Game Changer - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-07 01:03:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Scott lặng yên ngắm hòn đảo Manhattan lùi xa dần mất hút khi chiếc phi cơ xuyên qua lớp mây dày đặc bao phủ thành phố suốt nhiều ngày qua. Anh cảm thấy gì đó , nhưng chẳng thể gọi tên. Điều chẳng liên quan gì đến phong độ thi đấu, bởi đang chơi hơn bất kỳ thời điểm nào trong mùa giải. Đội bóng đang đà thắng lợi liên tiếp và ai gặp chấn thương nghiêm trọng. Thêm đó, chuyên cơ riêng của đội đang đưa họ tới Phoenix – một kỳ nghỉ tuyệt vời để trốn khỏi cái lạnh cắt da cắt thịt của tháng giêng tại New York.
Ít nhất thì đại diện của cũng vui trở . Cách đây vài tuần, Scott từng nhận một cuộc gọi đầy hoảng loạn từ Todd Wheeler, đại diện cho từ thời còn thi đấu hockey ở đại học.
“Chúng đang gặp rắc rối thực sự đây,” Todd . “Các nhà tài trợ hài lòng với những gì đang thể hiện. Gillette họ sẽ gia hạn năm tới. Ngay cả Under Armour cũng bắt đầu lo ngại. C.h.ế.t tiệt, là Under Armour đó Scott! Chúng thể để mất họ!”
Nếu cuộc trò chuyện đó nhằm mục đích khích lệ Scott, thì nó thất bại . Không đang thi đấu tệ hại, thấy vui vẻ gì về chuyện đó. “Tin Todd,” Scott từng đáp. “Chẳng ai thất vọng về hơn chính bản .”
Thế nhưng ngày hôm qua, Scott nhận một cuộc điện thoại với sắc thái khác. “Dù làm gì để lấy phong độ thì cứ tiếp tục phát huy nhé!” Todd với giọng đầy nhẹ nhõm.
Chỉ điều, Scott thể “tiếp tục phát huy” như thế . Anh sẽ thi đấu xa nhà trong hai tuần, chủ yếu là đối đầu với các đội ở miền Tây. Đội Admirals lịch trình bảy trận đấu, kết thúc bằng một trận ở Toronto khi bay về nhà. Scott bao giờ ngại việc di chuyển. Anh quý mến đồng đội và kiểu sợ bay như vài thành viên khác. Anh cũng giống phần lớn đồng đội ở chỗ: chẳng vợ con để mà mong ngóng để lưng.
đầu tiên trong sự nghiệp, Scott cảm thấy — một cách vô lý — rằng đang bỏ một ai đó.
Người cạnh Scott, cũng là một trong các đội phó, Carter Vaughan, đang đặc biệt phấn khích về điểm dừng chân sắp tới tại Los Angeles. Anh hẹn hò với Gloria Grey, một nữ diễn viên truyền hình cực kỳ nổi tiếng và quyến rũ vài tháng nay. “Chưa gì nghiêm túc ,” Carter khẳng định như khi Scott hỏi thăm . “Chỉ là hai trẻ , thoải mái tận hưởng thời gian bên mỗi khi ở cùng thành phố thôi.”
Scott nghĩ chuyện lẽ còn sâu đậm hơn thế, nhưng . Anh là cuối cùng nên tò mò về chuyện tình cảm của khác. Carter đeo tai . Vì bên ngoài cửa sổ cũng chẳng gì để ngắm, Scott lấy cuốn sách . Đó là một cuốn tiểu thuyết trinh thám rẻ tiền, nhưng đủ để g.i.ế.c thời gian. Scott cố , nhưng tâm trí cứ vẩn vơ. Nó cứ ngừng vẽ nên hình ảnh của nhân viên tiệm sinh tố duyên dáng với đôi mắt màu hạt dẻ hút hồn và nụ dễ thương nhất trần đời…
Anh mặt để Carter nhận nụ ngớ ngẩn của . Cậu đến xem trận đấu tối qua - Kip. Scott gật đầu chào, nhưng Kip chẳng phản ứng gì . Có lẽ thấy. Hoặc lẽ nghĩ Scott thật kỳ quặc. Dù thì, việc thấy khán đài cũng khiến Scott hạnh phúc đến lạ lùng. Và càng hạnh phúc hơn khi thấy cùng một bạn nữ, vì Kip từng ngụ ý rằng thu hút bởi đàn ông. Ít nhất, Scott khá chắc là chuyện diễn như . Anh mù tịt trong khoản tán tỉnh.
