Game Changer - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-07 01:03:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kip chỉ một công việc. Ngoài việc làm ở Straw+Berry, còn tên trong danh sách của một công ty chuyên cung cấp nhân viên phục vụ cho các sự kiện như gây quỹ các buổi lễ trang trọng. Nhờ một bạn giới thiệu, Kip tham gia hỗ trợ hàng chục sự kiện trong suốt một năm rưỡi qua.

Cậu nhận cuộc gọi hỏi xem rảnh để phục vụ cho buổi gây quỹ của một bệnh viện nhi tối thứ tư – một buổi tiệc cocktail sang trọng yêu cầu trang phục lễ phục (black-tie). Kip đang rảnh, và thực sự cần tiền. Vậy nên thứ tư, rời Straw+Berry lúc hai giờ chiều với chiếc ba lô chứa chiếc tạp dề và mũ lưỡi trai dâu tây, cùng đôi giày da đen, quần tây đen và vài món đồ vệ sinh cá nhân cơ bản để tút tát bản sự kiện cao cấp .

Cậu xuống tàu ở Chelsea khi còn vài tiếng nữa mới đến giờ làm. Thời tiết tháng hai tồi tệ đẩy một quán Starbucks gần nhất. Cậu mang ly Americano bàn , bắt đầu để tâm trí vẩn vơ nghĩ về một siêu NHL nào đó. Cậu thầm hy vọng rằng hai tuần "hạn hán" gặp Scott Hunter sẽ đủ để chấm dứt cơn cảm nắng ngớ ngẩn . Khả năng gặp Scott thường xuyên, thậm chí là gặp nữa, là thấp. Chỉ cần một trận đấu tệ hại ở sân nhà là chuyện sẽ kết thúc. Hoặc lẽ Scott tìm một "bùa may mắn" mới cũng nên.

thì, sự xa cách đó cũng chẳng dập tắt nổi ngọn lửa trong lòng . Ngày mai nghỉ ở công việc nhưng thứ sáu vẫn sẽ làm. Hy vọng Scott sẽ ghé qua, dù chỉ là để Kip thể cảm ơn về những tấm vé.

Những lúc thực sự buồn chán, như ngay lúc tại chiếc bàn nhỏ trong quán Starbucks ở Chelsea, cho phép mơ mộng một chút về việc hẹn hò với Scott Hunter sẽ như thế nào. Đầu tiên là việc chạm cơ thể đó... Những khối cơ bắp khi bàn tay sẽ cảm giác ? Sẽ thế nào nếu bộ sức nặng của Scott phủ lên , ép lún sâu tấm nệm? Hay ép một bức tường…

Cậu tự hỏi nụ hôn của sẽ vị gì. Liệu đôi môi hồng đầy đặn của Scott mềm mại như vẻ ngoài của chúng . Cậu tự hỏi thở của . Sẽ thế nào nếu lướt lưỡi qua hàm răng hảo đó. Và sẽ thế nào nếu hẹn hò với một nổi tiếng như Scott? Giàu như Scott. Kip thể tưởng tượng nổi cảm giác nhiều tiền đến thế. Thậm chí chỉ là một phần nhỏ của tiền đó thôi. C.h.ế.t tiệt, ngay lúc Kip còn chẳng dám nghĩ đến cảm giác đủ tiền để mua chiếc bánh kẹp ở Starbucks mà định gọi cùng với cà phê nữa là.

Cậu thả giấc mộng giữa ban ngày về việc xem các trận đấu với tư cách là bạn trai của Scott. Ngồi ở vị trí quen thuộc, lòng tràn đầy tự hào khi Scott làm điều gì đó phi thường. Họ sẽ cùng ăn mừng chiến thắng vang dội của Scott tại nhà tối hôm đó. Bên . Có lẽ sẽ đón Scott ngay cửa khi trở về một chuyến thi đấu xa dài ngày. Scott sẽ hạnh phúc bao khi thấy

Kip bắt đầu cảm thấy "nóng " và bứt rứt ngay giữa quán cà phê công cộng . Cậu thở dài và nhấp một ngụm cà phê, nhưng nó quá nóng. Cơn đau khiến bừng tỉnh và trở về với thực tại.

