Ghét Anh, Chỉ Là Giả Thôi - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:43:39
Lượt xem: 840

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sốt lui, má hồng bình thường.

Ngủ cũng yên, cả chui lòng .

Như khảm cơ thể .

Tôi thở dài, thôi .

Nó chỉ là cảm giác an .

Tưởng sẽ mất ngủ.

Một ngủ quen.

, ngủ nhanh.

Có gì đó mềm mại rơi lên môi .

Giọng nhỏ như mèo con:

“Anh, chúc ngủ ngon.”

14  

Cơn cảm của Kỳ Tuế hồi phục chậm.

Sốt cao tái tái , cả yếu ớt.

Nó cứ dính lấy , trừ lúc tắm rửa và vệ sinh.

ngay cả lúc tắm vệ sinh, nó cũng canh ngoài cửa.

Hễ ý kiến gì, nó đáng thương một câu:

“Anh, thấy em phiền ?”

Đây chuyện phiền , mà là áp lực quá lớn.

Tôi nghi ngờ nếu sợi xích, nó sẽ trói để khỏi chạy mất.

Bác sĩ gia đình mỗi ngày đến ba , thôi.

Cuối cùng kéo thì thầm:

“Cảm mạo chỉ uống t.h.u.ố.c tiêm thôi thì vô ích, tránh nguồn lây.”

Lúc đó hiểu.

Đến tối thì hiểu .

Kỳ Tuế tắm bằng nước lạnh.

“Kỳ Tuế, đây.”

“Anh, em đang mặc đồ, giúp em , cổ áo gấp .”

Tôi thật sự tức .

Giả vờ đáng thương thành nghiện .

“Kỳ Tuế! Lại đây! Ba…”

Đứa trẻ đáng thương bước tới, bằng chứng vẫn còn nửa bồn.

Tôi lạnh giọng:

“Giải thích.”

Kỳ Tuế đưa ngón tay níu lấy tay :

“Anh, em sai .

Em chỉ sợ em khỏi bệnh sẽ cần em nữa, yêu em nữa, thích em nữa.”

Nước mắt rơi tiếc.

“Anh, em sợ, em mơ ác mộng.

Mọi đều bỏ em, chỉ , tất cả đều bắt nạt em.”

Tôi thật sự dạy nó một bài học.

đôi mắt rơi lệ , chịu nổi.

Đôi mắt như thế, dùng để .

cảm giác an , chắc chắn là làm .

Nếu làm , cảm giác an .

trẻ con phạm thì thể nuông chiều.

Đến lúc uống thuốc, đút, mắt nó bắt đầu ngấn lệ.

Tôi chỉ liếc một cái.

Nó lập tức nâng cốc uống một , đắng đến nhăn mặt.

“Anh, .”

Chiếc cốc trống , còn giọt nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ghet-anh-chi-la-gia-thoi/4.html.]

Bộ dạng chờ khen.

Tôi lạnh mặt, để ý.

Đêm ngủ, lấy một chiếc chăn ngăn cách.

Kỳ Tuế hoảng:

“Anh, em ngủ chung chăn với , ôm, em ngủ .”

Tôi nó:

“Thế mấy năm nay ngủ cùng, em ngủ ?”

“À, giống, em chỉ ôm thôi.”

Nó đưa một tay lên cao, ánh mắt chân thành hết mức:

“Anh, em hứa, em sẽ lấy cơ thể đùa nữa.

Anh tha thứ cho em .

Nếu còn , sẽ cần em nữa, ?”

Lời là nó tự , mắt là nó tự đỏ, chăn là nó tự chui .

Dính lấy buông.

Mặt cọ cánh tay .

“Anh, …”

Tôi vỗ lưng nó, bất lực dỗ dành:

“Anh sẽ bỏ em.”

Kỳ Tuế chỉ còn .

thì ? Ngoài nó, thật cũng chẳng còn gì.

Chúng trong đêm tối ôm , như hai con chuột nhỏ trong thành phố rộng lớn , chẳng ai để ý.

15  

Tôi bắt đầu nhận điều bất thường.

Cha hề liên lạc với , cũng liên lạc với Kỳ Tuế.

Ngày ngày chỉ mang Kỳ Vị khắp nơi xuất hiện.

Điều bình thường.

Không liên lạc với thì bình thường, nhưng liên lạc với Kỳ Tuế thì bất thường.

Tình yêu của họ dành cho Kỳ Tuế biến mất quá nhanh.

Tôi trở về nhà một chuyến.

Một nhà ba ăn sáng chiếc bàn dài rộng lớn.

Đủ loại món ăn bày kín cả bàn.

Thấy về, hiếm hoi kéo hỏi han đủ chuyện:

Dạo , ăn gì, tiền đủ tiêu ?

Bao giờ chuẩn công ty làm việc?

Nói thật, hơn hai mươi tuổi, từng cảm nhận sự quan tâm và yêu thương như .

Trước đây nghĩ sẽ vui.

kỳ lạ , trong lòng thấy trống rỗng.

Tôi nhớ đến đôi mắt của Kỳ Tuế, đầy ắp sự phụ thuộc và tình yêu dành cho .

CoolWithYou.

Quá chân thành.

, chân thành.

Cha , và em trai danh nghĩa, khiến thấy giả dối.

“Từ nay các quản Kỳ Tuế nữa ?”

Mẹ ngẩng lên :

“Con Kỳ Tuế và Kỳ Vị ôm nhầm ?”

, ánh mắt lóe lên hận ý:

“Không ôm nhầm, mà là cố ý tráo đổi. Người phụ nữ đó tráo hai đứa trẻ.

Con của bà , nuôi trong nhung lụa.

Còn con của , học vay tiền.

Kỳ Cẩn, con xem, nên hận nó ?”

Tôi hiểu .

 

Loading...