Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-03-26 03:07:19
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên ảnh là một quầy buffet tự chọn giống như trong tiệc .
Hạ Hiểu Viễn: 【? 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Nhà tối nay ăn ở khách sạn ? 】
Lục Sâm nhanh trả lời: 【 Ở nhà. 】
Lục Sâm: 【 Đông , cứ ăn thế cho tiện. 】
Hạ Hiểu Viễn , mở tấm ảnh quầy buffet Lục Sâm gửi, thầm nghĩ khách sạn ? Nhìn kỹ , từ ảnh cũng phân biệt , chỉ cảm thấy kiểu quầy buffet đó chỉ ở nhà hàng khách sạn mới .
Xem nhà cũng lớn.
Hạ Hiểu Viễn thầm nghĩ.
Hạ Hiểu Viễn cũng giơ điện thoại lên, chụp một bàn thức ăn phong phú nhà dì làm tối nay.
Lục Sâm: 【 Trông ngon quá. 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Dượng em là đầu bếp. 】
Lục Sâm: 【 ngón tay cái.jpg】
Bên cạnh, út lúc giơ chén rượu nhỏ về phía Hạ Hiểu Viễn.
Hạ Hiểu Viễn lái xe, uống rượu, chỉ rót nước trái cây. Cậu dùng nước trái cây cụng ly với út, út đột nhiên hỏi: “Có bạn gái ?”
Hạ Hiểu Viễn liếc màn hình, tạm thời đặt điện thoại xuống, lắc đầu: “Chưa.”
Cậu út đầy tâm huyết: “Cháu cũng nghiệp làm , công việc như , đến lúc nên tìm bạn gái , yêu một hai năm là đến lúc kết hôn.”
Hạ Hiểu Viễn gì, lúc trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh Dương Uân và Quản Tinh Bình.
Cậu chỉ đơn giản: “Còn sớm mà.”
Cậu út: “Không sớm , cháu xem cả cháu nội , họ cháu mới hơn cháu mấy tuổi, sang năm cũng mới 28, con cái .”
Hạ Hiểu Viễn thấy đau đầu vì giục cưới kiểu , chỉ một câu đơn giản đáp út: “Anh họ nhà , cháu nhà mà.”
Cậu út lập tức im lặng, nghĩ nghĩ, gật gật đầu: “Nhà cửa đúng là một vấn đề.”
Rồi tiếp: “May mà cháu cố gắng, công việc , thu nhập cao, cả, cứ từ từ tích góp. Lần cháu về , đến lúc đó tiền trả đủ cùng góp cho cháu, nhà quá đắt thì mua , chứ nhà ba năm triệu vẫn .”
Hạ Hiểu Viễn gật đầu theo, miệng gì, thực sáng nay tra thẻ ngân hàng, riêng dự án《 Miêu Ô Miêu 》 mang về cho hơn một triệu tiền thưởng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, tiền bạc bây giờ đối với sớm còn là vấn đề.
Cầm điện thoại, Hạ Hiểu Viễn thấy tin nhắn trả lời chúc phúc của khác và mấy tin nhắn của Lục Sâm.
Cậu gửi cho Lục Sâm: 【 nhíu mày bất đắc dĩ.jpg】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Vừa giục cưới. 】
Lục Sâm: 【 Giới thiệu cho em ? 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Cái đó thì . 】
Lục Sâm: 【 Em còn nhỏ mà. 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Không nhỏ nhé, sang năm 22 . 】
Nghĩ đến lời Lục Sâm đây, gửi thêm: 【 Đến tuổi kết hôn đấy. 】
Lục Sâm gửi tin nhắn thoại, Hạ Hiểu Viễn bấm , áp điện thoại tai, đồng thời đưa đũa gắp thức ăn. Giọng Lục Sâm theo đó truyền đến bên tai, là giọng quen thuộc dễ đó, mang theo âm điệu trầm nhanh chậm, : “Anh 22 tuổi còn đang học đại học. Gấp cái gì.”
Hạ Hiểu Viễn: 【 Không gấp. 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Em với thôi. 】
Tin nhắn trả lời chúc phúc của Dương Uân lúc nhảy .
Dương Uân: 【 Cũng chúc Tiểu Viễn của chúng năm đầu tiên dự án thuận buồm xuôi gió, tiền thưởng cầm mỏi tay. 】
Dương Uân: 【ps cũng đừng để sói xám tha nhé. 】
?
