Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-26 03:07:22
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Hiểu Viễn lập tức: “Oa!” Lại đoán đúng .

Dương Uân lúc ngược sang cằn nhằn Quản Tinh Bình, : “Bà xã em xem , đây mới là sự phản hồi đúng đắn giữa với .”

Nể mặt bao.

Quả thực quá nể mặt.

Quản Tinh Bình lườm Dương Uân một cái, : “Sẽ .”

Khiến Hạ Hiểu Viễn bật .

Lục Sâm liếc nhóc đang tủm tỉm, nâng một ly mới lên, uống, mày nhíu , về phía Hạ Hiểu Viễn. Hạ Hiểu Viễn vẫn ung dung như cũ, còn vẻ tò mò: “Sao thế?”

Lục Sâm ly rượu trong tay: “Pha rượu ?”

Hạ Hiểu Viễn mở to mắt: “Cái cũng uống ?”

Dương Uân chịu yên, xen xúi giục Hạ Hiểu Viễn: “Nhóc con ngốc thế, đừng để lừa, làm giả vờ thử là thật sự uống ? Lưỡi chứ tai phân biệt tiếng dương cầm hỗn âm, làm gì ‘vị giác tuyệt đối’ chứ, cứ lừa , bình tĩnh , để tiếp tục uống tự đoán.”

Hình như cũng đúng nhỉ.

Hạ Hiểu Viễn .

Quản Tinh Bình trách Dương Uân: “Anh lải nhải cái gì, ngậm miệng .”

Hạ Hiểu Viễn lúc về phía Lục Sâm, giả vờ nghiêm túc: “Không pha.”

Lục Sâm , trong mắt lộ rõ vẻ chế nhạo “Coi là đồ ngốc ?”.

Hạ Hiểu Viễn nhịn , bật , vai run rẩy.

Dương Uân phàn nàn: “Ai, thằng bé , làm thì nhanh nhạy, ngoài đời ngố quá.”

Nói đưa tay lấy một ly mới, ngửa cổ làm một , “A” một tiếng cảm khái, : “Rượu nho, màu đỏ, năm nay.”

Quản Tinh Bình ngừng, lấy nút chai bàn ném Dương Uân. Dương Uân với mái đầu hoa râm, mặt mày hớn hở hoạt bát như một ông già nghịch ngợm: “Anh né!”

Lục Sâm cầm lấy ly cuối cùng, nếm, trực tiếp uống cạn một , uống xong vòng qua bàn đến bên cạnh Hạ Hiểu Viễn, để ý đến cặp đôi nữa, khoác vai trai về phía lối hầm rượu.

Hạ Hiểu Viễn cũng mặc kệ Dương Uân bọn họ, hỏi Lục Sâm: “Anh thật sự đoán ?”

Lục Sâm .

Dương Uân một câu sai, nhóc trong công việc thông minh, nhưng ngoài đời sống thực sự dễ dụ.

“Đương nhiên thể đoán đúng hết .”

Hạ Hiểu Viễn đầu ngơ ngác: “A?”

cơ bản đều đoán trúng mà.

Lục Sâm mỉm : “Loại rượu thì dễ phân biệt, quy trình sản xuất của mỗi nhà khác , vị vẫn khác biệt.”

“Năm sản xuất thì dễ đoán.”

Hạ Hiểu Viễn ngây thơ chớp chớp mắt: “Vậy đoán ?”

Lục Sâm Hạ Hiểu Viễn, .

Hạ Hiểu Viễn: “Nói .”

Lục Sâm lúc mới chậm rãi : “Rượu để lâu, em sẽ nghĩ là dùng để sưu tầm, sẽ mở những chai đó.”

“Những chai em sẽ mở, đều là những chai mấy năm gần đây.”

“Ly Malbec năm sản xuất lâu hơn một chút, nhưng em mở, mà là mở từ , dùng màng bọc thực phẩm bọc để ở đó.”

“Anh thấy màng bọc thực phẩm bàn.”

Hạ Hiểu Viễn: “…”

Hạ Hiểu Viễn buồn , một cách bất lực: “Sao thế .”

Đều Lục Sâm trúng hết .

Lục Sâm giơ tay, luồn tay gáy trai véo nhẹ: “Mẹo nhỏ thôi.”

