Gả Cho Đương Kim Hoàng Thái Tử - Chương 41: Sự thật phơi bày

Cập nhật lúc: 2026-04-19 15:04:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Mộ Chi vốn đang suy yếu và mệt mỏi, mà lúc cố ăn hết hai bát cháo nhỏ cùng vài món điểm tâm.

Việt Diệc Vãn bên cạnh giúp y thêm thức ăn và múc canh, trong lòng thầm cảm thán phụ nữ quả là sinh vật đáng sợ. Họ thể nhận những điều bất thường từ chi tiết nhỏ nhặt nhất, trực giác đôi khi chính xác đến rợn , ngay cả khi trái tim nguội lạnh thì cảm giác thèm ăn vẫn thể tăng vọt trong chốc lát.

Cậu cẩn thận quan sát thần sắc của Trưởng công chúa, sợ rằng y chỉ đang cố tỏ thanh thản bên ngoài, còn thực chất bên trong đang đau đớn đến xé lòng.

Sau khi ăn xong chiếc bánh hoa cuộn cuối cùng, sắc mặt Hoa Mộ Chi hồng nhuận hơn hẳn. Y sang dặn dò quản gia: “Đừng bế đứa bé đến chỗ vội, cứ để ngủ một giấc thật sâu tính.”

Trẻ con quả thực là sự tồn tại đáng sợ. Không đến việc khi sinh chăm sóc tỉ mỉ thế nào, chúng để sản phụ thời gian nghỉ ngơi, cứ cách hai ba tiếng giữa đêm quấy một ——

Trong ngành tình báo nước ngoài, gọi kiểu tra tấn là tước đoạt giấc ngủ. Người bình thường hành hạ như còn dễ suy sụp tinh thần, huống chi là một mới bước từ cơn đau đớn tột cùng của việc sinh nở.

Việt Diệc Vãn vội vàng giúp y đắp chăn, xác nhận nút bấm gọi y tá để ở , đó mới cùng quản gia lui ngoài.

Cùng lúc đó, bà Phùng - của Bành Bố - cũng tới. Người phụ nữ trông bốn mươi, năm mươi tuổi, dáng vẻ chẳng khác gì những phu nhân giàu trong phim Hong Kong —— đầu ngón tay đeo năm sáu chiếc nhẫn đá quý cỡ lớn, để mỗi khi đ.á.n.h mạt chược càng thêm vẻ hào nhoáng. Không chỉ , từ cổ áo đến trang phục, chỗ nào cũng treo đầy đồ hiệu, cả giống như một cái kệ trưng bày hàng xa xỉ di động.

Vừa thấy Việt Diệc Vãn, bà liền nở nụ nịnh nọt: “Là tiểu Vãn, nhị công t.ử nhà họ Việt ? Ngày cháu và Thái t.ử kết hôn, còn khán đài xem lễ đấy.”

Việt Diệc Vãn giữ cách chào hỏi xã giao. Định rời thì thấy bà Phùng tiến tới định mở cửa phòng Trưởng công chúa.

“Đợi ——” Cậu bản năng ngăn : “Bà đừng làm chị thức giấc, chị cần ngủ một lát.”

“Không , lát nữa đứa nhỏ đòi b.ú thì cũng tỉnh thôi mà.” Bà Phùng dường như chẳng mấy bận tâm, chỉ hì hì : “Ta là chồng, dù cũng thăm nó một chút chứ.”

Việt Diệc Vãn thốt lên: “Hóa bà lặn lội xe đến đây chỉ để làm phiền giấc ngủ của chị ?”

Bà Phùng ngẩn , vô thức đ.á.n.h giá nữa, nhưng vẫn cố nén cơn giận, ôn tồn : “Cháu gì lạ , nó gặp xong thì chẳng ngủ tiếp ?”

Đây rõ ràng là để oai đây mà?

lát nữa tiểu Thế t.ử tỉnh thì ?”

Lời còn dứt, tiếng trẻ con thét vang lên từ đằng xa. Không đợi lão quản gia ngăn cản, Bành Bố bế đứa bé hấp tấp chạy tới, mặt vẫn còn tươi : “Bảo bối nhà cha b.ú sữa đây.”

