Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:59:28
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ra khỏi văn phòng tổng tài, tiến thang máy dành cho quản lý cấp cao, Lục Sâm bước nhanh.
Chuyến về đến tầng hầm, gần như là cửa thang máy mở , liền bước khỏi thang máy, lập tức về phía chiếc xe màu đen cách thang máy xa.
Hạ Hiểu Viễn trong xe đợi Lục Sâm, thuận tiện tin nhắn xin Đái Chí Văn gửi đến.
Hạ Hiểu Viễn bất ngờ, mang... cửa ghế phụ bật mở .
Hạ Hiểu Viễn đầu , bất ngờ vì Lục Sâm xuống nhanh như , đặt điện thoại xuống, định mở miệng, Lục Sâm trong xe liền đưa tay qua, ôm lấy gáy Hạ Hiểu Viễn ghé sát cúi hôn xuống.
Hạ Hiểu Viễn: ?
Lục Sâm tiếp tục hôn.
Hạ Hiểu Viễn phản ứng : Tầng hầm! Đây là tầng hầm công ty! Sẽ thấy.
Lục Sâm hôn đến quan tâm, còn dùng môi lưỡi cạy mở hàm răng Hạ Hiểu Viễn.
Hạ Hiểu Viễn: !
Sẽ !
Lục Sâm hôn chuyên chú, nhiệt độ trong xe cũng theo đó tăng lên một chút.
Hôn xong, Lục Sâm hôn lên khóe miệng Hạ Hiểu Viễn, : “Hôm nay sớm như .”
Hạ Hiểu Viễn nhíu mày: “Có !”
Lục Sâm hôn hôn, bình tĩnh : “Không ai.”
Rồi : “Đi ? Có , là về nhà.”
Đương nhiên về nhà.
Hiếm khi tan làm sớm.
Hạ Hiểu Viễn nghĩ nghĩ, đề nghị: “Chúng tìm một chỗ thư giãn một chút?”
Sau đó lâu, hai chiếc giường massage song song, Lục Sâm và Hạ Hiểu Viễn mặc bộ đồ rộng thùng thình, mỗi một bên, hai vị kỹ thuật viên massage chuyên nghiệp bên cạnh giường đang ấn vai gõ lưng cho hai .
Lục Sâm cổ về phía Hạ Hiểu Viễn: “Sau đó em liền tan làm ?”
Hạ Hiểu Viễn cũng mặt sang, hướng về phía Lục Sâm, nhưng mắt thì nhắm , tận hưởng đến nhắm mắt.
Cậu : “ , chuyện xong việc gì .”
Lục Sâm đối với cách làm của vợ chồng Đái Chí Văn xen nhiều, rõ ràng Hạ Hiểu Viễn làm chừng mực, chỉ một câu: “Họ quá nóng vội.”
Hạ Hiểu Viễn “Ừm” một tiếng, tiếng ừ cùng với việc kỹ thuật viên massage ấn mạnh lưng , khiến âm điệu cũng cong một vòng, làm Lục Sâm mà bật .
Hạ Hiểu Viễn: “Họ cảm thấy ba tuần thời gian quá kéo dài.”
Lục Sâm: “Dù là ‘kỳ lân’, cũng chu kỳ giải ngân.”
Hạ Hiểu Viễn hiếu kỳ : “Tiền của ‘kỳ lân’ chắc chắn nhanh đúng ?”
Tất nhiên là một đống quỹ đầu tư mạo hiểm tranh rót tiền.
Lục Sâm: “Cũng chu kỳ giải ngân.”
Hạ Hiểu Viễn nhắm mắt tận hưởng massage trò chuyện với Lục Sâm, tâm thả lỏng, cảm thấy đây mới là cuộc sống.
Cậu ngày thường quả thực quá cạnh tranh, hễ việc là tập trung làm cho xong, thói quen , sửa.
Massage xong, Hạ Hiểu Viễn và Lục Sâm đến khu vui chơi công cộng, sàn nhà ở đó sưởi ấm, dựa sofa lười biếng đất, uống đồ uống tâm sự, cũng vô cùng thoải mái.
Lục Sâm vai rộng chân dài duỗi thẳng nửa , đang cùng Hạ Hiểu Viễn chuyện về việc cảm thấy Hạ Hạ ngày thường một ở nhà quá cô đơn , tìm cho Hạ Hạ một bạn.