Anh khẽ cau mày. Có lẽ Kip là song tính. Có lẽ cô gái cùng chính là bạn gái của . Cô chắc chắn là xinh .
Scott thì song tính. Điều mà cả thế giới , đó là cũng chẳng "trai thẳng". Anh là gay từ lâu . Thực là từ hồi còn chơi ở giải thiếu niên. Khi lòng một đồng đội, một tình cảm mà tin chắc là đơn phương. Mà kể cả đơn phương nữa, Jacob sẽ bao giờ đáp . Sẽ bao giờ thừa nhận. Chủ động tiến tới với chỉ khiến Scott nhận một cú đ.ấ.m tím mắt, hoặc tệ hơn thế. Nó thể khiến Scott mất cả sự nghiệp nếu chuyện lọt ngoài.
Bởi vì cầu thủ hockey thì là gay. Chẳng cầu thủ NHL nào là gay cả. Giờ đây, khi trưởng thành và khôn ngoan hơn, Scott chắc điều đó thể là sự thật. nó cũng chẳng đổi thực tế rằng trong giải đấu , từng ai công khai là đồng tính song tính. Các cầu thủ NHL thường kết hôn sớm, đẻ một đàn con, và đưa gia đình nghỉ ở ngoại ô mùa hè. Họ chơi golf, uống rượu, đ.á.n.h bài, ăn bít tết, xem múa thoát y, ngủ với những cô nàng hâm mộ cuồng nhiệt (puck bunnies), và thản nhiên dùng những từ ngữ miệt thị đồng tính.
Vì thế, Scott giữ kín đời sống tình cảm của . Hoặc đúng hơn là sự thiếu vắng của nó. Việc giữ kẽ đủ khó khăn khi bạn chỉ là một bình thường, nó còn khó hơn gấp bội khi bạn là một vận động viên siêu . Scott thể lên mạng và hẹn hò vu vơ với những đàn ông lạ mặt, luôn sợ hãi rằng một trong họ sẽ rêu rao với báo giới. Anh cũng cảm thấy tương tự với những làm nghề dịch vụ tình dục. Anh né tránh các quán bar câu lạc bộ đồng tính, mà thực cũng chẳng mấy mặn mà với những nơi đó. Anh là một kẻ nhảy nhót cực tệ.
Hầu hết các cuộc tình chớp nhoáng của đều diễn mùa hè. Anh sẽ đến những vùng đất xa xôi, nơi chẳng một chút gì về môn khúc côn cầu băng. Ý, Tây Ban Nha, Brazil, Hy Lạp. Những nơi chỉ là một trong nhiều đàn ông trẻ tuổi, khỏe khoắn đang tìm kiếm một cuộc vui.
Mùa hè qua lâu lắm .
Điều mà Scott làm — điều mà bao giờ, từng bao giờ làm — chính là tán tỉnh một nhân viên bán hàng ở Manhattan. Bởi vì điều đó thật ngớ ngẩn, bất cẩn và đáng để mạo hiểm. Anh chắc chắn sẽ bao giờ hé lộ một chút manh mối nào rằng hứng thú với đàn ông. Scott quá giỏi trong việc che giấu sự thật đó, suy cho cùng thì nhiều năm rèn luyện .
ở Kip một điều gì đó. Scott thậm chí thể gọi tên. Rõ ràng là trai (Cậu đến phát điên , Scott ạ, thôi nào), với đôi lúm đồng tiền và đôi mắt . Tại trận đấu tối qua, cuối cùng Scott cũng thấy thoáng qua diện mạo của Kip khi đội mũ lưỡi trai và đeo tạp dề. Anh ngắm ở cách gần hơn nhiều một lúc nào đó. Chúa ơi.
Vậy nên, đúng là cuốn hút. Ở New York nhiều đàn ông cuốn hút. C.h.ế.t tiệt, ngay cả trong đội của Scott cũng đầy rẫy những trai. Đó là bộ lý do khiến Scott thể ngừng nghĩ về . Chỉ là điều gì đó ở . Scott trò chuyện với hàng giờ liền, tìm hiểu thứ về . Cho thấy tất cả. Trao cho tất cả.