Hạ Hiểu Viễn chuyển sang giao diện trò chuyện với Dương Uân.
Hạ Hiểu Viễn: 【 Dương tổng, sói xám là cái meme gì ? 】
Dương Uân trả lời ngay lập tức: 【 Chính là sói xám thỏ trắng, cái meme về chênh lệch tuổi tác lớn . 】
Dương Uân: 【 nhướng mày.jpg】
Dương Uân: 【 Hiểu chứ? 】
Hạ Hiểu Viễn , hiểu .
Cậu trả lời Dương Uân, trêu chọc: 【 Em thầy Quản, ở viện nghiên cứu, cũng gặp tổng tài khu vực Châu Á Thái Bình Dương. 】
Vừa gửi , thông báo tin nhắn của Lục Sâm lóe lên ở đầu màn hình điện thoại.
Hạ Hiểu Viễn lập tức nghĩ đến Lục Sâm hơn mười một tuổi, cùng bộ phận, là sếp trực tiếp.
Hạ Hiểu Viễn tức khắc bật , khiến những khác bàn ăn thấy lạ điện thoại gì.
Hạ Hiểu Viễn chuyện vài câu với họ hàng, tạm thời đặt điện thoại xuống.
Lúc cầm điện thoại, Dương Uân: 【 Tôi còn lén lút điều trai trẻ từ bộ phận dịch vụ thương mại sang Phòng Dự án đấy! 】
【 Thu hồi 】
Dương Uân: 【 Thầy Quản của bắt thu hồi đấy. Nhíu mày bất đắc dĩ.jpg】
Hạ Hiểu Viễn , trả lời: 【 Lục tổng cũng . 】
Dương Uân: 【 Không nữa, cách thế hệ giữa chúng quá lớn, chuyện hợp, xem Gala Chào Xuân đây. 】
Tin nhắn của Lục Sâm lúc cùng mấy lời chúc của khác nhảy .
Lục Sâm: 【 Xem Gala Chào Xuân ? 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Em xem nhé, em là trẻ tuổi. 】
Lục Sâm: 【…】
Hạ Hiểu Viễn ôm điện thoại ngớt.
Vì ăn cơm tối sớm, khi ăn xong các dì chơi mạt chược, cũng việc gì làm, nhớ Hạ Hạ ở nhà, Hạ Hiểu Viễn đến 9 giờ lái xe về. Lúc về cốp xe chất ít đồ ăn chín dì dượng cho.
Đồ ăn nhiều, một ăn hết, Hạ Hiểu Viễn chuẩn chia bớt cho bên Lục Sâm, liền tính đến Yến Lan Loan , tiện thể lấy hai món đồ chơi cho Hạ Hạ.
Xách đồ ăn khỏi thang máy, trong nhà đèn đuốc sáng trưng.
Hạ Hiểu Viễn thấy lạ, thầm nghĩ đèn bật.
Hôm đó tắt ?
Hay là Trần Quân đến, hoặc là cô giúp việc đến dọn dẹp vệ sinh, lúc quên tắt?
Hạ Hiểu Viễn để ý nhiều, xách đồ ăn bếp. Đến gần, đột nhiên phát hiện bàn ăn đặt một cái hộp lớn nhỏ.
?
Hạ Hiểu Viễn tiên mang đồ ăn tủ lạnh trong bếp cất , . Cậu bao bì chiếc hộp, thấy một góc hộp dán tờ giấy ghi chú, giấy là nét chữ mạnh mẽ quen thuộc : Gửi Tiểu Viễn.
Hạ Hiểu Viễn lập tức , hóa là Lục Sâm gửi cho .
Cậu gỡ tờ giấy ghi chú khỏi hộp dán lên mu bàn tay , đó mới mở nắp hộp.
Vừa mở , liền thấy cùng hộp là một chiếc áo khoác màu xanh xám thời thượng gấp phẳng phiu một nếp nhăn.
Nụ mặt Hạ Hiểu Viễn lan tỏa, trong lòng là Lục Sâm đặt quần áo cho , cố ý gửi lúc , lẽ là tặng làm bộ đồ mới đón năm mới.
Hạ Hiểu Viễn trìu mến vuốt nhẹ lên chiếc áo, đồng thời cầm điện thoại lên, gọi cho Lục Sâm.