Nếu mày dành một nửa năng lượng đó để tìm một bạn trai thực tế, vì mơ mộng về một triệu phú siêu khi còn chẳng thích đàn ông, chứ đừng là thích mày…

Đã bao lâu Kip "chuyện " nhỉ... một tháng? Không, hai tháng? Chúa ơi, gần ba tháng . Thật đó là của . Dạo ít ngoài. Trước đây thì lúc nào cũng . Cậu bao giờ một mối quan hệ nào gọi là nghiêm túc, nhưng từng thích thử thách làm quen với các trai ở quán bar, phòng tập gym thậm chí là cửa hàng tạp hóa. Cậu vốn bản năng tán tỉnh, hoặc ít nhất là từng như . Có điều gì đó ở tuổi hai mươi lăm, vẫn đang sống cùng bố , làm việc tại một tiệm sinh tố với tương lai mịt mờ g.i.ế.c c.h.ế.t sự tự tin của . Cậu nhấp thêm một ngụm cà phê nữa, nó vẫn còn quá nóng — thể chứ?

Có lẽ tối nay sẽ phục vụ nào đó dễ thương làm cùng. Biết thể chấm dứt "thời kỳ khô hạn" .

--

Scott chỉnh chiếc áo khoác tuxedo màu xanh navy và loay hoay với những chiếc khuy măng sét. Anh ghét những sự kiện như thế , nhưng dùng danh tiếng của cho mục đích , và các bệnh viện nhi là một trong những ưu tiên hàng đầu của .

Anh lịch phát biểu tối nay, nhưng thấy lo lắng về chuyện đó. Anh bao giờ ngại công chúng, vả đây cũng chỉ là một bài phát biểu ngắn. Điều ghét là thế : đem trưng bày trong một căn phòng đầy những nhà hảo tâm giàu và nịnh nọt. Phải những chuyện phiếm nhạt nhẽo với những tẻ nhạt. Phải mặc tuxedo. Phải để ý từng cử chỉ, từng lời của .

Anh thấy mệt. Chuyến thi đấu xa nhà dài và họ chỉ mới trở về sáng nay. Sẽ là một thử thách để giữ tâm trạng vui vẻ tối nay. Scott sẽ làm . Bởi vì đó là công việc của .

Căn phòng tràn ngập tiếng rôm rả. Đó là một biển những bộ tuxedo tối màu và phần lớn là những chiếc đầm hội sẫm màu. Ở một góc phòng, một ban nhạc ba đang chơi nhạc jazz êm dịu. Anh chằm chằm ly bia pilsner và nhận đang đói cồn cào. Đồ ăn duy nhất dường như những chiếc khay nhỏ do các nhân viên mặc đồ đen mang qua . Anh nhích về phía một , hy vọng lấy một miếng tôm thứ gì đó.

Người phục vụ , và Scott sững sờ khi nhận đó là:

“Kip!”

Kip trông cũng ngạc nhiên kém. Cậu lùi một bước, chiếc khay chao đảo nguy hiểm tay khi nhanh chóng dùng tay giữ chặt .

“Scott! Ơ, ý là...”

Scott trấn tĩnh và mỉm . “Cứ gọi Scott là .”

“Tôi cũng mặt ở đây.”

“Cả hai chúng đều .”

Đôi mắt của Kip trông thật hút hồn nền đen của bộ đồng phục. Cậu thậm chí còn hơn cả những gì Scott nhớ. Scott lấy vài món từ khay của Kip, chỉ để làm khí bớt gượng gạo.

"Cậu làm ở những sự kiện như thế ?" hỏi, cố giữ cuộc trò chuyện bình thường.

“Cũng vài ạ. Lần là nhận ca phút chót.”

Scott gật đầu. Anh tuyệt vọng cố nghĩ điều gì đó khác để hỏi. tất cả những gì thể nghĩ đến là mái tóc của Kip trông mềm mại bao.

"Này," Kip , “Cảm ơn nữa về những tấm vé nhé. Được ở đó thật là tuyệt vời.”

“Không . Tôi mừng là vui. Tôi vui vì thấy ở đó.”

“Ồ. Anh thấy ?”

“Tôi gật đầu chào khi trượt qua mà. Chắc là kín đáo quá nên để ý.”

“Ồ! Không, thấy chứ. Chỉ là... nghĩ cái gật đầu đó dành cho .”

"Nó dành cho đấy," Scott một cách quá đỗi chân thành. Anh lùi một bước và tằng hắng giọng. “Dù thì...”

“Chắc là đang bận.”

“Phải. Và thì đang làm việc, hiển nhiên .”

“Vâng. Vậy thì...”

“Tôi để làm việc tiếp .”

“Được ạ.”

Scott đặt một bàn tay lên cánh tay đang rảnh của Kip, khao khát một sự chạm nhẹ. “Rất vui gặp , Kip.”