Việt Diệc Vãn chỉ cảm thấy rợn . Trong mắt bọn họ, đang trong phòng chẳng là một con bằng xương bằng thịt, mà chỉ là một cỗ máy thiết kế riêng để phục vụ đứa trẻ. Phải sẵn sàng cho b.ú 24/24, nịnh nọt gương mặt khó coi của chồng, còn nén đau vết mổ để xử lý gã chồng ngoại tình.

Cậu dứt khoát rút chìa khóa khóa chặt cửa phòng , quản gia cũng chắn đường. Mấy thị vệ tinh ý liền vây quanh, ngăn hai con nhà ở bên ngoài.

“Cậu làm cái gì thế?” Bành Bố lộ rõ vẻ khó chịu: “Con trai uống sữa, liên quan gì đến ?”

Lão quản gia bày dáng vẻ của một ông lão hiền từ, đón lấy tiểu Thế tử. Chỉ vài động tác nhỏ, ông dỗ dành đứa bé nín , đó bỏ một câu: “Nơi phong tỏa, đứa trẻ cứ để chúng lo,” sải bước bế tiểu Thế t.ử rời .

Không chỉ , các thị vệ khác còn tiến lên một bước, trực tiếp cô lập hai con bọn họ. Lão quản gia nhanh, Bành Bố cũng chẳng thấy gì bất , chỉ lầm bầm châm một điếu thuốc.

Bà Phùng chẳng thèm bận tâm đến sự mặt của Việt Diệc Vãn, lẩm bẩm: “Thật là kiêu kỳ quá mức.”

Con trai bà bên cạnh gật đầu phụ họa: “ thế, con mới sinh bao lâu mà nó chỉ lo ngủ cho bản , làm con cứ tưởng ngày thường nó hiền thục lắm.”

Việt Diệc Vãn bên cạnh, lòng nguội lạnh khi chứng kiến cảnh . Bất kể là hào môn bần hàn, hoàng tộc bình dân, phận và giàu sang đều thể đổi tham sân si oán. Những áp bức và khổ đau mà thường chịu đựng cũng hiện hữu đầy rẫy trong giới thượng lưu.

lúc , Hoa Mộ Chi cuối cùng cũng kiểm tra xong việc xử lý chống va đập cho phòng trẻ em và để giải vây cho bạn đời . Anh nở nụ khéo léo thường lệ, mời gia đình đến chính điện tiếp khách. Dù cần với Việt Diệc Vãn lời nào, vẫn xử lý thỏa việc đưa bọn họ chỗ khác.

Trưởng công chúa ngủ một giấc thật dài và sâu, khiến gia đình đen mặt chờ đợi suốt sáu tiếng đồng hồ. Trong lúc đó, bọn họ ngừng buông lời châm chọc, mỉa mai.

“Chuyện thì chút nào .” Bà Phùng bĩu môi: “Nhà ai con dâu thấy bề đến mà dài giường dậy như thế? Nếu để ngoài thấy, họ bàn tán hoàng gia cậy quyền cậy thế.”

Hoa Hoằng Nguyên bận xử lý chính vụ vẫn về, chỉ Thái hậu bên cạnh uống . Bà liếc mắt một cái, lúc bật : “Lời của bà, chẳng lẽ là ngoài rêu rao, oán trách con dâu nhà ?”

Câu sắc sảo trực tiếp chặn họng bà Phùng. Sau nếu tin đồn thất thiệt nào lọt , chắc chắn là do phụ nữ lắm chuyện gây .

Bành Bố hiển nhiên cũng thấy bất bình, bày vẻ mặt bất đắc dĩ và tiếc nuối, tiếp lời: “Trên đời phụ nữ nào mà chẳng sinh con? Chẳng sinh xong là cho bú, bế bồng ? Người khác chịu khổ , mỗi chiều chuộng bản , chỉ lo ngủ như , đứa trẻ làm mà khỏe mạnh ?”

