Ba nghe thấy có người tiến vào linh đường nên lập tức căng thẳng xông ra.
Khi thấy người đó là tôi, ông ta nhanh miệng mắng mỏ đuổi tôi về phòng nhưng sau khi uống hết chén canh đậu xanh tôi mang đến, ông ta xoa xoa hàng lông mày, mất kiên nhẫn bảo tôi phải canh chừng linh đường của chị cho tốt vào, đừng nói mấy lời bậy bạ nữa, nếu làm ảnh hưởng đến việc hốt tiền từ hội viên thì tôi không dễ sống đâu.
Tôi gật đầu như gà mổ thóc.
Nói xong, ba nóng lòng muốn quay trở về phòng, lúc đi không quên tắt quạt, không khí ngột ngạt nơi linh đường càng thêm nặng nề.
Tôi chẳng quan tâm đến mấy giọt mồ hôi trên trán nữa, vội vã rửa miệng và mũi cho chị, không biết có phải do bị chuốc thuốc không mà cơ thể chị tôi lạnh ngắt.
Vừa lau rửa, tôi vừa cầu nguyện cho chị tôi có thể phát ra âm thanh lần nữa.
Khi tôi đang bất lực rửa cho chị thì ngưỡng cửa chuyển động, anh trai tôi hắng giọng đi vào.
Sợ anh trai sẽ phát hiện và gây khó dễ nên tôi thu dọn đồ đạc và trốn dưới quan tài.
6.
"Em yêu, nhìn xem, anh đã chuẩn bị xong xuôi cho chị gái rồi."
"Em đã sẵn sàng gả cho anh chưa?"
"Chậc, em không biết đâu, chị gái anh suốt ngày ở nhà làm việc, ít khi ra ngoài, nếu không phải bộ não thông minh của anh nói dối lừa chị ta thì chị ta còn chẳng ra khỏi nhà đâu?"
"Những cũng chẳng thiệt thòi cho chị ta, chẳng mấy ai có vinh dự được mang lại sự may mắn cho con của chúng ta đâu."
"Xác nam thì em cũng có thể yên tâm, anh chọn được cái xác lâu đời nhất trong khu mộ tập thể chỗ anh rồi."
"Ông ta còn là tướng quân ở địa phương anh lận nhưng mỗi tội c.h.ế.t trẻ, sát khí này chắc chắn là đủ rồi."
"Chị ta tận tình phục vụ tên quỷ già đó, rồi bọn em lại khống chế chị ta, chuyện mượn tài vận chẳng phải đã ăn chắc rồi sao?"
"Ha ha, anh không thương tiếc chị ta, tuy rằng thân thể chịu chút thương tổn, nhưng dưới âm ty thì chị ta được làm vợ của tướng quân, còn kiếm được bộn tiền."
Anh trai tôi vừa nói vừa huýt sáo lật đi lật lại cơ thể chị tôi như thể đang khoe mẽ một món hàng mà anh ta rất đắc ý.
Dưới quan tài, tôi gần như mất giọng khi nghe thấy điều này, thì ra cái c.h.ế.t của chị tôi không chỉ là một vụ "thủy táng" đơn giản, mà chị ấy đã bị gả đi và cơ thể của chị ấy đã bị sử dụng.
Tôi biết khu mộ tập thể đó, ngày thường, không chỉ người mà cả chó mèo hoang cũng chẳng dám bén mảng ghé tới.
Khi còn nhỏ, tôi thường nghe những người già trong làng kể rằng khu mộ đó mọc ra từ hư không, chẳng ai bồi thêm đất vào cả, là nơi tụ tập của cô hồn dã quỷ trong khu mộ tập thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ga-xac-chec/chuong-3.html.]
Người ta nói rằng ngôi mộ này chứa một con sắc quỷ hoang dâm, tàn bạo.
Đàn bà con gái làm việc trên đồng ruộng phải quay về nhà trước buổi trưa.
Nhưng vẫn có vài người bị mê hoặc thần trí dụ đi mất, nhẹ thì trở nên điên loạn, nặng thì mất cả nội tạng ruột gan.
Trước ngôi mộ ấy thường có bộ xương trắng vô danh, đều là nỗi ám ảnh lúc còn nhỏ của tụi con nít chúng tôi.
Chị tôi và tôi tận mắt chứng kiến, có một cô gái cùng cha từ vùng quê khác đến đây để biểu diễn tung hứng, đã bị mê hoặc và dẫn đến chỗ khu mộ.
Đợi khi mọi người tìm thấy cô gái đó, cô ấy đã nằm trước ngôi mộ, thân dưới đầy máu, n.g.ự.c bị khoét, trên người chỉ có hai lỗ khoét to đầy máu.
Tôi bị ám ảnh nhiều đêm liền, sợ đến mức phải nhờ chị ôm mới có thể ngủ được.
Nơi đó khác nào địa ngục chứ, sao anh trai lại nhẫn tâm đẩy chị vào đó được?
Càng nghĩ tôi càng cảm thấy khó chịu.
Không được, tôi nhất định phải cứu chị, cho dù chị không thể sống được nữa thì tôi cũng sẽ không để chị ấy bị nhét vào nơi mộ phần kinh khủng kia được.
7.
Anh trai vẫn còn đang trò chuyện ngọt ngào với người ở đầu dây bên kia.
Ngoài việc tức giận, tôi còn thực sự tò mò không biết loại phụ nữ nào có thể yêu lấy một diêm vương sống như anh tôi thế.
Vừa luyên thuyên, anh vừa khoe mẽ chị gái với người ta, đột nhiên, đôi chân anh ta dừng lại trước mặt tôi.
Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
May mắn thay, anh trai chỉ dừng lại một lát, sau đó lại tiếp tục trò chuyện với người kia như không có chuyện gì xảy ra cả, vừa nói vừa ra khỏi linh đường.
Góa phụ họ Lý kia thì không thấy rời khỏi, ba cũng ở lại trong phòng và không ra ngoài nữa.
Sau khi chắc chắn rằng không còn ai ở xung quanh, tôi nhanh chóng bò ra ngoài.
Ngay lúc tôi đang nghĩ cách đưa chị đi thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng.
"Con đ.ĩ, đúng là mày rồi! Tao chịu đủ rồi!"
Mắt anh trai đỏ ngầu, mũi anh ta phập phồng, thở hổn hển, rõ ràng là anh ta đang rất tức giận, nhưng trên khuôn mặt lại bày ra một nụ cười kỳ lạ.