Lý do tiệm những ngày trận đấu là một cái cớ. Anh chân thành cảm thấy việc duy trì thói quen là quan trọng khi đang thi đấu . Anh từng chơi thứ hockey tệ hại nhất sự nghiệp khi bước chân tiệm đó và Kip phục vụ ly sinh tố, và kể từ đó thi đấu như lên đồng. Và nếu thành thực mà , thì chỉ mỗi chuyện thi đấu là đang rực lửa .
--
“Chào lạ.”
“Con chào bố,” Kip khi với tay lấy hộp ngũ cốc trong tủ. Hôm nay là ngày nghỉ của , một buổi sáng hiếm hoi ở nhà.
“Bố vẫn hỏi con trận đấu hôm nọ thế nào,” bố lên tiếng.
“Tuyệt lắm bố ạ.” Kip tự mỉm khi trả lời. “Thật đấy.”
Bố nhấp một ngụm cà phê, Kip từ phía bên chiếc bàn ăn nhỏ trong bếp. “Cậu Scott Hunter đó thật t.ử tế khi tặng con mấy tấm vé.”
“Vâng, đúng là .”
“Bố đoán rằng khắp cái Brooklyn chẳng còn ai là con kể về chuyện đó .”
“Trời ạ, gì to tát bố.”
“Đời vốn chẳng mấy khi chuyện gì sôi động mà.” Bố mỉm .
Kip xuống cạnh bố tại chính chiếc bàn tròn mà ăn sáng suốt cả cuộc đời . Cậu yêu bố . Cậu yêu ngôi nhà , nhưng sâu thẳm trong lòng, khao khát tự lập vô cùng.
“Elena ?” Bố hỏi.
“Tốt ạ. Bố cô mà, lúc nào cũng hảo về mặt.”
“Thế bên Công nghệ Equinox vị trí nào cho con ?”
“Con làm gì ở Equinox chứ? Con chỉ là một kẻ mọt sách lịch sử y hệt bố thôi.”
“Vậy còn đội New York Admirals? Họ tuyển ?”
“Vâng, chắc là tuyển lịch sử gia cho đội đấy.”
Bố bật tựa lưng ghế.
“Vậy chuyện với Scott Hunter…”
“Chẳng 'chuyện' gì với Scott Hunter cả bố ạ.”
“Được …” Bố đáp bằng cái giọng ngân nga kiểu 'Thôi , việc của bố'.
“Thật mà bố, chỉ… nghĩ là mấy món sinh tố ngớ ngẩn con làm đem vận may gì đó thôi. Chẳng liên quan gì đến con cả.”
“Mẹ con mà thấy chắc sẽ thất vọng lắm đấy.”
Kip đảo mắt nhưng vẫn mỉm .
“Bố nghĩ tối nay Megan sẽ về ăn cơm,” bố . “Cả Andrew nữa.”
“Ồ, quá.” Megan là chị gái của Kip, còn Andrew là bạn trai chị . Hai họ đang sống cùng ở Williamsburg. Mỗi khi Megan về nhà bất kỳ dịp nào, nó như một lời nhắc nhở với Kip rằng chị một nơi để “về”. Chị chỉ hơn Kip bốn tuổi, nhưng vẫn là…
“Tối nay con dự định ở nhà ?” Bố hỏi.
“Có chứ ạ,” Kip gượng gạo nở một nụ khác. “Con còn nữa chứ?”
--
Scott tựa lưng bức tường trong phòng xông , kiệt sức và bực bội. Đáng lẽ họ thắng trận . Họ tung thủ môn dự sân, một nhóc Thụy Điển tên là Tommy Andersson, và chuyện suôn sẻ. đó của Andersson. Chẳng ai hỗ trợ cả.
Scott vuốt đôi bàn tay đẫm mồ hôi lên mặt luồn mái tóc ướt đẫm. Tối nay chính cũng như tồn tại sân. Đó là một nỗ lực tồi tệ của cả đội, lẽ đây là một chiến thắng dễ dàng. Huấn luyện viên Murdock khiến họ thấy hổ về chính . Ông bước phòng, lắc đầu bước — cảm giác đó còn tệ hơn là gào thét mặt.