“Vậy là vật trang trí ?” Việt Diệc Vãn thản nhiên hỏi ngược : “Chị sinh con, chị làm việc nhà, chị nuôi dạy trẻ, còn chỉ phụ trách , lúc nào hứng lên thì ghé đóng vai cha hiền từ ?”

“Thái t.ử phi càng lúc càng quy tắc.” Bành Bố biến sắc: “Dù cũng là rể của , đến lượt giáo huấn ?”

Thái hậu bỗng nhiên lớn: “Đứa trẻ nhà là do nuông chiều quá mức, các cứ chịu khó bao dung chút .”

sang Việt Diệc Vãn, trong ánh mắt hề lấy một chút trách cứ, ngược còn khanh khách: “Cung Tố Minh hàng ngàn cung nhân, nếu ngay cả một tiểu Thế t.ử cũng chăm sóc nổi thì truyền ngoài đúng là trò .”

Hoàng hậu mệt mỏi một bên. Hai ngày qua bà gần như thức trắng vì lo lắng cho con gái, đó bận bịu chăm sóc tiểu Thế t.ử nên hề chợp mắt.

lúc , Trưởng công chúa cuối cùng cũng sửa soạn xong, gọi bọn họ chuyện. Y thể xuống giường, dù cơ thể vẫn còn đau nhức khắp nơi, nhưng lúc y tiếp tục đóng vai vợ hiền thục thêm một giây nào nữa.

Ở hoàng thất Anh quốc, các Vương phi khi sinh thường bế Tiểu vương t.ử cùng chồng bước khỏi bệnh viện ngay trong ngày. Họ xuất hiện ống kính truyền thông một cách ưu nhã, rạng rỡ, hề để lộ chút đau đớn nào của một sản phụ. Những kẻ nông cạn xem tin tức xong sang oán trách vợ đang thoi thóp của rằng: sinh xong gầy , còn cô trông như bà thím già thế .

Trước khi phòng bệnh, Việt Diệc Vãn thậm chí còn xách theo một cây gậy bóng chày. Cậu đặc biệt sợ hai kẻ kỳ quặc sẽ lời gì đó chọc giận Công chúa. Vạn nhất lúc chị băng huyết vì tức giận, e là bác sĩ ở đây cũng khó lòng cứu kịp.

Hoa Mộ Chi đó, thanh khiết như một đóa sơn chi. Mái tóc dài xõa xuống, gương mặt nhợt nhạt chút huyết sắc nhưng trông vô cùng tĩnh lặng và thong dong, tựa như thiên thần bức bích họa trong giáo đường.

“Mẹ cũng là vì lo cho con nên mới đến.” Bà Phùng chờ đợi sáu bảy tiếng đồng hồ, lúc nhà ngoại của Công chúa chằm chằm nên cũng dám buông lời độc địa. “Sức khỏe đỡ hơn ?”

Hoa Mộ Chi trả lời bà , chỉ ngước mắt Bành Bố đang giả vờ quan tâm bên cạnh.

“Nói .”

“Nói… cái gì?”

Y bỗng bật , hỏi ngược : “Những việc làm ở nước ngoài, còn cần kể từng món một ?”

Sắc mặt Thái hậu khẽ biến, bà hiệu cho Hoàng hậu. Cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, phảng phất như thấu tường chuyện.

Bành Bố ngờ mới sinh con vài ngày mà vợ định tính sổ, chuyện bắt đầu lắp bắp: “Em đừng suy nghĩ lung tung! Cứ lo nghỉ ngơi cho !”

Hắn sang những khác, gượng để giảng hòa: “Chắc là Công chúa mệt quá nên sảng , là chúng cứ ngoài để cô nghỉ ngơi .”

“Ảnh chụp đủ cả , còn chối cãi ?”

Hoa Mộ Chi nghiêng đầu. Một phụ nữ trẻ tuổi mặc cung phục bên cạnh đột ngột lên tiếng: “Thưa ông Bành, là luật sư đại diện của bà Hoa. Nếu ông vẫn nhất quyết thừa nhận, khả năng hòa giải ngoài tòa án là cực kỳ thấp.”

Bành Bố lùi một bước, mặt cắt còn giọt máu: “Cô dám điều tra !”