Hạ Hiểu Viễn cầm lấy điện thoại đặt sàn nhà, mở danh bạ WeChat : “Em quen một làm tổ chức từ thiện động vật lạc. Anh một khu đất riêng, nhận nuôi nhiều ch.ó lạc, cũng mèo. Chúng nhận nuôi một con từ chỗ .”
Lục Sâm cảm thấy nhận nuôi cũng , Hạ Hạ vốn dĩ là nhặt , nhưng ban đầu định tìm một con mèo cái nhỏ từ lứa mèo con của quen.
Lục Sâm cũng cầm điện thoại cho Hạ Hiểu Viễn xem ảnh mèo con: “Mấy con .”
Hạ Hiểu Viễn , thấy là mèo Ragdoll, hừ một tiếng.
Lục Sâm: ?
Hạ Hiểu Viễn về phía Lục Sâm trêu chọc: “Biết ngay thích cái mà.”
Hai dựa sát , dựa gần, Lục Sâm nghiêng đầu, dùng trán chạm trán Hạ Hiểu Viễn, thừa nhận: “Bị em đúng , chính là thích cái , giống như em .”
Hạ Hiểu Viễn né tránh: “Bớt .”
Lục Sâm mua kem, Hạ Hiểu Viễn cầm điện thoại chuyện với của tổ chức từ thiện động vật lạc về việc nhận nuôi mèo con.
Đối phương cực lực đề cử Hạ Hiểu Viễn nhận nuôi một trong đó là một chú mèo đực liệt hai chi thể cử động, con mèo tính cách vô cùng , ngoan, ồn ào, sẽ tự dùng hai chi bò, sẽ vệ sinh đúng chỗ, những làm từ thiện đều vô cùng thích chú mèo .
Hy vọng Hạ Hiểu Viễn nhận nuôi chú mèo , là vì cảm thấy Hạ Hiểu Viễn thu nhập cao, thể cho mèo con điều kiện , nếu cứ ở chỗ họ, do điều kiện hạn chế, mèo con khả năng sống qua nửa năm sẽ c.h.ế.t.
Hạ Hiểu Viễn mở video đối phương gửi xem chú mèo con tật , Lục Sâm bưng kem , xuống bên cạnh Hạ Hiểu Viễn, dùng thìa múc kem đưa đến bên miệng .
Hạ Hiểu Viễn ăn đưa điện thoại về phía mặt Lục Sâm, cho Lục Sâm xem chú mèo con tật , của tổ chức từ thiện hy vọng thể nhận nuôi con .
Lục Sâm : “Hai chi cử động ?”
Hạ Hiểu Viễn: “ , đáng thương quá.”
Lục Sâm đút cho Hạ Hiểu Viễn một thìa kem: “Em thì chúng đón về.”
Hạ Hiểu Viễn nghĩ nghĩ: “ chúng ngày thường đều làm, ai ở nhà, mà chăm sóc nó ?”
Nuôi mèo bình thường và mèo tật chắc chắn là khác .
Lục Sâm cảm thấy đây vấn đề: “Nếu cần chăm sóc, thể mời chuyên gia đến, Trần Quân ngày thường cũng thời gian rảnh. Nếu nó chữa khỏi , chỉ thể như , thì nó với Hạ Hạ cũng gì khác biệt, đơn giản là hai chi nó cử động , thể chạy lung tung khắp nơi.”
Hạ Hiểu Viễn: “Nuôi ?”
Lục Sâm: “Em quyết định.”
Hạ Hiểu Viễn quyết định nuôi.
Vốn dĩ buổi chiều việc gì, định buổi chiều đón mèo con về luôn, nhưng của tổ chức từ thiện nhận nuôi cần làm thủ tục, cách xa, hôm nay kịp, bằng chọn một ngày, chuyên môn đón mèo.
Hạ Hiểu Viễn chuyện xong với đối phương, ấn định thời gian đón mèo xong, dang rộng cánh tay dài đất: Tốt quá , và Lục Sâm sắp mèo, Hạ Hạ bạn, mèo con cũng thể cứu chữa, điều kiện sống .
Quay đầu, thấy Lục Sâm đang cầm điện thoại xem gì đó.
Hạ Hiểu Viễn qua đó, bên cạnh Lục Sâm, tò mò Lục Sâm đang xem cái gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-130.html.]