Điện thoại đổ chuông một tiếng, hai tiếng, ba tiếng… vẫn ai bắt máy.
Chắc đang bận , Hạ Hiểu Viễn để ý, tự tắt máy, đặt điện thoại lên bàn.
Vừa đặt xuống, liền thấy bên tai một tiếng gần trong gang tấc: “Thích ?”
Hạ Hiểu Viễn kinh ngạc đầu, rõ ràng là Lục Sâm đang ngay lưng .
Hạ Hiểu Viễn kinh ngạc đến mắt mở to, thể tin nổi : “Sao về ?”
Lục Sâm mặc đồ ở nhà, hiển nhiên về một lúc.
Anh trai trẻ đang ngạc nhiên mặt, đặc biệt dịu dàng: “Đương nhiên là về đón Tết cùng mèo con .”
Hạ Hiểu Viễn vì quá kinh ngạc, ngờ Lục Sâm sẽ về lúc , miệng há hốc.
Lục Sâm đưa tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cằm Hạ Hiểu Viễn, : “Giao thừa vui vẻ, mèo Tiểu Viễn.”
Tim Hạ Hiểu Viễn lập tức lỡ nhịp hai .
Cậu đàn ông mặt, rõ ràng Lục Sâm thật sự về, nhưng hiểu vẫn phản ứng kịp.
Bởi vì trong khái niệm của , Lục Sâm lúc đáng lẽ ở nhà, ăn bữa cơm tất niên kiểu buffet khách sạn, ở cùng nhà chứ?
Nhịp tim lỡ nhịp của Hạ Hiểu Viễn dường như theo cánh tay mu bàn tay đang dán giấy ghi chú của , cảm nhận hai tiếng thình thịch, trái tim như còn là của nữa.
Lục Sâm cũng thấy tờ giấy ghi chú Hạ Hiểu Viễn dán mu bàn tay.
Anh qua, giơ tay bóc xuống, mặt dính dán lên tay , cúi mắt , ngẩng mắt lên, Hạ Hiểu Viễn mặt.
Hạ Hiểu Viễn lúc tờ giấy ghi chú bóc , bất giác cảm nhận rõ ràng cảm giác lớp keo kéo căng da, thầm giật một cái.
Nhìn Lục Sâm, trong lồng n.g.ự.c thứ gì đó nhẹ nhàng rơi xuống, tim đập nhanh hẳn lên.
“Ngớ ?”
Lục Sâm .
Hạ Hiểu Viễn lúc mới mím môi , kinh ngạc hỏi đàn ông mặt: “Không đang ăn Tết ở nhà ?”
Mắt đen Lục Sâm chăm chú Hạ Hiểu Viễn: “Ăn xong , ăn xong đương nhiên là thể .”
Hạ Hiểu Viễn chớp chớp mắt: “Mai là mùng một.”
Mùng một cũng nên ở nhà chứ.
Lục Sâm mỉm : “Tụ tập xong là , ai cũng bận, họ bận việc của họ, đương nhiên cũng bận việc của .”
Hạ Hiểu Viễn vẫn giữ vẻ ngạc nhiên: “Sau đó bay về luôn?”
Lục Sâm gật đầu.
Hạ Hiểu Viễn: “Không nữa?”
Lục Sâm trai mắt, chắc chắn: “Không .”
Hạ Hiểu Viễn lúc mới như thể cuối cùng cũng phản ứng , vui vẻ tươi, đôi mắt long lanh, hỏi Lục Sâm: “Ở ăn Tết cùng em?”
Lục Sâm: “Ừm, cùng em ăn Tết.”
!
Hạ Hiểu Viễn lập tức phấn khởi hẳn lên, giơ tay đặt lên vai Lục Sâm : “Anh đúng là ruột của em!”
Nói gì trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-66.html.]
Lục Sâm buồn .
Hạ Hiểu Viễn theo đó hỏi một câu qua suy nghĩ: “Anh ăn tối ?”
Lục Sâm cố ý : “Chưa ăn.”
Hạ Hiểu Viễn nhận năng suy nghĩ, nhưng vẫn tránh qua Lục Sâm, bếp, xắn tay áo chuẩn mở tủ lạnh, với Lục Sâm: “Em mang đồ ăn về , nếm thử ?”
Lục Sâm gì, theo bếp, giơ tay ôm vai Hạ Hiểu Viễn, dẫn xoay , : “Nhìn chỗ kìa.”