Không ai phòng xông để làm phiền Scott. Họ đủ tinh ý để điều đó. Anh thở dài dậy, quấn chặt chiếc khăn quanh hông. Anh cần tắm. Và cần uống gì đó.
Vẫn quấn khăn, bước khu vực nghỉ ngơi và lấy một chai nước từ tủ lạnh. Anh uống cạn một thấy Greg Huff đang bệ bếp phía .
“Thật là một màn trình diễn tệ hại,” Huff .
“Cậu đừng đùa nữa,” Scott đáp. “Tôi chẳng gì nữa.”
“Ý là, Đội trưởng, nhưng chắc nên mấy câu đại loại như: ‘Này mấy thằng đần. Đừng chơi thứ hockey rác rưởi đó nữa’ gì đó tương tự.”
Scott khẽ mỉm . “Tôi cũng đang nghĩ y hệt đấy.”
“Tội cho nhóc Andersson quá. Tôi thấy thương nhóc.”
“Ừ…” Scott về phía phòng đồ. “Cậu ?”
“Tuyệt vời. Cậu nghĩ thể thế nào ?”
“Tôi sẽ chuyện với . Cậu xong việc đấy. Tối nay ghi bàn thắng duy nhất cho đội. Một bàn đấy.”
Huff giơ tay chào kiểu lười biếng. “Sở trường của mà.”
là . Greg Huff là một trong những tay săn bàn cừ khôi nhất giải đấu. Cậu khả năng nhắm b.ắ.n siêu phàm và nhờ đó lọt đội hình All-star của NHL suốt tám mùa liên tiếp. Scott lấy thêm một chai Gatorade từ tủ lạnh. Huff giơ tay làm bộ đón bóng, thế là Scott thảy cho một chai.
“Tôi tắm đây,” Scott . “ bảo Andersson nán một chút nhé, chứ?”
“Rõ .”
Nếu Scott cả một đội quân những Greg Huff, sẽ sướng phát điên. Greg là một cực kỳ đáng tin cậy, cương trực và tầm ảnh hưởng lớn trong đội, cả sân lẫn ngoài đời. Không là cầu thủ màu mè nhất, cũng chẳng kẻ to con nhất, nhưng là đóng góp khổng lồ cho đội bóng.
Scott phòng tắm. Có vài khác cũng đang ở đó. Hầu hết cả đội tắm xong và chuẩn trở về khách sạn ở San Jose. Một trong những gã đang tắm là Frank Zullo. Hắn là cầu thủ duy nhất trong đội mà Scott thể ưa nổi. Hắn là một hậu vệ giỏi, nghi ngờ gì, to cao, lì lợm và là một tay đ.ấ.m tàn bạo khi cần thiết. cũng là một kẻ bắt nạt và thực sự là một tên biến thái. Ở NHL thiếu những kẻ như Zullo.
Scott vặn nước nóng hơn một chút, để dòng nước rửa trôi trận đấu tồi tệ . Sáng mai họ sẽ bay đến Chicago. Họ một đêm nghỉ ngơi, đó là trận đấu chiều hôm . Kế đến là một chuyến bay đêm ngắn đến Toronto cho trận đấu tối hôm nữa, mới về nhà ở New York.
Anh rời phòng tắm và đến tủ đồ. Thay một chiếc quần short và áo thun, tìm Andersson trong phòng đồ. Chàng thủ môn trẻ đang thu dọn đồ đạc, trông thật t.h.ả.m hại.
“Này,” Scott , xuống băng ghế cạnh chiếc túi đựng đồ thủ môn khổng lồ của Andersson, “Tôi xin vì tối nay chúng hỗ trợ .”
Andersson bật một tiếng giận dữ. “Tôi làm hỏng bét cả ,” bằng thứ tiếng Anh đặc sệt giọng địa phương.
“Tất cả chúng đều hỏng bét.”
“Trông chẳng khác gì một thằng đần c.h.ế.t tiệt sân.”
“Murdock đúng khi đưa sân,” Scott . “Tôi trách chút nào. Tôi trách tất cả những còn . Đó chỉ là vấn đề tâm lý thôi. Tôi đoán là việc đưa thủ môn dự khiến chúng chủ quan. Kiểu như huấn luyện viên nghĩ trận dễ như dạo, thế là chúng cũng tin , và …”
“Và trông như một thằng đần c.h.ế.t tiệt.”
