Game Tôi Chơi Không Phải Game Một Người Sao? - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:11:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tôi Tên Là Cấp Quang.”
Anatoli chớp mắt, líu lưỡi: “Ji… cái gì?”
“Cấp Quang, ha ha, khó phát âm ?”
“Không !” Anatoli mím môi, cố gắng , nhưng mấy vẫn đúng âm.
…Thậm chí mỗi đều khác .
Cuối cùng là nhân vật chính nhượng bộ: “Thôi, cách phát âm đúng là làm khó các thật. Hay là cứ gọi là ‘Latus’ , trong ngôn ngữ của đại lục Orlanka nghĩa là ‘cực quang’. Hai từ ở quê phát âm giống .”
Nhân vật chính xong thở dài, nhỏ giọng lẩm bẩm bằng tiếng quê nhà: “Cách phát âm của họ lệch tông quá, gọi từ xa cứ như gọi một cái tên mới, phản ứng kịp.”
Thế còn bằng lấy một cái tên bản địa.
Ít nhất, so với mười gọi mười kiểu “Cấp Quang” khác , thì một cái tên mới định sẽ dễ thích ứng hơn.
Anatoli lẩm bẩm: “Latus? Kỳ tích?”
Lặp vài , thợ săn tóc bạc ngoài đang tủm tỉm mặt, vành tai đỏ bừng, nghiêm túc nhưng nhỏ giọng :
“…Tên , hợp với .”
“Cảm ơn nhé, còn chuyện gì nữa ?” Nhân vật chính nghiêng đầu, xua tay, “Nếu gì, nghỉ đây, lát nữa gặp , Anatoli.”
“Được.” Anatoli gật đầu, “Lát nữa gặp.”
Người thợ săn tóc bạc tại chỗ, mắt chớp Cấp Quang nghỉ ngơi. Sau đó khi Cấp Quang kéo cánh cửa phòng của Morlin, bỗng nhíu mày.
Cậu khẽ bước lên một bước, miệng cũng ngập ngừng.
…Phòng của Morlin, phòng của Morlin sạch sẽ như , gã đó thường xuyên mệt mỏi đầy bụi bặm đó.
Phòng của sẽ hơn một chút.
Cho nên nếu cần, phòng của thể cho mượn.
Hắn nghĩ , nhưng do dự lên tiếng, đợi đến khi cánh cửa “rầm” một tiếng đóng , Anatoli bỏ lỡ cơ hội chỉ thể ảo não dừng bước.
.
Chiếc giường của Morlin thiết kế hảo theo vóc dáng của ông.
Tuy rộng rãi, nhưng so với Morlin nhỏ hơn cả một vòng, nhân vật chính thể duỗi tay duỗi chân đó.
Trèo lên giường, nghiêng chiếc giường đơn nhỏ hẹp, nhanh, thở của nhân vật chính liền trở nên đều đặn.
Góc bên , biểu tượng đồng hồ tải dữ liệu hiện lên.
Không lâu , màn hình cũng tối sầm , biến thành một màu đen kịt.
Một lát .
[Lựa chọn:
1. Dậy.
2. Ngủ tiếp.]
Cấp Quang chọn cái nào cả.
Cậu lưu game tại chỗ, thoát trò chơi.
.
“Đây là game do Trung Quốc làm ?”
Sau khi thoát game, Cấp Quang lập tức giao diện chi tiết trò chơi để tìm kiếm.
Đoạn hội thoại đặt tên quá kỳ diệu, hệ thống làm thế nào phân biệt phát âm của “Cấp Quang” và “cực quang”, tự động ghép cho một cái tên bản địa hóa mới?
Nhà đầu tư: Không rõ.
Giới thiệu game: […Chúng sở hữu hệ thống AI hàng đầu thế giới…]
Không rõ nhà đầu tư, là ?
Xem phần giới thiệu game, Cấp Quang thầm nghĩ: Thật sự kết nối AI với NPC, để NPC khả năng phân tích của AI !
Công nghệ hiện tại làm đến mức ? Sao từng qua, lạc hậu so với thời đại ?