Hạ Hiểu Viễn rụt cổ , đầu : “Lần mở chai đắt tiền, dù cũng là rượu của , chính còn xót.”

Lục Sâm buông tay, khoác vai trai, , tư thế mật, thấp giọng : “Anh xót rượu làm gì, rượu là để uống, cứ tùy tiện mở, mở chai nào thì mở chai đó.”

Phía hai , Dương Uân và Quản Tinh Bình sóng vai, đồng thời dùng ánh mắt chăm chú hai mật đang cùng phía .

Quản Tinh Bình dùng khuỷu tay huých nhẹ Dương Uân, đầu , trong mắt cả hai đều lộ rõ sự hiểu ý.

Ánh mắt Quản Tinh Bình: Bọn họ thiết đến mức ?

Dương Uân: Đàn ông mà, ha.

Thấy Lục Sâm và Tiểu Viễn lên cầu thang, còn thấy bóng dáng, Quản Tinh Bình lập tức giơ tay che miệng, ghé sát tai Dương Uân: “Không lẽ họ hẹn hò ?”

Dương Uân cần suy nghĩ, lập tức lắc đầu.

Không thể nào.

Theo sự hiểu của về Hạ Hiểu Viễn, trai mặt mũi đủ dày, mỏng, nếu thật sự ở bên , lúc ở cùng Lục Sâm, đặc biệt là trong những dịp mặt họ, Hạ Hiểu Viễn chắc chắn sẽ tỏ chút ngượng ngùng.

Bây giờ tự nhiên phóng khoáng như , chắc chắn là gì cả.

Dương Uân cũng dùng tay che miệng, ghé tai Quản Tinh Bình. Quản Tinh Bình tưởng chuyện gì hot sắp tiết lộ, vội ghé tai sát , liền Dương Uân : “Bà xã, em , lũ tư bản đều là đồ háo sắc, tên họ Lục đặc biệt háo sắc!”

Quản Tinh Bình: “…”

Quản Tinh Bình liếc bên cạnh, bất mãn: “Không chuyện gì hot ghé tai em làm gì.”

Vẻ mặt ghét bỏ, đẩy Dương Uân về phía : “Tránh .”

Dương Uân vội đuổi theo: “Bà xã đợi !”

Trở mặt đất, Hạ Hiểu Viễn phát hiện Dương Uân và Quản Tinh Bình mang theo nhiều xiên que nướng BBQ sống, đủ cả thịt và rau củ, đầy một túi lớn, bên cạnh còn thùng bia, cạnh thùng bia là hai chai nước dừa.

“Nướng BBQ?”

Hạ Hiểu Viễn vui mừng.

Đợi Dương Uân và Quản Tinh Bình từ hầm rượu , bốn liền bận rộn dọn đồ ăn ngoài, dựng bếp nướng cửa, nhóm lửa hồng than, đặt xiên que lên vỉ nướng.

Hạ Hiểu Viễn ban đầu định nướng, tự giác trẻ nhất trong bốn , “vai vế” thấp nhất, theo nguyên tắc kính già yêu trẻ, cũng nên là tay.

Dương Uân, “chồng đảm” , chiếm giữ vững chắc vị trí bếp nướng. Quản Tinh Bình cũng vẫy tay với Hạ Hiểu Viễn, bảo cần bận rộn, đây .

Dương Uân đầu, hiệu cho Hạ Hiểu Viễn: “Cậu .”

Dừng một chút, “Giúp trong lấy cho thầy Quản của cái chăn, bên ngoài còn lạnh lắm.”

Hạ Hiểu Viễn: “Được.”

Quản Tinh Bình: “Không cần , lạnh.”

Hạ Hiểu Viễn tới cửa, Lục Sâm cầm chăn từ trong nhà .

Vừa kịp lúc.

Hạ Hiểu Viễn nhận lấy một cái, xoay về phía Quản Tinh Bình, đưa cho .

Quản Tinh Bình: “Cảm ơn.”

Hạ Hiểu Viễn chiếc chăn còn trong tay Lục Sâm là đưa cho , tự đến vị trí đối diện Quản Tinh Bình xuống. Vừa xuống, Lục Sâm đến bên cạnh, giũ chiếc chăn , đắp lên vai .

Hạ Hiểu Viễn bất ngờ, đầu Lục Sâm đang xuống bên cạnh : “Em lạnh, cho .”