“Anh... Vâng, cũng . Hẹn gặp lát nữa nhé.”

Scott gật đầu và Kip rời để phục vụ các món khai vị. Ngay lập tức, một bàn tay khác đặt lên cánh tay Scott, và trò chuyện với một trong những tổ chức sự kiện. Anh cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn so với đó.

Scott dành phần còn của buổi tối để trò chuyện với nhiều khác , nhưng mắt vẫn ngừng tìm kiếm Kip trong căn phòng. Ánh mắt họ chạm vài . Lần đầu tiên, Scott nhanh chóng chỗ khác vì ngượng. thứ hai, để ánh của lưu lâu hơn, và đền đáp bằng một nụ rạng rỡ của Kip khiến bụng nôn nao.

Thôi xong Hunter ạ. Mày tiêu đời .

Khi Scott kết thúc bài phát biểu và giao lưu thêm một tiếng nữa, chỉ thoát ngay khỏi bộ tuxedo . Thoát khỏi căn phòng . Ngoại trừ…

Anh bắt gặp Kip khi đang xếp những chiếc ly lên khay. "Cậu còn lâu ?" Scott hỏi.

“Chắc một tiếng nữa. Việc dọn dẹp cũng quá tệ.”

Scott khẽ mỉm . Anh thể nghĩ điều gì khác để . Anh chỉ đơn giản là rời . nên . Nếu , thể sẽ điều gì đó nguy hiểm…

Scott là một mê tín. Anh tin rằng chuyện xảy đều lý do của nó, và việc Kip mặt ở đây tối nay thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Định mệnh đưa họ cùng một căn phòng. Đây là một cơ hội. Scott chỉ làm gì với nó.

"Mấy sự kiện kiểu chẳng bao giờ đủ đồ ăn cả," bằng giọng thản nhiên nhất thể.

Kip ngước lên từ chiếc bàn đang dọn dẹp. "Ít còn ăn gì đó," . “Tôi thì bưng khay đồ ăn mà phép chạm suốt cả tối. Tôi đói lả .”

Cậu giữ ánh mắt thẳng mắt Scott, chờ đợi. Và Scott đây chính là khoảnh khắc của . Ngay tại đây.

"Có một chỗ cách đây vài dãy nhà món burger ngon lắm," Scott , vẫn đầy cẩn trọng. Chưa một lời mời trực tiếp. Chưa . “Nó mở cửa muộn.”

“Ồ?”

“Tôi đang định ghé qua đó khi...”

Kip thẳng dậy để thẳng mắt Scott. “Có đang rủ ăn burger cùng ?”

Scott cảm thấy sợ hãi một cách vô lý. khốn thật, chuyện xảy . “ .”

Kip toét miệng , lộ hai lúm đồng tiền. “Được thôi. Tôi sẽ gặp ngay khi xong việc ở đây. Ở cửa chính nhé?”

"Ừ..." Đột nhiên Scott nhận đang mặc tuxedo và chẳng bộ đồ nào để . “Khoảng một tiếng nữa nhỉ?”

Kip nhún vai. “Chắc là ít hơn một chút. Hoặc lâu hơn nếu cứ tiếp tục làm xao nhãng thế .”

"Được !" Scott cố gắng lắm mới vỗ tay reo hò vì sung sướng. Họ sẽ làm chuyện . Họ sẽ ăn burger cùng . Anh sẽ giải quyết vấn đề bộ tuxedo và để chuyện diễn . Anh nghĩ thể về căn hộ đây kịp lúc. Chẳng cửa hàng quần áo nào gần đây còn mở cửa, trừ khi…

Khi Kip gặp Scott, đang gần cửa chính của khu phức hợp, mặc một chiếc áo hoodie màu xám chữ BROOKLYN in phía và một chiếc mũ len đen chữ NYC. Anh khoác một chiếc ba lô trông khá rẻ tiền, mà Kip đoán là chứa phần lớn bộ tuxedo của trong đó.

"Tôi, ờ, mang đồ nên ghé một tiệm tạp hóa (bodega) bán mấy món đồ lưu niệm," Scott giải thích.

Mặc bộ đồ , gần như ai nhận chính là Scott Hunter. Kip thì . Và rằng Scott Hunter cuống cuồng mua quần áo lưu niệm chỉ để thể hẹn hò với . Có lẽ . Có lẽ là một buổi hẹn hò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/game-changer/chuong-4.html.]

