Gần Ao Thì Rõ Mặt Trăng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:20:22
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc lái xe , thoáng thấy nhân viên đang hì hì gì đó mặt Văn Sóc. Không hiểu vì Văn Sóc ngoảnh đầu về phía xe một cái.

Sau khúc nhạc đệm nho nhỏ đó, và Văn Sóc vẫn giữ cách như những hàng xóm bình thường.

Lúc ngoài vô tình chạm mặt thì sẽ chào hỏi một tiếng.

Khó khăn lắm mới chút thời gian rảnh rỗi thì rắc rối tự tìm đến cửa.

Cậu em họ đang học đại học của thất tình nên uống quá chén, gọi điện bắt ông họ " nhọ" đón.

"..."

Lúc đón cái gã say bí tỉ, thần trí tỉnh táo , chỉ hận thể cắt đứt quan hệ em với nó cho xong.

"Hu hu hu ơi, rốt cuộc em ở chỗ nào mà cô nhất quyết đòi chia tay với em cơ chứ..."

Cái bộ dạng ma chê quỷ hờn chắc chắn là thể về trường , đành đưa nó về chỗ ở của .

Vừa vặn lúc thang máy sắp đóng cửa, bước nhanh tới gọi một tiếng: "Chờ một chút!"

Cánh cửa thang máy đang đóng từ từ mở . Trên đang treo cái gã em họ to xác nhưng làm bộ như chim non nép lòng , cứ thế đối diện với Văn Sóc mới trở về trong đêm muộn.

Khốn nỗi cái thằng nhóc thối tha vẫn còn đang gào : "Tại bỏ em cơ chứ, hu hu hu..."

Tôi nở nụ hối với Văn Sóc, lôi xéo thằng em thang máy. Dưới cái chằm chằm của , kéo ôm xách nó tận trong nhà.

Quẳng nó xuống sofa xong, thong thả phòng tắm.

Lúc , thấy mắt thằng bé đỏ hoe, tay cầm điện thoại ngừng gọi "bé yêu".

"..." Thật sự là còn gì để .

"Anh, an ủi em ?"

"Không," đáp, "nhưng thể gọi điện bảo bố đến đây an ủi đấy."

Thất tình mượn rượu giải sầu thì cũng thôi , đằng còn gây rắc rối cho khác. Tôi mắng cho một trận là nể tình em lắm .

"Hu hu hu..."

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ.

Tôi mở cửa, thì thấy Văn Sóc đang bên ngoài.

Anh cũng mới tắm xong, tỏa mùi sữa tắm thoang thoảng.

"Văn Sóc?" Tôi mỉm với , ánh mắt cong cong: "Có chuyện gì ?"

"Tôi nhớ làm bên mảng may đo vest," , " đặt làm một bộ."

"... Bây giờ luôn ?"

Ánh mắt Văn Sóc lướt qua vai , về phía gã say xỉn sofa phía , bình thản hỏi ngược một câu: "Không tiện ?"

Cũng hẳn là tiện.

Tôi né sang một bên: "Anh nhà ."

Làm ăn mà, khách tự tìm đến cửa thì làm gì đạo lý nào từ chối cơ chứ?

"Anh kiểu dáng vest nào yêu thích ? Hay là để gợi ý cho ?" hỏi.

Chưa đợi Văn Sóc kịp mở lời, sang thằng em họ đang tủi như cả thế giới bỏ rơi ở giữa phòng khách, cảm thấy nó choán chỗ.

"Vào phòng chuyện tiếp nhé." Tôi đề nghị.

Tất nhiên là phòng ngủ của .

Căn hộ hề nhỏ, chỉ ở, hơn nữa quần áo của cũng nhiều, nên đặc biệt sửa một phòng ngủ thành phòng đồ.

Cửa phòng đóng , phần lớn tiếng ồn bên ngoài đều ngăn cách.

đột nhiên gian dường như chút chật hẹp.

"Tôi lấy đo cho nhé?" hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/gan-ao-thi-ro-mat-trang/chuong-3.html.]