“Là điều tra đấy.” Việt Diệc Vãn thản nhiên xuống chiếc ghế thái sư bên cạnh, nhếch môi như một công t.ử nhà giàu ăn chơi: “Chứng cứ rõ rành rành, định mở miệng ?”

“Người ở Pháp đó thực sự tình nhân!” Bành Bố Việt Diệc Vãn cũng sang Mỹ, nên chỉ theo bản năng phủ nhận: “Cô chỉ là thư ký cũ của thôi! Lúc sang đó họp chỉ tiện ghé thăm một chút!”

Công chúa chút gợn sóng, nhạt nhẽo : “Tôi cho mười phút.”

“Trong mười phút nếu rõ ràng, chúng sẽ dùng cách tệ nhất để xử lý chuyện .”

Bà Phùng lúc mới sực nhận , việc lão quản gia bế tiểu Thế t.ử chính là để cách ly đứa trẻ khỏi bọn họ —— Tiểu Quận chúa và tiểu Thế t.ử đều giữ trong cung, và bọn họ thì đời nào xông chốn hoàng cung canh phòng cẩn mật !

“Các định làm gì?” Bà Phùng cao giọng: “Chuyện của đàn ông đàn bà với thôi mà! Có đến mức xé rách mặt thế !”

Hoa Mộ Chi cạnh Việt Diệc Vãn, vẫn giữ nụ đúng mực và ôn hòa. “Nếu bà làm phiền chị gái nghỉ ngơi, mời bà ngoài —— chúng thể chuyện riêng với ông Bành.”

Bà Phùng Trưởng công chúa với ánh mắt oán độc, giọng vô thức hạ thấp vài tông nhưng vẫn cam lòng: “Nó dù bên ngoài thì cũng đến mức ly hôn, chuyện to tát gì .”

Việt Diệc Vãn bỗng cảm thấy đàn bà chẳng giống phụ nữ chút nào, e là thuộc về một loại giới tính quái vật nào đó. Bản cũng là vợ, là , thể dung túng cho cái thói đến mức ?

“Chúng cần chuyện tình cảm.” Trưởng công chúa nhẹ giọng: “Còn bảy phút, giải thích ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ga-cho-duong-kim-hoang-thai-tu/chuong-41-su-that-phoi-bay.html.]

“Nếu , hẹn gặp ở tòa.”

Bành Bố nổi trận lôi đình: “Cô chỉ chiếm đoạt gia sản của thôi!”

Chưa đợi kịp thốt những lời độc địa hơn, Hoa Mộ Chi bỗng phắt dậy, vung tay tát một cái thật mạnh.

“Chát!”

Việt Diệc Vãn mà ngây . Vốn dĩ định đích lên đ.ấ.m đá cho gã một trận, ngờ Mộ Chi tự tay? Điện hạ nhà cũng đ.á.n.h ?

Cú tát của Hoa Mộ Chi mạnh giòn, vang dội như tiếng pháo. Không đợi Bành Bố kịp đưa tay che mặt theo phản xạ, Thái t.ử vung tay tát ngược trở một cái nữa!

“Chát!”

Lần Việt Diệc Vãn thực sự ngây ngốc luôn . Hoa Mộ Chi, ngay cả khi đ.á.n.h , gương mặt vẫn giữ vẻ ung dung nhàn nhã, cứ như thể đang thực hiện một môn thể thao thanh nhã nào đó…

cái vẻ hung hăng của trông trai quá mất!!!

“Mày!” Bành Bố chỉ ôm mặt, nghiến răng: “Mày cũng là kẻ điên!”

“Giờ thì .” Hoa Mộ Chi bỗng mỉm : “Hoặc là để chúng thử dùng vài ‘biện pháp cũ’ của cung đình nhé.”

Đảm bảo sẽ để khỏi cung mà mất một sợi lông nào, nhưng nửa cái mạng thì để đây.

Hai thị vệ cạnh lập tức tiến lên, lục soát bộ túi áo, túi quần của , ngay cả điện thoại cũng thu giữ. Đây là làm thật .

