Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:59:25
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiểu ngay lập tức, phản ứng đầu tiên của Hạ Hiểu Viễn chính là từ chối.

Cậu về phương diện nào đó là tay mơ, hiểu nhiều chiêu trò hoa mỹ như .

Cắn gì đó, cũng quá làm hổ .

Huống chi là Lục Sâm giúp , còn sẽ cảm thấy chút vệ sinh, Lục Sâm làm như .

tập thể đàn ông về phương diện bản năng thích thăm dò và giới hạn.

Phản ứng đầu tiên của Hạ Hiểu Viễn qua , nhanh liền tự d.a.o động, đáy lòng cũng thử xem.

Dưới sự lắc lư của hai ý nghĩ trái ngược, Hạ Hiểu Viễn mắt Lục Sâm, nhỏ giọng : “Em .”

Lục Sâm cúi gần, hôn lên môi Hạ Hiểu Viễn: “Anh , làm, nhé?”

Hạ Hiểu Viễn từ chối còn khẳng định như nữa: “Thôi bỏ .”

Lục Sâm dỗ dành: “Muốn mà. Nhé?”

Hạ Hiểu Viễn cứ như “nửa đẩy nửa theo” mà “phối hợp” Lục Sâm —— xuống, gối lên chiếc gối mềm, bàn tay vuốt ve đỉnh đầu Lục Sâm tùy theo hành động của Lục Sâm chậm rãi di chuyển xuống, cảm nhận cái gì đó, hé môi hít một , yết hầu theo đó lên xuống chuyển động.

Tay Hạ Hiểu Viễn nắm lấy ga giường, càng nắm chặt hơn, gân xanh mu bàn tay cũng theo đó nổi lên.

Cổ gối lên chiếc gối mềm ngửa một góc độ khoa trương, chiếc cổ trắng nõn phủ một lớp mồ hôi mỏng cùng yết hầu lộ .

Lục Sâm chống cánh tay, nhổ thứ trong miệng khăn giấy, dịch lên, ôm lấy từ phía , hôn lên vùng tai ướt đẫm mồ hôi của , thấp giọng hỏi: “Thoải mái .”

Hạ Hiểu Viễn nên lời, lúc cả như vớt từ nước lên, đầy đầy đầu đầy lưng đều là mồ hôi, thở dốc đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ánh mắt phủ một tầng sương mù, ý thức cũng phảng phất thu hồi.

Cánh tay Lục Sâm với đường cong mượt mà mạnh mẽ ôm chặt lấy , hôn hôn, thế mà khen ngợi: “Thật tệ, giỏi quá, chính là như .”

Hạ Hiểu Viễn thở gấp nhẹ, thể hình dung sự khác biệt so với đây, vốn dĩ cho rằng đều gần giống , cuối cùng đơn giản đều là giải tỏa d.ụ.c vọng.

thực sự trải nghiệm mới , giống , quá giống , cùng một cấp bậc, quá, quá sung sướng.

Thời gian kết thúc của Hạ Hiểu Viễn đến nhanh, thở dốc xong, xoay liền nép lòng Lục Sâm, ôm chặt lấy.

Không cái gọi là đỉnh điểm lý trí, một yên tĩnh, ngược ở gần Lục Sâm hơn, ôm, ôn tồn.

Lục Sâm cẩn thận phát hiện điểm , ôm trong lòng, vỗ về cánh tay, vỗ về lưng, hôn lên trán, hôn lên đỉnh đầu, thấp giọng hỏi khát , uống nước , nóng , tắm .

Hạ Hiểu Viễn một mực cần, chỉ ở trong lòng Lục Sâm yên tĩnh chờ đợi, cảm nhận ấm và sự dịu dàng giữa hai , nhịp tim trầm mạnh mẽ của Lục Sâm bên tai.

Thực hơn hai mươi năm cuộc đời ngắn ngủi của Hạ Hiểu Viễn, gần như chỉ lúc còn nhỏ mới từng thời gian mật như với , mất , liền còn trải nghiệm sự mật như nữa.

Bởi lúc cùng Lục Sâm ôm dịu dàng, đều khiến Hạ Hiểu Viễn cảm thấy mê luyến.

Cậu thể dùng ngôn ngữ hình dung cái ôm lúc đối với cụ thể là gì, chỉ cảm thấy sự mật như quá khiến yêu thích và an lòng.

Cậu thể làm gì cả, cứ như ôm Lục Sâm, Lục Sâm ôm.

Cậu hy vọng ấm và sự thiết như thể thiên hoang địa lão, thiên trường địa cửu.

Hạ Hiểu Viễn cứ như trong lòng Lục Sâm, chậm rãi nhắm mắt , ngủ lúc nào.

Lục Sâm phát hiện chút buồn , cảm thấy Hạ Hiểu Viễn như giống như trẻ con, tiến tới đau lòng, thể từ cái ôm chuyện cảm nhận trong xương cốt trai trẻ chút thiếu cảm giác an .

