởi vì nó gặp , cha liền cho về nước.
Kỳ Tuế, em thật tàn nhẫn.
Tôi hôn lên môi nó, đủ dịu dàng.
Khuôn mặt nó ửng đỏ, vội vàng kéo rơi d.ụ.c vọng.
Trong d.ụ.c vọng, mới là công bằng nhất.
Chúng như hai con cá mất nước, mắc trong lưới tình.
Theo nhịp sóng, mất nước mà ngạt thở, hương vị của hóa thành gió biển mằn mặn, đèn chùm đầu như mặt trời nóng bỏng.
Nếu chúng c.h.ế.t trong d.ụ.c vọng, lẽ sẽ ca ngợi tình yêu của chúng , khinh miệt giới tính của chúng , dùng thế tục để công kích sự trái luân thường.
cuối cùng, họ sẽ thành tâm tin tình yêu của chúng .
Tôi đặt tay lên cổ Kỳ Tuế.
Tôi bóp c.h.ế.t nó.
C.h.ế.t cùng .
Như những lừa dối sẽ còn giá trị.
Tôi sẽ coi như nó yêu , tha thứ cho những phản bội và trò đùa.
Cái c.h.ế.t thể xóa sạch tất cả, g.i.ế.c cũng giống như cùng quyên sinh.
Cổ nó ngửa thành đường cong đẽ, trong mắt đầy d.ụ.c vọng.
Rồi cúi xuống để dấu hôn cổ .
Thở gấp, phát âm thanh mê hoặc:
“Anh, em yêu .
Anh là của em.”
Đôi mắt tỉnh táo lên trần nhà.
Thân ảnh quấn lấy như một khúc ca tình yêu.
Tôi khẽ .
Kỳ Cẩn sẽ thuộc về bất kỳ ai.
Kỳ Cẩn chỉ thuộc về chính .
23
Ngày rời , chẳng mang theo gì.
Chỉ ăn mặc bình thường.
Kỳ Tuế vẫn còn lì giường, lẩm bẩm ăn bữa sáng ở tiệm điểm tâm đầu phố, nơi xếp hàng dài.
Tôi , bảo nó chờ .
Ngồi lên máy bay, bẻ gãy thẻ SIM, ném thùng rác.
Lần , sẽ liên lạc với bất kỳ ai nữa.
Tài sản tên ở nhà họ Kỳ, đều chuyển cho Kỳ Tuế, căn hộ lớn bán .
Số tiền đủ để b.ắ.n vài pháo hoa.
Kỳ Vị hỏi :
“Anh tranh giành gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ghet-anh-chi-la-gia-thoi/7.html.]
“Tôi .”
Cha dường như chút yêu thương dành cho :
“Thật cổ phần cửa hàng con vẫn thể giữ một ít, nhà họ Kỳ thiếu .”
cũng thiếu.
Ngay cả Kỳ Tuế còn cần nữa.
Tôi còn gì?
Không cần gì cả.
24
Trình Việt đến sân bay đón , lưng hồi lâu:
“Người ?”
Tôi : “Không cần nữa. Chán .”
Đêm đó pháo hoa b.ắ.n lâu, đốt hết tiền bán căn hộ lớn, đủ.
Đốt đến mức tim đau.
Lãng mạn cũng giới hạn.
CoolWithYou.
Tôi vốn là kẻ keo kiệt.
Tiếp theo, sống cho .
Nửa tháng .
Tôi thấy Kỳ Tuế lầu.
Khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt kiên cường .
Chưa rơi lệ.
“Anh, lừa em.”
Qua một con đường, nó lao đến ôm , mang theo lạnh, cả băng giá.
“Anh, quên mang em .
Anh, , em thể tự tìm đến.
Anh, đừng bỏ em.”
Tôi động, để mặc nó ôm, giọng đầy châm biếm:
“Kỳ Tuế, em vẫn chán ?
Vì làm bộ dạng , là em ngủ với , nhưng đủ ?
Anh trai cho em ngủ thêm vài xem thế nào.”
Tôi giữ đầu nó, hôn lên môi, cướp thở.
“Đi, lên lầu, trai cho em ngủ, chán thì .”
Tôi mạnh tay nắm cổ tay nó, kéo lên lầu.
Nó giãy giụa lắc đầu, vội vàng :
“Anh, như .
Anh, em giải thích.”
Tôi đó, thẳng mắt nó.
Đôi mắt đầy tia máu, giấu nổi hoảng loạn.
“Em , .”
Nó mở miệng, nhưng thốt chữ nào.
Chỉ tuyệt vọng chớp mắt, nước mắt tuôn trào.
“Anh, em thật sự yêu .”
Sự mong chờ dội gáo nước lạnh.
Cơ hội cho Kỳ Tuế.
Là nó .
Sau nó gì cũng sẽ tin nữa.
Tôi hỏi nó:
“Còn ngủ ?”
Nó lắc đầu điên cuồng.
Tôi buông tay, m.á.u nhuộm đỏ tay áo nó.
“Chuyện gì ?”