Trầm ngâm, Cấp Quang đoán thể là thao tác như thế : Từ tên chơi chọn một từ khóa thích hợp để xử lý đồng âm, đó tất cả đều sẽ , cùng ý nghĩa với “Latus” trong ngôn ngữ bản địa.
Ví dụ, nếu đặt tên là cẩu đản, đồng âm thành Cẩu Đản, thì khung thoại của Anatoli sẽ là “Latus (cực quang)” mà là “Latus (Cẩu Đản)”.
Đương nhiên, AI lẽ sẽ đồng âm hơn. chỉ cần chơi nắm quy luật, các loại tên kỳ quặc, lòe loẹt sẽ xuất hiện ngớt.
Nếu đặt tên là “Song đuôi ngựa gợi cảm ẩm ướt · Y · Gián ca tám múi”, thì làm ?
Lấy từ khóa nào đây?
Nên đồng âm thế nào?
…Chà, đột nhiên thử xem.
cảm giác hổ ngăn , hơn nữa, nhấn nút xác nhận , Cấp Quang cũng lưu game khi đặt tên.
Điểm lưu gần nhất của , vẫn là ở khi làng.
Haiz, ván thứ hai thử .
Trong tiếc nuối mang theo một chút hổ làm , trong hổ mang theo một tia rục rịch thử.
Cấp Quang vươn vai, buông tay cầm, xoa xoa mày mắt.
Không tại cảm giác thoải mái, đầu đau âm ỉ. Là do chơi game quá lâu ? À mà, bây giờ mấy giờ ? 7 giờ tối? Oa, chơi lâu ? Phải ăn cơm trong hộp giữ nhiệt mới , lát nữa còn uống thuốc.
Nghĩ , nhoài lấy cặp lồng tủ đầu giường. Vì tăng ca, ba Cấp Quang chuẩn sẵn đồ ăn cho từ trưa, món nào cũng thanh đạm nhưng ngon miệng, chỉ là vội vàng ăn một nửa, Cấp Quang cảm thấy dày đầy ứ, đành dọn dẹp phần còn để sang một bên.
Sau đó cầm lấy lọ thuốc, lấy ba viên ném miệng.
Vị đắng chát lập tức bùng nổ, khó ăn quá, nào cũng phàn nàn loại t.h.u.ố.c khó ăn như , nhưng bắt buộc uống, thế là cầm lấy bình giữ nhiệt, vặn nắp, từng ngụm từng ngụm nuốt nước ấm bên trong, cho đến khi trôi hết mùi vị lạ trong miệng và cổ họng.
Ăn no sẽ buồn ngủ, uống t.h.u.ố.c xong cũng sẽ buồn ngủ, cộng thêm Cấp Quang vốn mệt, nên cơ thể nhanh liền trở nên nặng trịch.
Cảm giác mệt mỏi ập đến, Cấp Quang ngáp một cái, lật chăn chui , trong lòng ôm một phần chăn bông, ôm chặt cứng.
Mới 7 giờ tối, còn sớm thật, ngủ vài tiếng, tắm rửa đ.á.n.h răng.
Nghĩ nghĩ, hai mắt nhanh liền bắt đầu mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, Cấp Quang bỗng thấy như đang gọi .
“Cấp Quang? Cấp Quang.”
“Cấp Quang, ba về đây.”
Ba? Mẹ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/game-toi-choi-khong-phai-game-mot-nguoi-sao/chuong-13.html.]
Ba về ? Cuối cùng cũng tăng ca xong ?
Haiz, trời tối , bây giờ giáo viên tiểu học, giáo viên trung học cơ sở đều bận rộn như ? Thật dễ dàng.
“Cấp Quang ! Ngoài cửa chuyển phát nhanh, thấy ghi tên Dịch Thần, nó gửi hồng cho con ?”
Ồ, quả hồng, đúng , quên chuyện với ba , nhưng cũng , chuyển phát nhanh đặt ở cửa, họ thấy cũng sẽ lấy.