Lục Sâm đưa cánh tay , ôm Hạ Hiểu Viễn lòng, Hạ Hiểu Viễn qua, phát hiện Lục Sâm đang xem bát ăn và bình nước cho mèo.
Hạ Hiểu Viễn: Hửm?
Lục Sâm: “Bát ăn và bình nước của Hạ Hạ đều đế cao, mèo con với tới.”
Thì là thế.
Hạ Hiểu Viễn nghĩ nghĩ, hỏi Lục Sâm: “Mèo con tên gì?”
Lục Sâm xem điện thoại : “Em gọi là gì?”
Hạ Hiểu Viễn lập tức nghĩ , đề nghị: “Hay là gọi Trân Trân , trân trong trân bảo.” Mà trân bảo chính là sâm.
Lục Sâm liền hiểu, : “Được, cứ gọi là Trân Trân.”
Hai từ trung tâm tắm , tiên tìm một nhà hàng ăn cơm, ăn xong cùng xem phim.
Giờ làm việc, suất chiếu đó khác, chỉ họ, là một bộ phim tình yêu sến súa quá nhiều cốt truyện.
Hạ Hiểu Viễn và Lục Sâm cạnh , đầu tựa đầu, xem bình luận, Lục Sâm thường xuyên đút cho Hạ Hiểu Viễn mấy miếng bắp rang bơ.
Xem xong , Hạ Hiểu Viễn cảm khái cần gấp một bộ phim kinh điển điểm cao để rửa mắt, Lục Sâm nắm tay Hạ Hiểu Viễn: “Về nhà xem.”
Hai cùng về phía thang máy.
Hạ Hiểu Viễn hỏi Lục Sâm: “Bình nước các thứ cho Trân Trân đều mua .”
Lục Sâm: “Mua .”
Hạ Hiểu Viễn: “Người Trân Trân sẽ tự vệ sinh, chậu cát mèo cũng mua loại nó thể bò chứ.”
Lục Sâm: “Anh vẫn đang xem.”
Về nhà, màn chiếu hạ xuống, máy chiếu bật lên, tắt đèn , Lục Sâm và Hạ Hiểu Viễn sofa cùng xem một bộ phim đề tài đồng tính.
Hạ Hiểu Viễn đây xem qua, bởi xem nghiêm túc. Lục Sâm quen thuộc cốt truyện, nên xem mấy chuyên chú, ôm trai bên cạnh, ánh mắt lúc ở màn hình, lúc ở trong lòng, thỉnh thoảng sẽ dùng tay vỗ nhẹ mái tóc mềm của Hạ Hiểu Viễn, hoặc là ghé sát thơm má.
Khi bộ phim chiếu đến cảnh mật lộ liễu của hai nam chính, Hạ Hiểu Viễn sửng sốt, mắt liếc sang một bên, chút ngượng ngùng xem.
Lục Sâm lúc nâng cằm về phía , cúi qua hôn lên, thế là cảnh phim khó rời trở thành âm thanh nền, màn hình đổi lấp lánh cũng thành ánh sáng phản chiếu mặt.
Cảnh tượng sofa lộ liễu như đoạn phim ngắn, nhưng mật lâu hơn nhiều so với hai nhân vật chính trong phim.
Hôn một hồi, ai quan tâm đến bộ phim nữa, hôn một hồi, Lục Sâm thở thở nóng bỏng, dùng giọng mê hoặc ghé tai Hạ Hiểu Viễn: “Giúp .”
Hạ Hiểu Viễn vẫn học cách chủ động, lý do từ chối đều là kiểu cũ: “Em .”
Lục Sâm: “Anh dạy em.”
Đầu Hạ Hiểu Viễn cúi gục xuống.
Lục Sâm dựa sofa, dần dần, cằm nâng lên, để lộ yết hầu nhẹ nhàng chuyển động…
Sáng sớm hôm , Hạ Hiểu Viễn tỉnh dậy trong lòng Lục Sâm. Giống như bất tri bất giác, lúc ai để ý, việc sống chung tự nhiên chuyển sang ngủ chung giường, Hạ Hiểu Viễn đều nhớ rõ cuối cùng ngủ một là khi nào.
