Là giọng .
“Tuế Tuế, đồng ý để con cùng Kỳ Cẩn.
Con hứa với , chỉ cần giấu Kỳ Cẩn mới là đứa trẻ tráo đổi, thì con sẽ vui.
Con hứa với , Kỳ Cẩn là món đồ chơi tặng cho con. Giống như Transformer, giống như tàu hỏa…
Tuế Tuế, từ nhỏ con , chơi gì cũng chán.
Tuế Tuế, về nhà với cha và trai nhé?
Nơi tồi tàn quá, xứng với bảo bối của .”
Giọng Kỳ Tuế mang theo sự nũng nịu, giống như mỗi gọi “”:
“Mẹ, nhưng con vẫn chán.
Con Kỳ Cẩn.
Khi nào chán con sẽ về nhà, ?”
Thật đó là một từ .
Muốn quà, bánh, Kỳ Cẩn.
Qua khe cửa, bắt gặp ánh mắt của Kỳ Vị, mỉm với .
Không lời, nhưng ý rõ ràng:
[Bị tráo đổi, là và .]
Kỳ Tuế em ruột .
Kỳ Tuế thiếu gia giả.
Kỳ Cẩn mới là.
Cuộc đời đảo lộn là Kỳ Cẩn và Kỳ Vị.
Kẻ ai cần Kỳ Tuế, mà là Kỳ Cẩn.
Tôi ngẩn ngơ bước xuống lầu.
Ném chiếc bánh thùng rác, lớp kem tinh xảo va thành thùng, nát thành một khối.
Lá ngô đồng gió thổi xào xạc.
Cẩn là “cẩn trọng lời ”, Tuế là “tuế tuế bình an”, Vị là “tương lai tươi sáng”.
Kẻ rụt rè như chuột nhỏ, chỉ .
20
Cả gió thổi lạnh buốt.
Ba bóng mặt.
Mẹ :
“Con thì hãy ngoan ngoãn ở bên Tuế Tuế chơi tiếp.
Tài sản tên con sẽ lấy , coi như phần thưởng.
khi Tuế Tuế chán , con dây dưa nữa.”
Cha :
“Chúng nuôi con nhiều năm như , con cũng nên ơn.
Những thứ nên mơ tưởng thì đừng ý nghĩ xa.”
Kỳ Vị :
“Kỳ Cẩn, thật sự ghét .
Cả ích kỷ ghê tởm của nữa.
Nếu Kỳ Tuế, thật sự sẽ cho nếm trải nỗi đau từng chịu.
Tôi hiểu nổi, Kỳ Tuế chơi với cái gì.”
CoolWithYou.
Tôi hiểu .
Không ai thích .
Những điều mơ hồ, đến lúc đều rõ ràng.
Đây chỉ là một vở kịch, dẫn về.
Để chơi đùa với .
Kỳ Tuế, thật sự thủ đoạn cao minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ghet-anh-chi-la-gia-thoi/6.html.]
Kỳ Cẩn chỉ là kẻ ngốc.
Rõ ràng thấy , còn ôm hy vọng.
Kẻ động lòng , định sẵn là kẻ thua cuộc.
21
Tôi ghét Kỳ Tuế.
Ngược , thích nó, thậm chí còn ghen tị với nó.
Tôi ghen tị vì nó yêu thích, cha thiên vị, như đứa con cưng của Thượng Đế.
Tôi cam tâm làm nền cho nó.
Cho dù , nó vốn chẳng thích đến thế.
Lần đầu tiên, là khi cha cuối cùng cũng nhớ đưa cả nhà du lịch và mang theo.
Kỳ Tuế lén với cha :
“Ba , con chơi riêng với hai .”
Ngày hôm , biệt thự rộng lớn chỉ còn và giúp việc.
Tôi thề sẽ bao giờ tha thứ cho Kỳ Tuế, cái đồ ích kỷ đó.
Nửa tháng , họ trở về, Kỳ Tuế tặng một lọ kẹo màu.
Thế là tha thứ cho nó, đến cả giấy gói kẹo cũng nỡ vứt.
Tôi nghĩ, nó chỉ một chuyến riêng với cha thôi, vì cha quá bận.
Lần thứ hai, là khi đẩy nước ngoài.
Kỳ Tuế với cha :
“Cho trai du học nước ngoài .
Con gặp , nếu con sẽ bỏ .”
Cha tất nhiên sẽ để nó bỏ , nên là .
Ngày , Kỳ Tuế còn ngẩng đầu ôm , gương mặt ngây thơ:
“Anh, nhớ nghĩ đến em nhé.”
Tôi dịu dàng đáp: “Được.”
Lên máy bay , chặn hết cách liên lạc với nó.
Tôi thề sẽ bao giờ tha thứ nữa.
Tha thứ cho những nó đùa giỡn .
chặn cha , vì vẫn thấy nó.
Tôi quên nó.
Tôi thấy bệnh .
Tôi dõi theo cuộc sống hạnh phúc của nó qua màn hình nhỏ.
Nhờ vượt biển gửi quà trưởng thành mười tám tuổi cho nó.
Hộp quà đó vứt trong đống quà, ở góc.
Cha cho nó quá nhiều.
Nó nâng niu, còn thì lãng quên.
Tôi hiểu vì nó ghét .
Tôi cũng ghét nó.
cuối cùng, khi kịp ghét, thể kiềm chế mà thích nó.
Thích nó gọi là , thích nó làm nũng.
Tôi là đồng tính, chỉ đơn giản là thích Kỳ Tuế.
Tôi tình cảm của nó thật bao nhiêu, giả bao nhiêu.
Chỉ là chìm trong diễn xuất của nó.
Tôi từng nghĩ, kết cục tệ nhất là nó chẳng còn gì, mới nhớ lợi dụng .
nó vẫn chịu gọi là , vẫn chịu dựa dẫm .
Liệu trong mười phần tình ý, chín phần giả dối xen một chút thật lòng?
Đáng tiếc là , chẳng gì cả.