Scott nghiêng đầu thừa nhận. “Tối nay ai trong chúng khi giường cũng sẽ tự dày vò về những lầm của thôi. Không ai trong đội cảm thấy tự hào về bản tối nay cả. cũng chẳng ai trách . Tôi điều đó.”
Chàng thủ môn trẻ nở một nụ gượng gạo. “Cảm ơn ,” . Cậu nhét nốt những món đồ cuối cùng túi dậy. “Tôi sẽ về khách sạn đây. Để gặm nhấm đống lầm đó. Rồi sẽ quên hết và chuẩn cho trận tới.”
“Tốt lắm trai. Cậu ở cùng phòng với Burke đúng ?” Scott hỏi bâng quơ khi họ cùng bước ngoài.
“Vâng.”
“Trời, chia buồn nhé. Chúc may mắn.”
Tommy bật . “Vâng, cảm ơn . Những lúc cần gã thôi lảm nhảm, giả vờ là hiểu gã gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/game-changer/chuong-3.html.]
Scott cũng theo. Tiếng Anh của Tommy thực xuất sắc. “Tôi thu dọn đồ đây,” Scott . “Hẹn gặp mai nhé, Tommy.”
“Chúc ngủ ngon.”
--
Kip đảo mắt quanh quán bia đông đúc cho đến khi thấy Shawn đang một ở một chiếc bàn nhỏ. Shawn toét miệng với từ xa.
“Chào bạn,” Shawn , dậy ôm Kip khi đến gần bàn. “Rất vui vì chịu ngoài đấy.”
“Dạo tớ ở gần 'trai thẳng' nhiều quá ,” Kip đùa, buông Shawn xuống chiếc ghế gỗ đối diện.
Đây là quán bia mà họ gắn bó suốt nhiều năm — quán Kingfisher. Nó mang cái vẻ cũ kỹ, ấm cúng đặc trưng của những quán pub kiểu Anh tồn tại hàng thập kỷ, với gỗ sẫm màu, ánh sáng mờ ảo và những tấm biển quảng cáo bia treo tường. Chiếc tivi phía cuối phòng đang chiếu các trận thể thao địa phương. Thoạt , nơi chẳng giống một quán bar đồng tính chút nào, hoặc ít nhất là giống những gì bình thường hình dung. đàn ông ở đây sát hơn một chút, và theo ý kiến của Kip, các bartender ở đây cũng quyến rũ hơn một chút. Cậu yêu nơi .
“Chúng một phục vụ dễ thương đấy,” Shawn . “Cậu sẽ thích cho xem.”
“Ôi, tớ đấu .”
Shawn lắc đầu và nâng ly bia lên. “Quá chỉn chu so với gu của tớ. Cậu là của tất.”
Shawn là một khá phức tạp. Cậu trai với làn da rám nắng, đôi mắt dịu dàng và nụ ấm áp. Cậu cũng là một ăn mặc tì vết, lúc nào trông cũng như mẫu trong catalogue của J.Crew. Cậu và Kip từng chút mặn nồng thời đại học. Không gì quá nghiêm trọng, nhưng cả hai lúc đó đều khao khát thử nghiệm. Tuy nhiên, Shawn gu là những “trai hư”. Dù vẻ ngoài mực thanh lịch, luôn thu hút bởi những đàn ông xăm trổ và mang hướng nguy hiểm. Còn Kip chỉ là một gã mọt sách luôn cố gắng làm hài lòng khác và vẫn đang loay hoay với chính cuộc đời .
Anh phục vụ dừng bên bàn, và đúng là Shawn hề điêu. Dáng mảnh khảnh, thể thao và mái tóc vàng lòa xòa mặt — đúng y chóc gu của Kip. Kip nở một nụ tán tỉnh khi gọi đồ vì kìm lòng . Cậu nhận một nụ tương tự, và tự giới thiệu tên là Kyle.
Shawn bật khi Kyle rời . “Lúc nào cũng mượt mà c.h.ế.t tiệt như thế.”
“Làm gì ,” Kip . “Tớ hành xử như một đống hỗn độn thôi.”
“Không , đầy sức quyến rũ mà. Cậu nhóc đó chắc đang tính chuyện lát nữa hết ca sẽ báo cho đấy.”
Kip ngoái đầu về phía quầy bar nơi Kyle đang đợi lấy bia cho . “Chà…”
“ tiên, chúng chuyện cần bàn ,” Shawn .
