Lễ hội âm nhạc năm nay tổ chức tại Nhà thi đấu Quốc gia, Diệp Thanh Lan tin tức về giải thưởng, thêm đó là giải thưởng từng nhận , nên chẳng mong đợi gì, chỉ qua một vòng theo đúng quy trình.
Liên Nhạc ở hàng ghế đầu, Diệp Thanh Lan chỉ thể thấy cái gáy của và cổ áo màu bạc.
Khi tên Diệp Thanh Lan lên sân khấu, Liên Nhạc một cái, Diệp Thanh Lan dậy lên sân khấu ánh mắt của , giơ tay phía tạo hình trái tim.
Lễ trao giải gì mới mẻ, ngay cả lời cảm ơn cũng chuẩn sẵn, Diệp Thanh Lan như thường lệ xong, cảm ơn những cần cảm ơn, về tương lai, khi xuống sân khấu thì lén lút rời khi ánh sáng chiếu hàng ghế khách mời.
Khi đến bãi đỗ xe, Diệp Thanh Lan đồng hồ, đúng 9 giờ, Liên Nhạc cũng xuất hiện tại bãi đỗ xe.
Liên Nhạc mở cửa xe , Diệp Thanh Lan lắc lắc cổ tay đồng hồ: "Em còn tưởng Liên tổng ."
"Tôi chỉ đến xem lễ, ." Liên Nhạc tiến hôn : "Em đưa ?"
"Chúng lễ hội của riêng ." Diệp Thanh Lan khởi động xe, bí ẩn nháy mắt với Liên Nhạc: "Em thuê chỗ ."
Diệp Thanh Lan thực sự thuê chỗ, thuê phòng thu của chương trình “Tân khởi chi tú”. Nói là thuê, thực là tối nay ở đó chương trình nào , sắp xếp qua mối quan hệ.
Liên Nhạc nhướng mày, hỏi nữa, trong lòng đoán phần nào.
Bị kéo phòng thu, bên trong chuẩn ánh sáng, Liên Nhạc khẽ một tiếng tiếc nuối : "Tôi còn tưởng thầy Diệp chơi gì đó khác biệt."
"Anh im miệng !" Diệp Thanh Lan hất tay : "Anh càng ngày càng vô liêm sỉ."
"Có em là đủ , cần gì liêm sỉ."
Diệp Thanh Lan chuyện với , kéo đến một chỗ góc nhất: "Tối nay là lễ hội âm nhạc của Liên tổng, cho kĩ đấy."
"Ừ."
Diệp Thanh Lan chạy lên sân khấu, cởi bỏ áo vest, từ góc phòng lấy cây ghi-, tự điều chỉnh micro.
"Kính thưa các vị khách quý, xin chào , hôm nay là buổi hòa nhạc cá nhân do Diệp Thanh Lan chuẩn cho ngài Liên Nhạc, cảm ơn chăm sóc và yêu thương em trong những năm qua."
Âm thanh vang vọng trong gian rộng lớn của phòng thu, Diệp Thanh Lan cúi chào: "Để tổ chức buổi lễ , ngài Diệp Thanh Lan đặc biệt một bài hát cho Liên tổng, xin mời thưởng thức 'Bên đến già'."
Giọng hát của Diệp Thanh Lan, Liên Nhạc quen thuộc, nhưng , Diệp Thanh Lan hát theo cách của những năm , giọng hát và động tác, giống hệt như ngày xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gay-ong-dap-lung-ong-zeym/chuong-52-ngoai-truyen-ban-trai-tot-nhat.html.]
"Em vẫn là em, thể thoát khỏi ánh mắt của , lật những kỷ niệm dài lâu.
Muốn cùng đến già, vượt qua sóng gió của thời gian.
Cùng cầu nguyện, thời gian già, chúng gặp thật đúng lúc."
Toàn bộ bài hát từ đầu đến cuối, như kể từ lúc gặp gỡ đến chia tay, tìm , Diệp Thanh Lan hát đến say mê, Liên Nhạc cũng như đang trở về những ngày tháng theo đuổi Diệp Thanh Lan.
Tất cả chuyện dường như chôn vùi trong sâu thẳm, còn liên quan gì đến những ngày hiện tại, nhưng khiến nhớ nhung.
Nếu thể chọn một nữa, cho dù trải qua nỗi đau tương tự, Liên Nhạc nghĩ, vẫn sẽ chọn theo đuổi Diệp Thanh Lan, vẫn sẽ yêu chút do dự.
"Cảm ơn, cảm ơn , bài hát gửi tặng cho em yêu nhất, ngài Liên, em hy vọng chúng thể bạc đầu giai lão, luôn yêu thương như , em sẽ yêu ngày càng nhiều hơn, đến ngày thể dậy , em vẫn sẽ giường hát cho ."
Diệp Thanh Lan tự chỉ đạo và biểu diễn sân khấu, Liên Nhạc luôn mỉm dịu dàng.
"Tiếp theo, xin mời ngài Liên lên nhận giải thưởng bạn trai nhất!"
Liên Nhạc bước lên sân khấu tiếng vỗ tay của một , Diệp Thanh Lan đặt ghi- xuống, trong túi quần lục lọi một hồi, lấy một chiếc nhẫn hộp: "Xin nhận cúp."
Liên Nhạc bật một tiếng, đưa tay : "Tôi nhớ đây là mẫu mới của nhãn hàng tài trợ cách đây vài ngày."
"Đừng để ý chi tiết!" Diệp Thanh Lan đeo nhẫn tay , thuận tay ôm lấy eo Liên Nhạc: "Nhẫn đôi đương nhiên cùng chọn."
"Vậy mai nhé."
"Được."
"Thanh Lan." Liên Nhạc cúi đầu, nâng cằm lên hôn, đó nhẹ nhàng l.i.ế.m khóe môi : "Tôi yêu em, quá khứ, hiện tại, và tương lai."
"Em cũng yêu ." Diệp Thanh Lan : "Liên Nhạc, cảm ơn yêu em, bỏ rơi em, tất cả tình cảm sâu sắc của , em sẽ trân trọng, em sẽ hát cho mỗi năm."
"Haha, thầy Diệp tốn công sức trốn khỏi lễ hội, chỉ để hát thôi ?"
"Đương nhiên ." Diệp Thanh Lan đẩy , kéo bàn tay đeo nhẫn của ngoài: "Nhanh lên, cuộc sống về đêm mới chỉ bắt đầu."
Không chỉ là cuộc sống về đêm, nhiều điều khác cũng chỉ mới bắt đầu, thoát khỏi những gông cùm của quá khứ, hướng tới sự tái sinh.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
(Toàn văn )