Mở mắt, Hạ Hiểu Viễn nghĩ mấy giờ , làm, đưa cánh tay định vớ lấy đồng hồ tủ đầu giường, động tĩnh dường như đ.á.n.h thức Lục Sâm, Lục Sâm cử động, mở mắt, cánh tay càng ôm chặt trong lòng hơn.
Hạ Hiểu Viễn xem giờ, 9 giờ, dậy , đặt đồng hồ , định dậy, Lục Sâm ôm chặt cánh tay, giọng khàn khàn vang lên bên tai: “Ngủ thêm lát nữa .”
Hạ Hiểu Viễn: “9 giờ .”
Lục Sâm như thấy: “Nằm thêm lát nữa.”
Hạ Hiểu Viễn thầm nghĩ , thêm ba phút nữa, nhiều nhất ba phút.
Mặt đối mặt dựa lòng Lục Sâm, Hạ Hiểu Viễn tức khắc cảm thấy giường mềm, chăn thoải mái, vòng tay ấm áp.
Quá thích, Hạ Hiểu Viễn cam tâm tình nguyện ngủ nướng.
Lại một lát , Hạ Hiểu Viễn cảm thấy thể nữa, cần dậy , kết quả Lục Sâm buông tay: “Còn sớm mà.”
Hạ Hiểu Viễn thấy Lục Sâm mắt còn mở, đưa tay véo má đàn ông: “Không sớm nữa, đến giờ làm .”
Lục Sâm “Ừm” một tiếng, ừ xong tiếp tục ôm , ôm vài giây, một câu: “Hôm nay nghỉ ngơi.”
Hạ Hiểu Viễn: ?
Ai nghỉ ngơi?
Hạ Hiểu Viễn: “Em nghỉ ngơi.”
Mắt Lục Sâm vẫn mở: “Cho em nghỉ phép.”
Nghỉ?
Hạ Hiểu Viễn véo chóp mũi Lục Sâm: “Là nghỉ đúng .”
Lục Sâm cử động, điều chỉnh tư thế, thẳng, dịch Hạ Hiểu Viễn lên ôm, vẫn mở mắt, như tỉnh ngủ, : “Không làm.”
Hạ Hiểu Viễn dở dở : “Ông chủ, thể làm, em thì .”
cái ôm mật khăng khít thật sự quá thoải mái quá khiến mê luyến yêu thích, một hồi, Hạ Hiểu Viễn cũng chút động đậy.
Cậu thầm nghĩ là thêm năm phút nữa, chỉ năm phút thôi, năm phút cuối cùng.
Nằm một hồi, trong cổ họng Hạ Hiểu Viễn phát tiếng thút thít.
Lục Sâm lập tức mở mắt, ngẩng cổ lên xem trai trong lòng.
Hạ Hiểu Viễn dùng tiếng thút thít một câu: “Trong hai , ít nhất một là kẻ lụy tình chứ.”
Được , bây giờ cũng làm nữa.
Cậu tiếp tục chôn trong chăn ấm, cùng Lục Sâm ấp ôm hôn hít.
Đi làm cái gì, dự án cái gì, Đái Chí Văn cái gì, bộ c.h.ế.t .
Lục Sâm gối, nhắm mắt khẽ, , bàn tay đang ôm chăn theo làn da bóng loáng chậm rãi xuống, thầm nghĩ mịn quá, thể mịn như .
Nửa giờ , hai vẫn còn giường.
Lại qua nửa giờ, vẫn còn.
Lại nửa giờ, vẫn như cũ ở đó.
Văn phòng tổng tài, Kiều Tư Hành đặt văn kiện lên bàn làm việc, đối mặt với văn phòng một bóng , giơ tay xem đồng hồ, cảm thấy Lục tổng buổi sáng chắc sẽ đến.
Bên Đái Chí Văn, đối mặt với giao diện trò chuyện hồi âm, vô cùng lo lắng Hạ Hiểu Viễn vẫn luôn trả lời, thật sự định hợp tác nữa .
Yến Lan Loan, căn penthouse, lầu, Hạ Hạ phơi nắng bên cửa sổ. Trên lầu, Lục Sâm và Hạ Hiểu Viễn ôm trong chăn ấm chơi oẳn tù tì, thua hôn, thắng hôn , Hạ Hiểu Viễn thua liền năm ván, Lục Sâm mút đến khóe miệng đều đỏ, vui vẻ ngừng.