“Chuyện gì cơ?”
“Tớ suy nghĩ về chúng chơi với Jimmy và Chuck tuần .”
“Ồ?” Kip thực sự đang cần một ly bia ngay lúc .
“Đầu tiên, tớ cảm thấy lẽ tụi tớ hội đồng khi tụi tớ—”
“Hỏi xem tớ đang làm cái quái gì với cuộc đời hả?”
“Khuyến khích theo đuổi ước mơ.”
“Phải .”
Kyle, thiên thần tuyệt vời, mang ly bia đỏ địa phương đến bàn cho Kip. Khi cúi xuống đặt ly bia, tận dụng cơ hội đặt một tay lên vai Kip. Kip cảm nhận đầu ngón tay lướt nhẹ qua gáy .
“Cần gì thêm cứ gọi nhé,” Kyle , ẩn ý rõ ràng mà ai cũng hiểu .
“Nghe ,” Kip với Shawn khi tận hưởng nụ từ biệt của Kyle, “Tớ các chỉ—”
“Tớ một đề nghị cho đây,” Shawn ngắt lời.
Kip nhướng mày. “Mấy cái đề nghị đó của bao giờ kết cục cả.”
“Một đề nghị kinh doanh. Và tớ nhớ là vài đây kết quả cũng tệ chút nào mà.”
Kip mỉm ly bia. “Tớ cũng nhớ .”
“Tớ đề nghị,” Shawn , “Là nên ứng tuyển một công việc hơn.”
Kip nén cơn bốc đồng đảo mắt. “Chẳng hạn như ở ?”
“Tớ một bạn…”
“Lại là một bạn hả?”
“Cậu làm việc tại Bảo tàng Thành phố New York.”
Được . Giờ thì Kip mới thực sự lắng .
“Cậu bảo tớ rằng họ sắp đăng tuyển một trợ lý giáo dục. Cậu đấy — kiểu giúp tổ chức các chuyến tham quan cho trường học và đại loại . Dạy cho đám trẻ con về thành phố tuyệt vời của chúng .”
Kip ngả ghế. “Tớ đủ tiêu chuẩn cho vị trí đó .”
Shawn đầy ý nhị. “Tớ cần dùng đến cái giọng của Elena để chuyện với đấy?”
"Không," Kip càu nhàu.
“Cậu sẽ nộp đơn cho công việc , Kip Grady. Và sẽ khiến họ lóa mắt bằng sức quyến rũ, bằng niềm đam mê lịch sử, và bằng cả cái thực tế rằng sống ở đây cả đời.”
“Tớ thậm chí sẽ chẳng nhận nổi một cuộc phỏng vấn !”
“Tớ gọi cho Elena đây.”
“Thôi . Cô máy , cô ghét gọi điện lắm.”
“Nộp đơn , Kip.”
Kip thở dài. Thì cũng đúng, thử cơ chứ? “Được . Tớ sẽ nộp. Cảm ơn vì báo cho tớ.”
"Đừng khách sáo, đồ đáng ghét. Giờ thì—" Shawn ngả , vẻ quanh quán bar một lượt “—Thử xem bạn Kyle của chúng ăn mừng cho sự nghiệp mới rạng rỡ của nào.”
Lần thì Kip thực sự đảo mắt. "Tớ chẳng ăn mừng cái khỉ gì hết. Với ..." Cậu khựng vì chính cũng chắc gì.
Tớ đang chờ đợi một khác . Có lẽ cũng đấy — Đội trưởng của New York Admirals. Cậu nhớ trong "50 nhất thế giới" của tạp chí People ? Ừ, tớ đang cảm nắng đấy. Dù gần như chắc chắn là trai thẳng 100%. Cầu trời khấn Phật thôi!
Thay đó, chỉ : “Chắc tớ về sớm đây. để xem chúng tìm ai đó cho .”
--
“Đó là phạm va (charging)! Đó là một cú va chạm hợp lệ! Đây là khúc côn cầu cơ mà, ông mù , đồ kiếp—”
"Đủ đấy." Scott nắm chặt lấy hai cánh tay Zullo và lôi xa khỏi trọng tài. Zullo đầu và vẫn ngừng gào thét.