Lục Sâm buông vòng tay ôm, tiếp tục ôm lòng.

Lúc , đối với bé của một nỗi lòng khó tả —— cảm thấy Tiểu Viễn so với bạn trai, càng giống đứa trẻ trong lòng bàn tay hơn.

Trẻ trung, non nớt, tràn đầy sức sống, tinh thần phấn chấn, còn đang trong giai đoạn trưởng thành tràn đầy.

Còn một loại tâm trạng che chở, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong lòng bàn tay sợ rơi vỡ.

Hận thể ăn mặc chi phí thứ đều do chính lựa chọn kỹ càng để nuôi nấng trưởng thành.

Lục Sâm ôm trong lòng, thể cảm nhận tâm ý và sự yêu thích của , những cảm xúc đó giống như dòng suối nước nóng lưu chuyển, làm nội tâm chính tràn đầy đều là ấm.

Lục Sâm ôm , khó kìm lòng nổi mà hôn hôn —— đây là của , đều là của .

Ngày hôm , Hạ Hiểu Viễn rời giường rửa mặt, kem đ.á.n.h răng bóp sẵn, nước súc miệng chuẩn sẵn, đến cả chai xịt tạo kiểu tóc cũng mở nắp.

Rửa mặt xong khỏi phòng vệ sinh, bộ quần áo chỉnh cùng đồng hồ, cà vạt phối hợp đều đặt sẵn chiếc ghế dài cuối giường.

Mặc đồ xong xuống lầu, bữa sáng dọn lên bàn, Lục Sâm đang bên bàn uống cà phê dùng iPad xem tin tức, đến cả Hạ Hạ cũng ăn đồ hộp.

Hạ Hiểu Viễn bước nhanh qua: “Chào buổi sáng.”

Đến gần, bên cạnh đàn ông bàn, Hạ Hiểu Viễn cúi xuống cùng Lục Sâm chạm môi.

Lục Sâm đưa tay đặt lên eo : “Chào buổi sáng.”

Hạ Hiểu Viễn xuống một bên, phát hiện ghế dựa đều kéo sẵn giúp , Lục Sâm cũng vẫn luôn đợi , hề động đũa .

Hạ Hiểu Viễn cầm đũa lên ăn , cần đợi .

Lục Sâm : “Một ăn ý nghĩa gì.”

Hạ Hiểu Viễn trêu chọc: “24 hiếu bạn trai .”

Lục Sâm lời : “Đương nhiên.”

Buổi sáng như , thật sự khó khiến tâm trạng thoải mái.

Hạ Hiểu Viễn liền mang theo tâm trạng thoải mái như khỏi nhà công ty, bắt đầu một ngày làm việc, đến cả việc ở chỗ làm việc sửa bản kế hoạch cho Đái Chí Văn cũng vô cùng kiên nhẫn.

Thường Bắc bộ đến phòng , khi trở về bưng cà phê dựa một bên mấy , hỏi Hạ Hiểu Viễn dự án đang làm hạn mức đầu tư đại khái bao nhiêu.

Hạ Hiểu Viễn trả lời ba năm triệu, Thường Bắc “Ừm” một tiếng, : “Nếu tiền cảnh , nghĩ cách làm lớn lên.”

Hạ Hiểu Viễn khựng , đầu Thường Bắc một cái: Làm lớn lên?

Thường Bắc như lỗ mãng, thực đang dạy Hạ Hiểu Viễn: “Một dự án làm thế cũng là làm, làm thế cũng là làm, tiền cảnh làm hướng đến làm lớn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-128.html.]

“Công ty quan tâm dự án của là 5 triệu 15 triệu ? Nó thiếu một nghìn vạn đó.”

“Nó thiếu chính là dự án , thiếu chính là đem tài chính đầu tư dự án chất lượng cao.”

Hạ Hiểu Viễn lọt những lời , tiếp tục sửa văn bản kế hoạch đồng thời âm thầm suy nghĩ: Tiền cảnh... Làm lớn lên…

Trưa hôm đó, Hạ Hiểu Viễn và Đái Chí Văn gặp mặt thương lượng việc mở rộng, Hạ Hiểu Viễn một câu: “Anh nghĩ tới việc mở lớp ở thành phố khác , ví dụ như Bắc Kinh, Thượng Hải.”

Đái Chí Văn sửng sốt, thật đúng là từng nghĩ tới những điều .

Đái Chí Văn một cách dè dặt: “Trước đây mở lớp, là vì vợ chồng thường xuyên dẫn con trai chơi bên ngoài, ít nơi, kinh nghiệm. Cũng ít phụ ở chỗ chúng thích dẫn con ngoài.”

“Nơi khác thì, hiểu rõ thị trường lắm, cũng rõ ràng địa phương bao nhiêu địa điểm ngoại khóa.”