Lục Sâm trầm : “Đắp , buổi tối sương lạnh nặng.”

Hạ Hiểu Viễn kéo chiếc chăn từ lưng xuống: “Em còn trẻ, sợ lạnh.”

Đứng dậy, giũ chiếc chăn , đắp lên đùi Lục Sâm.

Lục Sâm gì, Hạ Hiểu Viễn xuống, nhấc một góc chăn lên nhẹ nhàng tung , đầu của chiếc chăn dài đắp lên đùi trai, hai cùng đắp chung.

Thế cũng .

Hạ Hiểu Viễn từ chối nữa.

Toàn bộ quá trình Quản Tinh Bình đối diện thấy, mắt ánh lên ý dịu dàng.

Dương Uân lưng ở bếp nướng đầu cũng thấy, vẻ mặt bất lực: “Ai ai ai, ai quan tâm đến , mới là lớn tuổi nhất ở đây, đáng lẽ giữ ấm nhất chứ, hả?”

Mọi bật .

Quản Tinh Bình dậy, định khoác chăn lên Dương Uân, Dương Uân lập tức : “Bà xã lạnh, em mau đắp .”

“Giữ ấm .”

Quản Tinh Bình đắp cho , đắp xong thuận thế đặt tay lên vai Dương Uân, từ phía dựa sát , thấp giọng : “Chồng vất vả .”

Xem mà Hạ Hiểu Viễn ở bên cạnh làm bộ chịu nổi ngả ghế, đầu xem Lục Sâm, lộ vẻ mặt trêu chọc.

Lục Sâm khẽ, con ngươi phản chiếu ánh đèn đầu và ánh sáng xung quanh, ánh mắt chăm chú, thấp giọng: “Ghen tị?”

Hạ Hiểu Viễn nghĩ nghĩ, đáp, hỏi : “Đây là dáng vẻ của tình yêu ?”

Trong mắt Lục Sâm chỉ hình bóng Hạ Hiểu Viễn, “Ừm” một tiếng.

Hạ Hiểu Viễn thở dài: “Ghen tị chứ.”

Lại : “Thật là ha.”

Lục Sâm , đưa tay tới, trìu mến vuốt nhẹ tóc mái trai.

Tiếp theo đó là bốn nướng BBQ ăn chuyện phiếm đùa màn đêm.

Trên cơ bản chuyện gì cũng , ví dụ như Dương Uân kể chuyện thú vị gần đây ở nhà với Quản Tinh Bình, Quản Tinh Bình kể chuyện hổ ở phòng thí nghiệm, Hạ Hiểu Viễn kể chuyện hôm và Tần Thừa Phi ganh đua xem ai ở bàn làm việc trong văn phòng lâu hơn, vì để thắng, trẻ con đến mức ăn tối, lì đến 11 giờ đêm.

Cũng chuyện nghiêm túc một chút, đều là đàn ông, đều thích chủ đề sự nghiệp kiếm tiền.

Nói chuyện ăn uống uống thêm chút rượu, khí càng thêm thả lỏng tùy ý, còn bắt đầu chơi oẳn tù tì.

Lúc mới chơi, bao gồm cả lúc chuyện phiếm đó, Hạ Hiểu Viễn vẫn luôn uống nước dừa. Chơi oẳn tù tì hai ván, cũng bắt đầu uống bia, uống hết một chai liền bắt đầu thấy nóng, cởi áo khoác, mặt cũng đỏ bừng, khiến Dương Uân bọn họ bật .

Dương Uân Hạ Hiểu Viễn chỉ mặc áo sơ mi, tay áo còn xắn lên nửa cánh tay, lên tiếng cảm khái: “Tuổi trẻ thật .”

Nói khoác: “Tôi bằng tuổi bây giờ, hổ cũng g.i.ế.c mấy con.”

Lục Sâm nhẹ nhàng : “Anh nhầm , đó , là Võ Tòng.”

Dương Uân: “Chính là ! Không thằng họ Võ !”

Khiến c.h.ế.t.

Quản Tinh Bình một câu màu sắc, : “Em tưởng định bằng tuổi Tiểu Viễn bây giờ thể làm cả đêm nhiều .”

Dương Uân nghiêm mặt lớn tiếng chịu thua: “Anh bây giờ cũng thế!”