“Aiya, tươi thật, mấy quả chín , độ chín , Cấp Quang , ăn thử ?”
Quả hồng, quả hồng mà hằng mong nhớ, thật ăn liền năm sáu quả.
mà, ơi, con ăn no , uống t.h.u.ố.c xong , chuẩn ngủ đây.
Cho nên, vẫn là để mai .
“Cấp Quang? Cấp Quang?”
“Ngủ ? Ồ… Suỵt, nó ngủ .”
Có tiếng cửa phòng đẩy , chỉ là mí mắt Cấp Quang nặng trĩu, cũng mở mắt xem.
“Ngủ ?”
“Ừ.”
“Ba còn định chuyện với nó.”
“Lần , bây giờ cứ để con ngủ thêm một lát.”
“Haiz, cái vụ tăng ca c.h.ế.t tiệt…”
Tiếng chuyện nhỏ của ba dần xa, Cấp Quang cũng nhanh chìm giấc mộng.
.
Giấc ngủ yên lắm, dường như ác mộng quấn , mồ hôi lạnh túa , nhưng khi tỉnh mộng, cơ thể thư thái trở , và thời gian – 8 giờ sáng.
Cậu ngủ gần như một ngày một đêm.
Trên tủ đầu giường đặt một cái cặp lồng mới, và một quả hồng vàng óng mềm mại, còn tờ giấy ba Cấp Quang để .
[Cấp Quang yêu quý, dậy nhớ ăn sáng nhé, ba hôm nay còn tăng ca, trưa sẽ mang cơm đến cho con – Ba yêu con.]
[Tái bút: Chỉ ăn một quả hồng thôi – Ba nghiêm khắc của con.]
Còn vẽ một bức chân dung hoạt hình đáng yêu.
Cấp Quang cong cong lông mi, lấy điện thoại , gửi cho ba một biểu tượng cảm xúc tràn đầy năng lượng, đó chuẩn dậy đ.á.n.h răng, tiện thể tắm rửa – khó tin , tối qua tắm mà ngủ .
Cậu chống dậy bên mép giường, đôi chân gầy gò nổi rõ xương khớp thậm chí lộ cả mạch m.á.u xanh nhạt đặt lên tấm thảm, mò mẫm xỏ dép lê, tay chống lên tủ đầu giường, dùng sức, tự dậy.
Đứng vững vàng, Cấp Quang cong cong lông mi, đôi mắt đen láy vui vẻ và cao hứng: A, hôm nay trạng thái cũng tệ.
Đánh răng, rửa mặt xong ngâm trong bồn tắm, bộ đồ ngủ mới tinh, Cấp Quang chuẩn bắt đầu ăn sáng, bữa sáng là cháo thịt gà hầm, uống dày ấm áp, uống xong cháo, vội vàng chờ mà nâng niu quả hồng mong nhớ từ lâu trong tay, c.ắ.n một miếng – nước sốt ngọt ngào lập tức tràn ngập khoang miệng.
Ngon thật.
Thật ăn thêm một quả nữa.
Vậy thì ăn thêm một quả nữa nhé…?
Một sự thôi thúc mãnh liệt, ngừng xúi giục ngoài lấy thêm vài quả.
tờ giấy ba để làm cho khả năng tự chủ của Cấp Quang trở , lưu luyến vươn lưỡi l.i.ế.m nước quả còn sót , đó lau khô khóe miệng, vươn vai.
Nghỉ ngơi một lát, thanh niên tóc đen gầy gò xanh xao trèo lên giường, và thành thạo cầm lấy tay cầm, đầy mong đợi mở máy.
Trò chơi 《Bảy Tông Nguyền Rủa》, khởi động.
.
[Lựa chọn:
1. Dậy.
2. Ngủ tiếp.]
Tải game, lựa chọn khi offline hiện , Cấp Quang tiện tay nhấn dậy.
Màn hình bắt đầu sáng trở , nhân vật chính giường cử động đầu ngón tay, dậy.