Bành Bố vốn dĩ là kẻ nhát gan. Hắn từng Công chúa kể chuyện về những ngón đòn của các lão ma ma trong cung ngày xưa như một trò đùa, nhưng giờ thì sợ thật .

Hắn bắt đầu khai. Từ hai cô tình nhân nuôi ở Pháp, đến gia đình nhỏ ba ở Mỹ, đứa con riêng ở Ai Cập, cùng vô những đêm phong lưu suốt ba năm qua, tất cả đều khai rành mạch.

Việt Diệc Vãn cầm bút ghi âm mà đến nổ tung lồng ngực. Đây là cái thứ gì thế ? Máy gieo hạt ? Định đem cái gen rác rưởi của gieo rắc khắp cầu ? Không sợ Thanos tới tìm ?

Hoa Mộ Chi lạnh lùng thẩm vấn từng việc một, trong khi Trưởng công chúa vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, mảy may d.a.o động. Bành Bố cứ khai một điều, mặt bà Phùng đen một phần, tức đến nên lời.

“Thực sự hết , chỉ bấy nhiêu thôi.” Bành Bố cố gắng đổi giọng, lộ vẻ cầu khẩn nịnh nọt: “Những chuyện đó… đều là quá khứ . Vợ , em mới sinh con, đừng nổi nóng mà hại , chúng cứ chung sống như ?”

Hắn quỳ sụp xuống, hạ hết mức: “Chúng cãi nữa ? Hôm nay sẽ cắt đứt hết với bọn họ, từ giờ về bao giờ tái phạm nữa!”

Bà Phùng bên cạnh lao tới tát một cái thật mạnh: “Đồ hổ!”

Tiếp đó bồi thêm một cái nữa: “Thằng khốn! Súc sinh!”

Đánh xong, bà cũng quỳ xuống cạnh Trưởng công chúa, vẻ mặt đáng thương: “Con trai chỉ là nhất thời hồ đồ, con nể mặt già mà ——”

“Đợi .” Trưởng công chúa bỗng ngắt lời: “Ý của hai là, chỉ cần hai đóng kịch t.h.ả.m thương là theo hết ?”

Teela - Đam Mỹ Daily

Bầu khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.

“Hay là để quỳ xuống lạy hai một cái, hai biển nhảy xuống cho tỉnh táo nhé?”

Thái hậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bà cảm thấy yên tâm hơn về cô cháu gái vốn nhu nhược quá lâu . Hoàng hậu xoa huyệt thái dương, chỉ thấy đau đầu nhức óc.

“Gặp tại tòa .” Trưởng công chúa lệnh: “Mang bọn họ ngoài.”

Tội đa thê và tay trắng, chắc chắn thoát . Các hộ vệ lập tức tiến tới xách , động tác thô lỗ chẳng khác gì lôi lợn g.i.ế.c.

“Đợi —— Chẳng nếu thành khẩn khai báo thì sẽ hòa giải ?!” Bành Bố bỗng nhận sắp đối mặt với điều gì, mặt sợ hãi giận dữ: “Cô rõ ràng hứa với ——”

“Anh cũng từng hứa với rằng sẽ ‘một đời một kiếp một đôi ’ mà.” Công chúa mỉm nhẹ nhàng, giọng vẫn êm ái như . “Cả hai chúng đều là những kẻ lừa đảo thôi.”

Nhìn hai con lôi ngoài, Việt Diệc Vãn thầm thở phào. Hai đứa trẻ đều ở trong cung, Công chúa tức đến sinh bệnh, chứng cứ đều đủ, còn đoạn phim ghi hình tại chỗ để đảm bảo ai thể vu khống là dùng cực hình ép cung. Chuyện cuối cùng cũng nên kết thúc .

Hoàng hậu và Thái hậu ở an ủi y một hồi lâu, cũng lượt rời nghỉ ngơi. Hoa Mộ Chi nắm c.h.ặ.t t.a.y chị gái như sợ y lạnh, túc trực bên cạnh vì sợ y buồn lòng.