Hạ Hiểu Viễn suýt nữa phun ngụm bia trong miệng .

Dương Uân hiển nhiên uống nhiều, bắt đầu chút giữ mồm giữ miệng, hoặc là khí thoải mái bên cạnh đều là quen, kiêng dè.

Anh thẳng lưng, tay cầm chai bia, đưa một ngón tay chỉ về phía Hạ Hiểu Viễn: “Tiểu Viễn! Cậu xem, một đêm mấy !”

Đây là so tài đây mà.

Hạ Hiểu Viễn: “…”

Hạ Hiểu Viễn dở dở .

Hạ Hiểu Viễn: “Em so với .”

Dương Uân tiếp: “Thua uống nửa chai!”

Quản Tinh Bình xen : “Không cần so, cái chắc chắn thắng , Tiểu Viễn bây giờ 21 ?”

Lục Sâm: “Sang năm 22.”

Quản Tinh Bình: “Ừm, 22, Tiểu Viễn 22, độc , 22, xem đời sống về đêm phong phú lắm nhỉ.”

Mấy chữ cuối nhai nhanh chậm.

Dương Uân phản ứng , chặn: “Bà xã, 22 tuổi cũng độc .”

Giơ tay chỉ trời, “Anh thề, thật đấy, bà xã.”

Bị Quản Tinh Bình bắt lấy tay, chai bia trong tay trực tiếp dúi miệng, “Anh uống !”

Khiến bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-68.html.]

Tiếp theo chơi trò chơi, ví dụ như “Tôi bạn ”.

Dương Uân bà xã, ba còn lặng lẽ thu một ngón tay đang giơ lên;

Quản Tinh Bình bằng tiến sĩ, những khác thu ngón tay;

Đến lượt Lục Sâm, Lục Sâm còn mở miệng, Dương Uân ủ rũ : “Đây là hack game .”

Hạ Hiểu Viễn phản ứng kịp: ?

Dương Uân: “Anh penthouse siêu xe, tất cả những thứ mà thường chúng .”

Hạ Hiểu Viễn bừng tỉnh, thuận miệng : “Anh còn trại ngựa.”

Lục Sâm: “Tôi trại ngựa.”

Ba : Đậu.

Đến lượt Hạ Hiểu Viễn, đang định mở miệng, Dương Uân nhẹ nhàng : “Cậu vẫn còn là trai tân nhỉ.”

Hạ Hiểu Viễn: “…”

Dương Uân và Quản Tinh Bình ăn ý thu một ngón tay, Lục Sâm động đậy, khiến Dương Uân và Quản Tinh Bình đồng thời qua. Hạ Hiểu Viễn thấy họ Lục Sâm, cũng đầu theo.

Dương Uân bàn tay vẫn động đậy của Lục Sâm, một cách bất lực: “Cậu đang khoác lác đang dối đấy?”

Lục Sâm trầm : “Nếu khoác lác cũng dối, uống?”

Quản Tinh Bình bật thành tiếng, Hạ Hiểu Viễn cuối cùng cũng phản ứng : Ồ ồ ồ, Lục của thế mà cũng !

Hạ Hiểu Viễn Lục Sâm: “Anh cũng ?”

Chữ “cũng” thật vi diệu, vẻ mặt ngạc nhiên càng vi diệu hơn.

Vi diệu đến mức Quản Tinh Bình nữa bật , Dương Uân đưa tay vỗ bàn liên tục.

Dương Uân: “Cậu xem, Tiểu Viễn còn tin!”

Lục Sâm đầu, đối diện với ánh mắt trong veo ngây thơ thẳng tắp của Hạ Hiểu Viễn. Người vững như thái sơn, chớp mắt lia lịa.

đời chính là loại đàn ông mặt dày như tường thành thế , bất kể thế nào cũng thể định đến mức toát vẻ bình tĩnh vững vàng kiểu cả thế gian đều sai chỉ đúng.

Hạ Hiểu Viễn cứ thế ánh mắt vững vàng của Lục Sâm lặng lẽ đưa tay sờ chai bia bàn, lập tức nhận thua: “À, , em uống.”

Bị Lục Sâm giơ tay đè cánh tay , nhẹ nhàng : “Em uống cái gì.”

Quay đầu Dương Uân đối diện.

Dương Uân đưa tay cầm lấy chai bia: “Được, , uống, uống.”