5

Ánh mắt Văn Sóc lướt xung quanh một lượt, hỏi: "Đây đều là quần áo của ?"

" ," mỉm , "nếu kiểu vest nào, thể tham khảo qua đồ của xem thích phong cách nào ."

Văn Sóc thật sự xem thật.

Lúc mới chợt nhận , tủ quần áo dường như là một sự tồn tại khá mang tính riêng tư.

"Cái là gì?"

Giọng của Văn Sóc kéo bừng tỉnh, theo hướng tiếng , thấy đang dừng chân giá treo.

Mí mắt khẽ giật: "Đó là kẹp giữ áo sơ mi và vòng nịt tay áo."

"Kẹp giữ áo sơ mi... đeo như thế nào?" Văn Sóc hỏi.

"Trên mạng chắc là video hướng dẫn đấy, nếu đến lúc đó vẫn dùng thì thể nhờ giúp."

Tôi cầm thước dây trong tay, tiến gần Văn Sóc, bắt đầu đo từ vòng cổ.

Khoảng cách thể tránh khỏi thu hẹp , đầu ngón tay vô tình chạm yết hầu của . Một lát , thấy yết hầu của khẽ trượt lên xuống.

"Trước đây mặc vest ?" Khi lấy đo cho khách, thường tìm vài chủ đề để chuyện.

"Rất ít." Anh đáp.

Trò chuyện vài câu mới đặt may bộ vest là để tham dự đám cưới của chị gái.

Thước dây kéo xuống , khi đo vòng ngực, kìm mà khen một câu: "Dáng chuẩn thật đấy, cân nhắc lúc nào rảnh thì qua cửa hàng làm mẫu ? Tôi sẽ giảm giá cho ."

Văn Sóc rũ mắt , hỏi: "Làm mẫu cho thì lợi ích gì?"

Giọng vốn dĩ trầm thấp, nay kề sát bên tai khiến tai cứ như một chiếc lông vũ gãi nhẹ qua.

Tôi mỉm , ngước mắt : "Có tiền công, nếu thể hiện thì tặng luôn quần áo cho ."

Thước dây tiếp tục kéo xuống, vòng eo, vòng mông... Khi xổm xuống để đo vòng đùi cho , đột nhiên trông thấy chiếc gương trong phòng đồ đang phản chiếu bóng dáng của .

"..."

Một góc độ thật sự ... khó đỡ.

Tôi tỏ bình thản dậy, ghi chép các thông cơ thể của Văn Sóc.

Tiếp theo là lựa chọn kiểu dáng.

Tuy nhiên, vị khách bảo: "Tôi am hiểu lắm, chỉ cần kiểu dáng nào trông khiêm tốn, nhã nhặn một chút là ."

Nói thật lòng, kiểu dáng dù khiêm tốn đến mà mặc lên thì cũng tuyệt đối thể nào mờ nhạt .

Tôi vẫn đề xuất cho vài mẫu.

Cuối cùng Văn Sóc chọn một mẫu trong đó.

"Có cần đặt cọc ?" Anh hỏi.

Tôi nở nụ với : "Anh ở ngay sát vách nhà , còn sợ chạy mất chắc?"

Người khác thì sẽ thu đấy, nhưng ai bảo trông thuận mắt quá làm chi.

Con vốn là sinh vật yêu cái , sẵn lòng đặt niềm tin, thậm chí là tiền bạc cho gu thẩm mỹ của chính .

Không nhầm , nhưng dường như thấy một nụ nhạt hiện lên gương mặt Văn Sóc.

Vừa mở cửa , suýt chút nữa cái gã ở cửa làm cho vấp ngã. May mà phía một bàn tay kịp thời vươn nắm chặt lấy cánh tay , theo bản năng ngả .

Tuy mất trọng tâm, nhưng phía đỡ lấy.

Tôi tựa Văn Sóc, mượn sức để vững.

Vừa cúi đầu, thấy em họ tiền đồ của đang đỏ hoe mắt trừng : "Chung Yến Thanh, em t.h.ả.m thế còn lén lút trốn trong phòng với đàn ông hả?"

"..."

Loading...