Cậu kiểm tra thanh m.á.u của tiên, phát hiện quả thực hồi một đoạn lớn. Phỏng đoán dường như chứng thực, nghỉ ngơi đúng là một cách để hồi máu.
…Chỉ hy vọng là cách duy nhất.
Kiểm tra xong trạng thái, Cấp Quang mở cửa phòng ngoài.
Trong căn nhà nhỏ của thợ săn, ánh sáng cam hồng xuyên qua cửa sổ gỗ đang mở rải , ngước mắt ngoài, thể thấy rõ ràng những đám mây đỏ rực trải dài ngớt.
Xem trong game ngủ một giấc trưa.
Morlin và Anatoli đều ở đây, căn nhà nhỏ trống , Cấp Quang do dự, điều khiển nhân vật cửa.
Bên ngoài vẫn luôn tiếng cầu nguyện trầm thấp nhưng ngừng, âm thanh lẽ là từ trung tâm khu mộ truyền đến.
Đi qua đó, tiếng cầu nguyện cũng càng ngày càng rõ ràng, đất trống giữa khu mộ, một cái vạc đang đặt lửa, ông Alberta đang cầm một cái muỗng khuấy nấu thứ gì đó, và xung quanh vô cư dân đều cung kính , họ chắp tay ngực, cúi đầu nhắm mắt đồng thanh niệm:
“Hỡi thần linh nhân từ, hỡi Chúa Tể Ánh Rạng Đông vĩ đại, cảm tạ sự chỉ dẫn của ngài, để một lữ khách lạc lối mang đến cho chúng ân sủng của chị em đầy sức sống Vibia của ngài – thứ thảo d.ư.ợ.c quý giá thể xua tan ô uế.”
“Hỡi Thần, L' Abbaye đầu chín vị thần, Quang Minh Thần năng, xin hãy lắng lòng thành của tín đồ, xin hãy cảm nhận sự thành kính và khiêm nhường của chúng , xin hãy ban cho chúng vinh quang, hãy chúc phúc cho chúng , hãy thương xót chúng .”
“Hãy để nỗi đau của chúng tan biến, hãy để tinh thần của chúng trường tồn, hãy để thể của chúng chiến thắng lời nguyền.”
“…Nguyện vinh quang thuộc về ngài, nguyện vinh quang thuộc về Thần tộc Quang Huy.”
…
Lời cầu nguyện niệm xong một , sẽ bắt đầu niệm từ đầu.
Đối với một vô thần mà , cảnh thật sự chút quỷ dị.
Thậm chí dù là vô thần, e rằng cũng khó thể cảm nhận sự thần thánh – những bia mộ san sát xung quanh tỏa khí lạnh âm u, nơi hoàng hôn đỏ rực giáp với đường chân trời bầy quạ đen kêu quang quác bay qua. Cư dân trong khu mộ vận trang phục mộc mạc, đồng loạt cúi đầu cầu nguyện, trông hệt như đang cử hành một nghi lễ kỳ quái nào đó.
Cái vạc đang sôi sùng sục ở giữa, còn làm Cấp Quang liên tưởng đến những mụ phù thủy luyện t.h.u.ố.c trong truyện cổ tích.
Buổi Cầu Nguyện Và Phân Phát Thuốc Là Một Phần Của Buổi Cầu Nguyện.
Cấp Quang thấy họ, nhưng tiến lên làm phiền, chỉ một bên lẳng lặng quan sát. Mãi đến khi ông Alberta ngừng động tác khuấy chất lỏng trong vạc và mở miệng “Được ”, buổi cầu nguyện dài dòng mới kết thúc.
Các cư dân lập tức vội vàng đến gần, họ tranh xếp hàng, đưa những chiếc chén nhỏ trong lòng.
Ông Alberta đang phân phát chất lỏng trong vạc.
Chất lỏng trong suốt mang màu xanh lục nhàn nhạt, còn nóng hổi. Mỗi chỉ một phần nhiều, chỉ một muỗng nhỏ, nhưng tất cả đều vô cùng cẩn thận nhận lấy, sợ làm đổ một giọt.