Trai tân, thật là một trai tân “cũng ”.

Hạ Hiểu Viễn lúc mới phản ứng , khoan !

“Em định cái !”

Trai tân gì chứ, đó là Dương Uân !

Hạ Hiểu Viễn vội vàng mở miệng: “Em định rõ ràng là em thuộc thế hệ 2x, em nhỏ tuổi nhất.”

Ba còn : “…”

Thật là hiểm độc.

Thật nó hiểm độc!

Ba đàn ông thuộc thế hệ 2x lặng lẽ thu ngón tay.

Lại một vòng nữa ——

Dương Uân: “Tôi họ Dương!”

Quản Tinh Bình giơ tay chỉ xa: “Anh ngoài!”

Dương Uân : “Tôi thích một , kiểu thích tình yêu nhé, hơn mười năm .”

Vừa liếc Quản Tinh Bình bên cạnh.

Hạ Hiểu Viễn đang định cái cũng giúp cả Quản Tinh Bình , liền thấy Quản Tinh Bình thu một ngón tay. Trong đầu Hạ Hiểu Viễn lập tức keng keng keng vang lên: Có biến!

“Thầy Quản là mới thích Dương tổng ?”

Hạ Hiểu Viễn tò mò hỏi.

“Ừm.”

Quản Tinh Bình chột giơ tay sờ sờ chóp mũi.

Dương Uân vẻ mặt khoe khoang, rung chân : “Thầy Quản của ban đầu thích , em ban đầu thích sư… … phòng nghiên cứu của em … Ưm.”

Thành công Quản Tinh Bình một tay bịt chặt miệng.

Mắt Hạ Hiểu Viễn sáng long lanh: Thật sự biến!

Kết quả chuyện hot hóng , Dương Uân và Quản Tinh Bình cùng dậy chỗ khác “ chuyện riêng”.

Hạ Hiểu Viễn vội hỏi Lục Sâm: “Anh ?”

Lục Sâm thẳng: “Ừm, thích sư của .”

Giọng cảnh cáo của Quản Tinh Bình: “Lục! Sâm!”

Lục Sâm nhún vai với Hạ Hiểu Viễn.

Quay , phần trực tiếp bỏ qua, tiếp tục.

Quản Tinh Bình coi như chuyện gì xảy : “Tôi từng thầm yêu sư của .”

Lục Sâm, Hạ Hiểu Viễn: ?

Dương Uân: ???????

Lần Dương Uân chịu: “Không em nhắc đến ?”

Quản Tinh Bình: “Anh nhắc .”

Hai chỗ khác chuyện riêng, khiến Hạ Hiểu Viễn c.h.ế.t.

Hạ Hiểu Viễn ngừng, với Lục Sâm: “Trước đây họ chắc chắn ít cãi vì chuyện .”

Đến bây giờ vẫn còn để ý .

Lục Sâm nhấp , hỏi: “Em ?”

Hạ Hiểu Viễn: “?”

Lục Sâm: “Yêu thầm.” Tình yêu thầm thời học.

Lục Sâm: “Đàn nào đó chẳng hạn.”

Hạ Hiểu Viễn khẳng định: “Em đương nhiên là .”

Cười : “Lúc đó em sinh tồn còn là vấn đề, mỗi ngày nghĩ xem làm kiếm tiền, chỗ nào thể làm thêm, thời gian làm mấy chuyện đó.”

Nói xong Lục Sâm, trêu chọc: “Anh chắc chắn đúng ?”

Lục Sâm : “Không .”

Biểu cảm của Hạ Hiểu Viễn tin.

Lục Sâm cũng vẻ mặt đương nhiên, còn vững vàng: “Anh mắt cao, cao.”

Dừng một chút, “Em mà.”

Bên , cách đó xa, Dương Uân và Quản Tinh Bình ngừng , chuyện nữa, cùng về.

Đi vài bước, Dương Uân Quản Tinh Bình giữ : “Này.”

Dương Uân: ?

Quản Tinh Bình ánh mắt hiệu về phía Lục Sâm và Hạ Hiểu Viễn cách đó xa. Không hổ là vợ chồng, Dương Uân lập tức hiểu ý, làm dấu OK.

Ngồi , bốn tụ tập cùng tiếp tục trò chơi. Dương Uân cố ý hỏi Quản Tinh Bình: “Cái của em , trọng điểm là yêu thầm là nhất thiết yếu tố sư ?”