Khi các bậc trưởng bối khuất, các thị vệ cũng giải tán, trong phòng chỉ còn ba bọn họ. Trưởng công chúa thở dài một tiếng thật dài, bỗng nhiên nước mắt bắt đầu rơi. Khi y , những giọt lệ chảy dài như những hạt trân châu, làm ướt đẫm cả hàng mi.

Việt Diệc Vãn lúng túng đưa khăn giấy, thậm chí ôm lấy y. Những giọt nước mắt kìm nén quá lâu, ngay cả mặt cha y cũng dám để rơi.

“Chị đang .” Đến lúc , y vẫn cố tỏ kiên cường.

càng , nước mắt càng tuôn rơi kiểm soát, những tiếng nức nở cũng đè nén đến nghẹn ngào.

“Cứ , .” Việt Diệc Vãn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của y: “Chị hề yếu đuối, chỉ là để giải tỏa cảm xúc thôi.”

Vừa dứt lời, Trưởng công chúa mới gục đầu lên vai Hoa Mộ Chi mà nức nở, tựa như một con thiên nga thương. Y chịu đựng quá lâu, cũng hy vọng quá lâu.

Những chuyện vốn dĩ hề đơn giản. Đối với những tâm chí đơn thuần, thứ thường trực diện —— thì chia tay, thì ly hôn, sống một cuộc đời khoái ý ân cừu. tình yêu hôn nhân vốn dĩ là niềm vui trong khoảnh khắc, mà là vô ngày đêm tích lũy. Từ một xa lạ đến khi yêu , tin tưởng, thậm chí đ.á.n.h cược cả tính mạng để sinh con đẻ cái, mười lăm hai mươi năm thanh xuân bầu bạn bên . Kiện tụng chỉ mất vài ngày, lời chia tay chỉ mất một câu, nhưng thứ mà y thực sự buông bỏ chính là tình yêu và sự gắn bó tích tụ suốt bao nhiêu năm qua.

Bị tin tưởng nhất đập nát lòng tin là một điều tuyệt vọng vô cùng, chẳng khác gì đức tin của một tín đồ sụp đổ.

Trưởng công chúa đến lạc cả giọng. Hoa Mộ Chi ôm chặt lấy y, để mặc cho bờ vai áo thấm đẫm nước mắt, tay vẫn ngừng vỗ về tấm lưng gầy guộc.

“Chúng em vẫn luôn yêu chị, chị. Chúng em sẽ bao giờ rời bỏ chị.”

Việt Diệc Vãn mà thấy xót xa, liên tục đưa khăn giấy đỡ y xuống giường để lau mắt. Cậu y, một lúc lâu mới lên tiếng: “Chị, đừng làm chuyện gì dại dột nhé. Những chuyện khốn nạn , chúng em sẽ xử lý thỏa.”

Trưởng công chúa che mặt khổ, bỗng nhiên : “Cũng coi như cuối cùng giải thoát.”

Từ thời học sinh đến mười năm khi nghiệp, hơn nửa thanh xuân của y đều gắn chặt với . Lần đầu yêu, nụ hôn đầu, đầu chung giường, cuộc hôn nhân đầu tiên, đứa con đầu lòng… Hắn cho y quá nhiều ảo mộng, chính tay đập nát tất cả. Giờ đây ngay cả khi nghĩ những ký ức ấm áp ngày xưa, y cũng chỉ thấy ghê tởm đến buồn nôn.

Sau khi hai vợ chồng dỗ dành chị cả uống chút canh và đợi y ngủ say, họ mới nhẹ chân nhẹ tay bước ngoài.

Đứng bên ngoài, bầu trời đêm lấp lánh muôn vàn vì , ánh trăng tròn và sáng tỏ. Việt Diệc Vãn vươn vai, cảm thấy mỏi mệt. Hoa Mộ Chi ôm lòng, lâu buông tay. Họ lâu gặp , bao nhiêu lời , nhưng những chuyện xảy , dường như thứ đều thể gác phía .

“Mộ Chi,” Việt Diệc Vãn ôm chặt , lắng tiếng dế mèn đằng xa: “Em hiểu.”

“Chuyện gì cơ?”