?
Hạ Hiểu Viễn hiểu Lục Sâm bảo cái gì.
Cậu bàn ăn bên ngoài, quả thực cũng thấy gì cả.
Mãi đến khi ánh mắt xa hơn, đến chỗ cửa kính sát đất, mới phát hiện cửa sổ chất một đống hộp quà lớn nhỏ gói tinh xảo.
Hạ Hiểu Viễn đoán , đầu Lục Sâm bên cạnh: “Quà?”
Lục Sâm khẳng định: “Quà.”
Hạ Hiểu Viễn: “Đều là cho em?”
Lục Sâm: “Đều là cho em.”
Nụ mặt Hạ Hiểu Viễn thể kìm nén : “Không tặng em quần áo ?”
Lục Sâm: “Quần áo là để mai mặc, tính là quà.”
Nói đưa tay lên vai nhẹ nhàng dẫn , “Đi thôi, mở quà.”
Đến gần, Hạ Hiểu Viễn mới phát hiện cửa kính sát đất chỉ quà, mà còn một đống bóng bay màu xanh trắng dùng để trang trí, trông như vứt tùy tiện đất, nhưng thực thiết kế tỉ mỉ, đặc biệt tạo khí.
Hạ Hiểu Viễn cầm điện thoại lên chụp ảnh.
Lục Sâm đợi bên cạnh cho chụp, chụp xong lấy điện thoại từ tay Hạ Hiểu Viễn, bảo cửa sổ, chụp cho mấy tấm nữa.
Hạ Hiểu Viễn tới, đây tạo dáng ống kính khác, mấy tháng gần đây chụp ảnh chung với banner nhiều, Lục Sâm chụp nhiều, dần dần cũng nên chụp thế nào——
Cậu xuống đất, cạnh đống hộp quà, tạo dáng gì cả, cứ thế thả lỏng chụp mấy tấm; giơ tay chỉ về phía đống hộp quà, vẻ mặt kinh ngạc chụp mấy tấm; lấy một chiếc hộp lớn từ đống quà ôm lòng, mỉm tươi tắn với ống kính…
Lục Sâm dùng điện thoại, ghi từng khoảnh khắc liên quan đến Hạ Hiểu Viễn.
Chụp xong, Hạ Hiểu Viễn dậy, luôn đất mở quà. Lục Sâm cố ý lấy cho con d.a.o rọc giấy nhỏ, bên cạnh.
Hạ Hiểu Viễn mở chiếc hộp đầu tiên, mở nắp , bên trong rõ ràng là một đôi giày thể thao.
“Oa.”
Hạ Hiểu Viễn lấy đôi giày khỏi hộp, vẻ mặt kinh ngạc vui mừng ngắm, sang Lục Sâm bên cạnh.
Lục Sâm mỉm .
Hạ Hiểu Viễn đôi giày, hỏi Lục Sâm: “Anh size giày của em ?”
Lục Sâm đáp nhẹ nhàng: “Lúc em đến giày để ở cửa thang máy, tiện tay lấy một chiếc xem là .”
Hạ Hiểu Viễn thấy dấu swoosh giày liền ngay là hãng nào.
Cậu cởi một chiếc dép lê xỏ thử ngay tại chỗ, quả thực vặn, thấy kiểu dáng giày mới lạ thời thượng, ngẩng mắt hỏi Lục Sâm: “Anh chọn ?”
Lục Sâm ung dung : “Hạ Hạ chọn đấy.”
Hạ Hiểu Viễn liền , hỏi thừa.
Cậu xỏ nốt chiếc còn chân, đôi giày mới bắt đầu mở chiếc hộp thứ hai, mở phát hiện là một chiếc iPad.
“Oa!”
Hạ Hiểu Viễn “oa” một tiếng, lấy chiếc iPad mới tinh khỏi hộp.
Cậu cầm lên mắt ngắm nghía, giơ lên hiệu cho Lục Sâm, là iPad đó!
Mở chiếc hộp thứ ba, là một chiếc đồng hồ đắt tiền.
Chiếc hộp thứ tư, một chú gấu bông nhỏ.
Chiếc thứ năm, thứ sáu, thứ bảy…
Lục Sâm cứ thế cầm điện thoại của , Hạ Hiểu Viễn mở món nào, xem món nào, Lục Sâm đều dùng camera ghi .