“Cái gì, giờ chạm thằng nào nữa hả? Đây còn là môn thể thao va chạm nữa ? Mở mắt to mà , đồ—”
“Tôi sẽ chuyện với ông . Vào khu phạt , Zullo.”
Zullo lắc đầu quầy quậy. Carter trượt tới để giúp hộ tống khu vực phạt. Nếu Zullo còn tiếp tục gào thét, sẽ truất quyền thi đấu vì hành vi thiếu văn hóa mất.
Scott chỗ trọng tài. “Va Hal? Thật đấy?”
"Cậu định dạy cách làm việc hả Hunter? Tôi những gì thấy." Hal Coleman — một trong những trọng tài yêu thích của Scott — chỉ cao đến n.g.ự.c Scott, nhưng ẩn vẻ ngoài điềm tĩnh là một cái đầu cực lạnh và bản lĩnh thép.
"Thôi thì," Scott liếc về phía khu vực phạt, nơi Frank Zullo đang hằm hằm sát khí, “Để trong đó hạ hỏa một chút cũng chẳng hại gì.”
"Cậu đúng là một 'viên kẹo ngọt' đấy," Hal mỉa mai đồng tình.
Scott sang băng ghế của đội Chicago ở phía bên sân. “Becker chứ?”
"Tôi định sang kiểm tra đây. Có vẻ là vẫn còn sống." Hal Scott đầy ẩn ý. “Bảo với 'lính' của là nếu còn thấy trò đó nữa, sẽ đuổi cổ khỏi trận đấu.”
“Đã rõ.”
Hal rời hướng về phía đội Chicago, còn Scott trượt tới khu vực phạt. "Tôi đổi ý định của ông ," . “Ngồi tạm hai phút cho nguội bớt , chúng sẽ kết thúc việc làm đám khán giả chủ nhà thất vọng.”
"Không va . Đéo bao giờ chuyện đó là phạm và ," Zullo khạc nhổ.
“Trừ cái đoạn lao sầm chứ gì.”
“Chúa ơi, Hunter. Cậu nghiêm túc đấy ? Giờ chơi cho Chicago đấy ? Thằng Becker đó giả vờ ngã đấy!”
Scott trượt ngược về phía băng ghế dự của đội . "Ngồi hai phút , Frank," gọi với vai.
Carter bắt kịp . “Tôi đút lót cho Hal bao nhiêu để ông treo giò thằng Zullo vài trận đây?”
"Thôi nào," Scott khô khốc đáp, “Zullo khả năng tự khiến treo giò mà chẳng cần giúp .”
"Đồ tâm thần c.h.ế.t tiệt," Carter lẩm bẩm. “Sau trận đấu vẫn ăn ở Chicago Cut chứ? Tôi đang thèm bít tết c.h.ế.t .”
“Rồi, .”
Hal thổi còi cho pha tranh bóng (face-off). Scott tiến xuống vòng tròn ở phần sân nhà để thực hiện cú tranh bóng, quên ném vài lời cổ vũ cho thủ môn khi trượt ngang qua khung thành. “Bắt lắm, Benny!”
“Đừng câu nào hết. Cậu mà làm 'ám quẻ' là xử đấy.”
Scott khẽ. Eric Bennett ngoài đời là hiền lành hết mức, nhưng một khi trong khu vực cầu môn, là một chiến binh dữ dội nhất mà Scott từng .
Scott cúi tại vòng tròn tranh bóng, đặt gậy xuống mặt băng. Anh ngước lên thẳng mắt đối thủ, một trung phong ngôi của Chicago tên là Clarke.
"Nếu thằng Zullo còn giở trò đó nữa," Clarke gầm gừ, “Tôi sẽ bảo Harvey xử nó.”
"Cứ tự nhiên . chẳng hiểu làm thế với Harvey nữa." Scott mỉm . “Zullo là một gã tồi mà.”
“Nào nào. Nếu lời nào t.ử tế...”
Ngay khi Scott giành chiến thắng trong pha tranh bóng, lập tức lao vút xuống phần sân đối phương, nhận một đường chuyền trả ngược cực nhanh từ Carter. Anh tung cú dứt điểm đưa quả bóng bàn (puck) bay vọt qua vai thủ môn, ghi một bàn thắng ngay trong thế thiếu (shorthanded goal).
Cảm giác lấy phong độ thi đấu mới thật sướng phát điên làm .