“Em hiểu… tại chị chọn một như .” Việt Diệc Vãn vùi mặt cổ , giọng lí nhí: “Gã đó trông tệ hại bóng nhẫy.” Một kẻ rác rưởi như thế, tại lúc đầu gả cho chứ.

Hoa Mộ Chi nhẹ nhàng vuốt tóc , thở dài: “Bởi vì… con sẽ đổi mà.”

Cho nên trang cuối cùng của truyện cổ tích luôn là hoàng t.ử và công chúa sống hạnh phúc bên mãi mãi. Còn những vụn vặt và bất mãn đó đương nhiên , vì đó còn là cổ tích nữa. Một thiếu gia phong độ ngời ngời thể biến thành một gã doanh nhân bụng phệ, nghiện rượu. Một chủ tịch hội học sinh lịch lãm thể biến thành một chính trị gia nịnh hót và hôi hám. Còn việc ngoại tình cũng khi chỉ là một phút yếu lòng sai bước đường. Trong hôn nhân, chỉ cần một bước lầm, cả hai sẽ cùng rơi xuống vực thẳm.

“Em cảm thấy chúng giống như hai một hòn đảo cô độc .” Việt Diệc Vãn khẽ : “Xung quanh đầy rẫy bão tố, từng hòn đảo nhỏ khác đang dần nhấn chìm. Điều đó làm em sợ hãi, liệu đôi tiếp theo sóng dữ nuốt chửng là chúng . Hạnh phúc của chúng liệu thực sự an ?”

Hoa Mộ Chi rũ mắt, nắm chặt lấy tay . Mười ngón tay họ đan , lòng bàn tay nóng hổi áp sát.

“Tin .” Hoa Mộ Chi hít một thật sâu: “Nhất định tin tưởng .” Đừng nghi kỵ, đừng sợ hãi, cũng đừng rời xa .

“Vâng.” Việt Diệc Vãn ngẩng đầu lên, trao cho một nụ hôn nồng cháy. Em tin .

Tốc độ sụp đổ của nhà họ Bành vượt xa sự tưởng tượng của giới thượng lưu. Đầu tiên là CEO Bành Bố khởi tố tội đa thê và giam giữ, tiếp theo là hàng loạt hành vi ác độc của phơi bày công chúng, tạo nên một làn sóng dư luận dữ dội. Rất nhiều đàn ông vốn ngấm ngầm ngưỡng mộ thói trăng hoa của gã giờ đây đều sợ đến mức dập tắt ý định đó.

Công ty của đội ngũ luật sư hoàng gia cắt gần 50% tài sản, chuỗi cung ứng đứt gãy dẫn đến bờ vực phá sản. Đồng thời, khối tài sản khổng lồ cũng phân chia và thanh toán trong quá trình ly hôn, khiến gã rơi cảnh trắng tay. Không chỉ , danh tiếng của bà Phùng trong giới cũng hủy hoại . Những phu nhân từng cùng bà đ.á.n.h mạt chược đều sợ đắc tội với hoàng gia —— chạm ranh giới chẳng khác nào đụng chạm đến vô chính trị gia thiết với hoàng tộc, đừng mong làm ăn gì nữa. Có mấy bà phu nhân sợ c.h.ế.t định tới an ủi khuyên nhủ, về đến nhà chồng con mắng cho một trận tơi bời.

Thảm hại nhất lẽ chính là bản Bành Bố. Không ai ngờ rằng Trưởng công chúa tự vạch trần vết thương, đem những chuyện dơ bẩn công khai cho thiên hạ . Y chấp nhận đầu sóng ngọn gió, chịu đựng bao lời đàm tiếu và ngờ vực, nhưng đổi , Bành Bố đời phỉ nhổ đến mức bao giờ thể ngóc đầu lên nổi.

Trước đây họ từng thỏa thuận con gái theo họ , con trai theo họ cha. Giờ đây thứ trở về con , mối thù trả. Tên của tiểu Thế t.ử cuối cùng định là Hoa Sùng Quang.

Mong con hãy sống trong ánh sáng vĩnh cửu. Những bóng tối và nhơ nhuốc sẽ lùi xa và tan biến. Ở bên con, sẽ chỉ tình yêu vô tận mà thôi.

Loading...