Mở đến cuối cùng, bên cửa sổ đầy ắp hộp quà đất, Hạ Hiểu Viễn giữa đống quà, Lục Sâm bấm máy, ghi khoảnh khắc .
Chuyển sang chế độ video, Hạ Hiểu Viễn ngẩng đầu qua, : “Nhiều quá ! Anh định tặng hết quà cả đời của khác trong một luôn ?”
Lục Sâm trai trong điện thoại, bao giờ thích chức năng phim của điện thoại như lúc .
Mà điện thoại chỉ thể chụp vẻ bề ngoài, chụp nội tâm Hạ Hiểu Viễn, càng thể bắt trọn sự ngọt ngào đang tràn ngập trong lòng Hạ Hiểu Viễn lúc ——
Cậu cũng làm nữa, tóm là mở quà mở đến đặc biệt vui vẻ.
Trong lòng như đổ mật pha đường, ngọt tả xiết.
Cũng thích đống quà Lục Sâm tặng, đặc biệt thích, tất cả, từng món một.
Chỉ là lúc nghĩ sâu xa niềm vui sướng của là vì Lục Sâm trở về, vì nhận những món quà chuẩn tỉ mỉ, là vì ý nghĩa mật và coi trọng đằng những món quà, là vì điều gì khác.
Hạ Hiểu Viễn đương nhiên cũng thứ tặng Lục Sâm, nếu như món quà của thể coi là quà——
Sau khi mở xong quà bên cửa sổ, Lục Sâm xuống sofa, Hạ Hạ đùi .
Đang vuốt ve mèo, Hạ Hiểu Viễn từ lưng tới.
Hạ Hiểu Viễn sofa, khom xuống dựa lưng ghế, trong tay là một chiếc thẻ ngân hàng.
Lục Sâm đầu liền thấy chiếc thẻ ngân hàng trong tay Hạ Hiểu Viễn, hiểu, ngước mắt trai.
Hạ Hiểu Viễn giải thích: “Em thật sự suy nghĩ lâu xem nên tặng cái gì.”
Nói nhún vai, ý là nghĩ .
Lục Sâm đoán: “Cho nên đưa thẻ cho , bảo tự mua?”
Hạ Hiểu Viễn gật đầu nghiêm túc.
Lục Sâm liền .
Hạ Hiểu Viễn nhớ điều gì, thêm: “Em lười nghĩ thành ý nhé, em nghĩ ,” liệt kê từng món, “Cà vạt, đồng hồ, khuy măng sét.”
Hạ Hiểu Viễn: “Sau đó em nghĩ những thứ đó đều , mà còn nhiều, em tặng khi , chẳng gì mới lạ.”
Lục Sâm : “Quà tặng quý ở tấm lòng.”
Hạ Hiểu Viễn: “Nói thì , nhưng xem tặng em, đều là đồ em mà cũng rẻ .”
Ví dụ như đôi giày hiệu đắt, đồng hồ, cây bút máy thể dùng để ký hợp đồng, vân vân.
Hạ Hiểu Viễn thật lòng: “Sau đó em liền nghĩ, chắc là ai tặng thẻ lương bao giờ nhỉ, thế là em tặng luôn cái .”
Khiến Lục Sâm bật .
Lục Sâm chiếc thẻ trong tay Hạ Hiểu Viễn, hỏi: “Đây là thẻ lương của em ?”
Hạ Hiểu Viễn: “ .”
Lục Sâm: “Lương đều ở trong ?”
Ừm.
Hạ Hiểu Viễn gật đầu.
Cậu bây giờ ngoài tiền thuê nhà, mua pate cho Hạ Hạ, thì bữa ăn hàng ngày ở chỗ Lục Sâm thì cũng ở công ty, cộng thêm công việc bận rộn, thời gian, cơ bản chẳng tiêu gì nhiều, tiền đều ở trong thẻ.
Hạ Hiểu Viễn cầm thẻ, nhẹ nhàng chạm vai Lục Sâm, Lục Sâm chắc chắn sẽ dễ dàng nhận món quà như , bèn dùng giọng thương lượng: “Cho quẹt thẻ nhé.”
Lục Sâm nhận cũng gì, đầu ngước mắt trai phía .
Hạ Hiểu Viễn dùng thẻ chạm , cầm mà.
Lục Sâm lúc mới : “Trong thẻ bao nhiêu?”