Vừa mở miệng, Lục Sâm bàn đối diện ngước mắt qua, lặng lẽ quét hai .

Quản Tinh Bình giọng điệu tùy ý: “Cứ là ‘yêu thầm’ , yêu thầm là .”

“Ồ ~~”

Hạ Hiểu Viễn trêu chọc, thu một ngón tay.

Dương Uân cũng thu, thu : “Anh yêu thầm, là yêu công khai.”

Lục Sâm động đậy.

“Oa!”

Hạ Hiểu Viễn cảm thấy hóng chuyện hot.

Cậu kích động với Lục Sâm: “Anh còn mắt cao, !”

Lục Sâm đầu , bình tĩnh : “Lúc học .”

Ý là khi học xong thì ?

Hạ Hiểu Viễn lộ vẻ mặt vui sướng vì hóng chuyện hot.

Khiến Quản Tinh Bình và Dương Uân chuyện xem mà c.h.ế.t, một mím chặt miệng, một dùng tay che môi, đều đang cố nhịn .

Hạ Hiểu Viễn vẻ mặt tò mò, hỏi Lục Sâm: “Anh yêu thầm ai thế?”

Lục Sâm hỏi : “Đây là một phần của trò chơi ?”

Hạ Hiểu Viễn tiếp tục hỏi: “Ai thế?”

Hạ Hiểu Viễn theo bản năng bắt đầu nhớ những xung quanh.

Cậu cảm thấy Lục Sâm làm thì cũng tan làm ở cùng , cũng từng thấy Lục Sâm lén lút liên lạc thường xuyên với ai, cảm thấy giống như hiện tại đang yêu thầm ai đó.

Có lẽ một như , chỉ là quen?

Hạ Hiểu Viễn đoán: “Đồng nghiệp công ty?”

Nghĩ đến một , bất kể tuổi tác ngoại hình, chức vị đều phù hợp với yêu cầu cao của Lục Sâm, buột miệng : “Kiều tổng ?”

Dương Uân phì một tiếng phun hết ngụm bia trong miệng , Quản Tinh Bình cũng sặc nước miếng.

Lục Sâm: “…………”

Dương Uân: “Ha ha ha ha ha ha ha ha.”

Hạ Hiểu Viễn chớp chớp mắt.

Lục Sâm một cách bất lực: “Không .”

Quyết đoán : “Tiếp tục.” Trò chơi tiếp tục.

Dương Uân vẫn còn ha ha ha ha, thậm chí lấy điện thoại từ túi quần , : “Tôi đăng lên nhóm chat, @ lão Kiều.”

Hạ Hiểu Viễn vội đưa tay: “Đừng đừng! Em đoán bừa thôi! Lão Dương đừng!”

Quản Tinh Bình buồn , với Hạ Hiểu Viễn: “Kiều Tư Hành mà em đoán như , tối nay chắc gặp ác mộng.”

Hạ Hiểu Viễn vội : “Em bừa thôi.”

Thấy Dương Uân vẫn cầm điện thoại, dậy, khom qua bàn, đưa tay định ngăn , giọng xin tha: “Dương tổng Dương tổng, đừng đừng, đừng làm , em còn gặp Kiều tổng, đừng mà.”

Dở dở .

Dương Uân lúc mới cất điện thoại , vẫn còn , đến nước mắt sắp chảy : “Kiều Tư Hành tối nay thật sự sẽ gặp ác mộng đấy.”

Hạ Hiểu Viễn cố gắng kiểm soát tình hình: “Thôi thôi, tiếp tục .”

Vừa xuống, liền giọng Lục Sâm nhanh chậm vang lên: “Tôi tình yêu sét đánh.”

Dương Uân, Quản Tinh Bình: ?

Hạ Hiểu Viễn: ????

Đây là chồn ăn dưa nữa !

Đây chính là dưa tự tìm đến cửa!

Hạ Hiểu Viễn bắt đầu xắn tay áo, vẻ mặt nghiêm túc: “Lục tổng , Lục tổng em , hôm nay dưa nhất định cho em ăn cho rõ ràng.”

Lục Sâm chỉ , Dương Uân và Quản Tinh Bình c.h.ế.t trong đống dưa.

Loading...