Kip mỉm . “Anh trông lắm.”

trông . Có chút kỳ quặc, lẽ , khi mặc áo hoodie phối với quần tây tuxedo xanh navy và giày da, nhưng vẫn . Kip thì trông lếch thếch trong chiếc quần jeans mặc từ sáng và chiếc áo thun đen mặc bên trong bộ đồng phục tối nay. Cậu kéo khóa áo khoác parka lên khi theo Scott ngoài trời lạnh.

Trời lạnh. "Chắc chắn là đang đóng băng ," . “Anh chắc là bộ đến đó chứ?”

"Người lúc nào cũng nóng," Scott mỉm đáp. “Tôi mà.”

Họ cùng bộ qua những con phố yên tĩnh. Không nhiều ngoài tối thứ tư giá rét . Có vài hạt tuyết rơi lất phất trong trung nhưng gió. Dù khẳng định là lạnh nhưng Scott rúc hai tay túi áo hoodie.

"Chuyến thế nào ạ?" Kip hỏi, khi dành cả một phút để cố nghĩ điều gì đó để .

“Tốt lắm! Mọi chuyện suôn sẻ. Chúng thắng năm trong bảy trận, lẽ thắng cả trận ở San Jose nữa, nhưng đó là một bài ca thán mà chắc chắn .”

“Anh thích việc di chuyển nhiều ?”

“Tôi ngại. Có vài thành phố thích hơn những nơi khác. Có vài thành phố thích hơn những nơi khác...”

“Họ sẽ yêu hết mực nếu chơi cho đội của họ thôi.”

“Có lẽ .”

Họ thêm một dãy nhà nữa trong im lặng. Kip vẫn thể tin đang cùng ai. Anh cũng chỉ là một đàn ông thôi. Một đàn ông cực kỳ nóng bỏng, to lớn, nổi tiếng, yêu mến và... đang lạnh. Scott chắc chắn là đang thở khói và đôi vai co .

"Anh chứ?" Kip hỏi.

“Ồ, mà. Chỉ là... trời cũng khá lạnh thật.”

Kip mỉm . "Vâng, , mạnh mẽ." Cậu lấy hết can đảm thúc nhẹ cùi chỏ Scott. Scott bật , thở thoát thành những vầng mây trắng. Kip nuốt nước bọt. 

“Quán burger gần đây ?”

"Có. Nó ở... ồ. Ngay đằng kìa." Scott chỉ tay sang bên đường. “Vào trong cho ấm thôi.”

Họ bước trong và Scott mỉm với Kip khi luồng khí ấm áp ùa tới. Kip thể tin nổi đến thế. Họ gọi món tại quầy (Scott trả tiền) và một chiếc bàn trong góc để đợi đồ ăn. Nhà hàng yên tĩnh. Kip ước gì chuyện gì đang thực sự diễn ở đây. Thông thường khi một mời ăn uống gì đó, chẳng bao giờ nghi ngờ về việc nó sẽ dẫn đến . đây là một bình thường. Và khả năng là Scott nhận chuyện giống như một buổi hẹn hò. Có lẽ chỉ đang... cô đơn. Mà làm quái nào Scott Hunter thể cô đơn chứ?

"Cậu sống ở Manhattan ?" Scott đột ngột hỏi.

“Không ạ. Brooklyn. Sinh và lớn lên ở đó luôn.”

“À. Tôi đến từ vùng ngoại ô phía bắc. Rochester.”

Kip khẽ mỉm . “Tôi mà.”

“Phải . Tôi, ờ, đoán là cuộc sống của giống như thông tin đại chúng nhỉ.”

"Cũng đại loại thế," Kip , và cảm thấy bỗng bạo dạn hơn, bồi thêm: “ cá là cũng những bí mật cho riêng .”

Scott bỗng đỏ mặt. Trông thật dễ thương. Anh nghịch ngợm chiếc ống hút trong ly nước ngọt cho đến khi nó dường như khơi gợi cho câu hỏi tiếp theo.

“Cậu làm ở Straw Plus Berry lâu ?”

"Ơ, thực ," Kip , giả vờ xúc phạm, “Nó phát âm là Straw and Berry, nên là...”

Scott giơ hai tay lên và toét miệng . “Xin ! Tôi ý x.úc p.hạ.m .”

"Không ạ." Kip thở dài một cách đầy kịch tính. “Tôi chắc là cũng suốt ngày gọi sai tên đội của thôi.”

Scott lắc đầu, vẫn mỉm . “Cậu thích công việc đó ? Ý là làm việc ở đó ?”

Kip thực sự bật câu hỏi đó. “Cũng ạ. Ý là... . Tôi chẳng thích tí nào.”