Hạ Hiểu Viễn: “Hơn một triệu.”
Thưởng cuối năm còn phát, đến đầu tháng mới .
Lục Sâm một câu: “Không chỗ để thì mở một tài khoản, mua hết cổ phiếu công ty .”
Hạ Hiểu Viễn: “…”
Giọng Hạ Hiểu Viễn mềm , như đang dỗ dành Lục Sâm: “Cầm mà. Dù đối với cũng bao nhiêu.”
Lục Sâm thầm nghĩ nhóc cũng rõ ràng là nhiều, mà là đối với thì nhiều.
Lục Sâm: “Không tiết kiệm tiền mua nhà ?”
Hạ Hiểu Viễn: “Em dù cũng một , một ăn no cả nhà lo, tiền còn thể tiết kiệm .”
Hơn nữa, đưa cho nào đó tiêu, cũng nghĩ Lục Sâm sẽ tiêu hết sạch tiền trong thẻ trong một .
Hạ Hiểu Viễn như khoe khoang mà dùng thẻ chạm vai đàn ông.
Lục Sâm: “Anh tặng em những thứ , cả đống cộng cũng đến 1 triệu, em cho 1 triệu, hóa thành keo kiệt.”
Hạ Hiểu Viễn dỗ dành: “Quà tặng quý ở tấm lòng ở giá cả mà.”
Lục Sâm đầu trai: “Em cũng thật yên tâm về đấy.” Thẻ lương cũng chịu đưa.
Hạ Hiểu Viễn một cách đương nhiên: “Yên tâm chứ, em đương nhiên yên tâm.”
Lại dùng thẻ chạm Lục Sâm.
Lục Sâm cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy chiếc thẻ từ tay Hạ Hiểu Viễn, : “Nếu như , tiền lương giữ hộ em .”
Hạ Hiểu Viễn lập tức mật khẩu.
Lục Sâm: “Cần dùng tiền thì với .”
Hạ Hiểu Viễn chống tay lên lưng sofa , là niềm vui sướng khi “món quà” đưa .
lúc , cửa sổ chiếu rọi ánh sáng rực rỡ.
Hạ Hiểu Viễn và Lục Sâm cùng đầu , phát hiện là pháo hoa, lúc mới nhớ tối nay giao thừa, bờ sông cách đó xa đến giờ sẽ màn trình diễn pháo hoa.
Một lát , sofa kéo bên cửa sổ, Hạ Hiểu Viễn và Lục Sâm sát bên , cùng xem màn pháo hoa đêm giao thừa.
Tầng của họ cao, gần bờ sông, từ mặt đất xem pháo hoa là ở , còn từ tầm của họ, những màn pháo hoa rực rỡ như màn hình chiếu phim ngay mắt, là một góc khác, lạ thường.
Một khoảnh khắc nào đó, Hạ Hiểu Viễn vốn chỉ tùy ý liếc sang bên cạnh, thấy ánh sáng bắt mắt chiếu lên kính phản chiếu gương mặt và đường nét của Lục Sâm, khiến màu sắc ánh sáng và bóng tối đêm đen đan xen loang lổ, dừng ngũ quan lập thể sâu sắc của đàn ông.
Hạ Hiểu Viễn , bất giác ngẩn ngơ.
Lục Sâm đầu , Hạ Hiểu Viễn khi bắt gặp ánh mắt , Lục Sâm cũng , đầu tiếp tục xem pháo hoa.
Biểu cảm Hạ Hiểu Viễn thu , đôi mắt đen láy lấp lánh ánh quang, tràn ngập hình ảnh Lục Sâm.
Buổi tối hôm đó, Hạ Hiểu Viễn giường ngủ ngay.
Cậu lật qua lật , luôn nhớ đến hình ảnh Lục Sâm lúc cùng xem pháo hoa bên cửa sổ tối nay, còn lúc Lục Sâm đột nhiên xuất hiện, nâng cằm , chúc giao thừa vui vẻ, gọi là mèo Tiểu Viễn.
Thời gian cứ thế trôi qua trong trạng thái buồn ngủ, vượt qua 0 giờ bước sang năm mới.
Vừa bước sang năm mới, Hạ Hiểu Viễn thẳng giường, trần nhà trong bóng tối, liền một trực giác, cảm thấy tâm trạng nào đó rõ ràng trong lòng , khác xưa .