“Có công việc nào khác mà làm hơn ?”

“Tất nhiên là chứ! Chỉ là đó là việc gì thôi. Ý là, bằng cử nhân lịch sử đấy.”

“Thật ? Tôi còn học xong đại học.”

Kip trao cho một cái nhếch mép nhẹ nhàng. “Tôi mà.”

“Phải .”

“Anh ? Học cho xong đại học ?”

Scott vẻ ngạc nhiên câu hỏi đó. “Tôi... Có chứ. Tôi từng . Muốn học xong. Để nghiệp. Mẹ ... bà hẳn sẽ thích điều đó. Và cũng thích các lớp học nữa. Tôi luôn thích việc học hỏi.”

“Anh học ngành gì?”

“Mỗi thứ một chút. Tôi thể quyết định chọn chuyên ngành chính, mà thực cũng chẳng cần làm thế. Nhà trường quan tâm học cái gì, miễn là thể hiện sân băng.”

Kip cảm thấy chạnh lòng cho . "Chắc là kỳ lạ lắm nhỉ," . “Ai cũng giành lấy một phần từ kể từ khi còn là một thiếu niên. Chắc bao giờ cảm thấy cuộc đời là của riêng .”

Scott trông sững sờ. Kip bỗng đỏ mặt — quá giới hạn . “Xin . Chúa ơi, coi như nhé? Tôi còn chẳng quen —”

"Không!" Scott . “ là... cảm giác đúng là như đấy. Tôi than vãn, hiển nhiên , nhưng mà... đúng là thế.”

“Anh quyền than vãn mà.”

Scott mỉm với . “Thực sự là . Tôi sẽ khinh ghét mất.”

“Chà, thì thể than vãn với .”

Cái cách mà Scott lúc đó, Kip sẽ bao giờ quên . Nếu họ đang ở riêng với , và nếu là một ai đó khác và Scott là một ai đó khác, sẽ mong đợi Scott lao qua bàn và kéo một nụ hôn nồng cháy. đó, những đĩa burger nhân viên đặt xuống mặt họ và khoảnh khắc đó tan biến.

Trong lúc họ ăn, mắt Scott cứ đảo quanh nhà hàng nhỏ, và Kip nhận vẫn tháo chiếc mũ len .

"Anh lo nhận ạ?" Kip hỏi.

“Không hẳn là lo. Tôi chỉ... hy vọng là . Ít nhất là lúc .”

Scott cầm miếng burger lên, đặt xuống mà c.ắ.n thêm miếng nào. Anh nghịch chiếc ống hút. Cuối cùng thở dài, và ngước mắt lên thẳng mắt Kip.

“Chỉ là... cảm giác thật . Khi làm chuyện .”

“Khi chơi với ai đó ạ?”

“Với .”

Kip á khẩu. Và Scott trông thực sự như đang dày vò. Đôi mắt như đang cầu xin Kip hãy hiểu cho . Đừng bắt huỵch tẹt .

"Ồ," là tất cả những gì Kip thể thốt .

Gương mặt Scott giãn đôi chút. "Ờm, ... giỏi chuyện cho lắm," . “Việc giữ đời tư kín đáo quan trọng đối với , và chuyện đó ngày càng khó khăn hơn. Thế nên bao giờ...”

“Làm quen với các trai ?”

Scott đỏ mặt. Kip yêu cái vẻ đó của vô cùng. “Phải.”

Kip thể tin rằng cái chuyện mà cố gắng mơ mộng là một buổi hẹn hò, thực sự chính là một buổi hẹn hò. Thật tưởng. đột nhiên chẳng ăn thêm một miếng burger ngớ ngẩn nào nữa. Cậu đưa Scott Hunter đến một nơi nào đó riêng tư và để ép tường.

Cậu quyết định táo bạo một phen.

"Có nơi nào chúng thể đến ?" Cậu hỏi bằng giọng trầm xuống.

"Có," Scott đáp, giọng khàn hơn hẳn so với lúc . Ánh mắt cũng sẫm đôi chút.

Kip hề ngây thơ. Cậu chuyện là gì. Hunter công khai, và cần giải quyết nhu cầu của một cách kín đáo nhất thể. Không gì nghiêm túc lâu dài, chỉ cần thỏa mãn, và Kip quá hạnh phúc để giúp chuyện đó. Cậu thực sự thấy vinh dự khi Scott cảm thấy thể tin tưởng để giữ kín một bí mật.

"Đi thôi," Kip .

Loading...