Hạ Hiểu Viễn đề nghị: “Có thử một chút ? Nếu thể đưa lớp học ngoại khóa đến các thành phố khác, tiền đầu tư thể nhiều hơn.”

Đái Chí Văn vẻ mặt suy tư, rõ ràng do dự.

Hạ Hiểu Viễn trấn an: “Tôi chỉ đề nghị như thôi, cụ thể làm , còn xem .”

Đái Chí Văn một cách dè dặt: “Để suy nghĩ , về bàn với vợ .”

Hạ Hiểu Viễn gật đầu: “Được, suy nghĩ , cũng suy nghĩ .”

Hạ Hiểu Viễn cảm thấy lời nhắc nhở của Thường Bắc đúng, cùng là làm, quả thực thể hướng đến làm lớn hơn, huống chi ưu thế “tư bản” xông , nếu tiền, một thành phố là làm, nhiều thành phố cũng là làm, hơn nữa xem trọng dự án Thiên Vũ .

Hạ Hiểu Viễn liền ý thức ban đầu quá mức dè dặt làm từng bước, làm dự án định là một phương diện, nắm bắt cơ hội mưu cầu giá trị sản lượng lớn nhất mới là mấu chốt.

Suy nghĩ của đủ rộng.

Thế là nhanh, khi quyết định xem xét tình hình ở nơi khác, Đái Chí Văn giao chương trình học ngoại khóa ở địa phương cho đồng nghiệp, tự công tác đến thành phố S.

Hạ Hiểu Viễn mỗi ngày đều sẽ nhận nhiều tin nhắn văn bản và đoạn ghi âm dài từ Đái Chí Văn WeChat, từ đó thể thấy Đái Chí Văn nhiều nơi, cũng thể thấy Đái Chí Văn vẫn thích nghĩ đến gửi đến đó.

Hạ Hiểu Viễn mỗi ngày kiên nhẫn trao đổi với Đái Chí Văn qua WeChat, tổng hợp chỉnh lý nội dung tin nhắn Đái Chí Văn gửi.

Vài ngày , Đái Chí Văn công tác trở về, gặp mặt Hạ Hiểu Viễn, mắt thường thể thấy đen mấy tông, khoa trương mà , cả khuôn mặt chỉ còn răng là trắng.

Hạ Hiểu Viễn thấy đều sửng sốt, thầm nghĩ Đái Chí Văn nhiều nơi, ngờ đến mức độ .

Mà Đái Chí Văn trở về nghi ngờ gì là phấn khởi, vô cùng vui mừng cho Hạ Hiểu Viễn, qua mấy ngày công tác , phát hiện thành phố S thể làm chương trình học ngoại khóa.

Đái Chí Văn vội vàng : “Địa điểm hoạt động ngoại khóa ít, phụ cũng coi trọng giáo d.ụ.c con cái, chương trình học tương tự ở địa phương về cơ bản , thị trường còn trống.”

Cùng ngày chuyện xong, gần đến giờ cơm tối, Hạ Hiểu Viễn và Đái Chí Văn từ quán rời , tìm một nhà hàng cùng ăn cơm.

Ngồi đối diện qua bàn, Đái Chí Văn rót cho Hạ Hiểu Viễn cảm khái: “Đời thật sự kỳ diệu.”

Đái Chí Văn: “Trước đây làm, cảm thấy một tháng 8000 ít, bao giờ nghĩ tới việc tự khởi nghiệp.”

“Sau tự khởi nghiệp, cảm thấy thể nhiều phụ đăng ký lớp học như , ba năm làm hơn một nghìn vạn doanh thu, khá , căn bản nghĩ tới việc mở thêm mấy cơ sở nữa.”

“Bây giờ tìm đầu tư, phát hiện thì chỉ thể mở thêm, mà còn thể làm ở thành phố khác.”

Đái Chí Văn : “Như .”

Hạ Hiểu Viễn đỡ ly, khi Đái Chí Văn rót xong nước tiếng cảm ơn, : “Giống .”

“Tôi đại học cảm thấy tìm công việc lương tháng một vạn là , đó SP.”

“Đến SP, cảm thấy thể nổi bật giữa nhiều sinh viên nghiệp phỏng vấn như , dễ dàng, đó quen tiền bối dạy bảo , còn Tổ Dự Án.”

“Nghĩ , quả thực kỳ diệu.”

Đái Chí Văn tiếp: “Cậu nghiệp đại học nào?”

Cảm thấy thể SP, chắc chắn là trường 985 hàng đầu.

Hạ Hiểu Viễn: “Đại học C.”

Đái Chí Văn kinh ngạc vui mừng: “Cậu học Đại học C ? Tôi cũng học Đại học C.”

Hạ Hiểu Viễn bất ngờ hai là bạn học cùng trường cũ.

Đái Chí Văn: “Cậu học ngành gì? Tôi học kế toán.”

Hạ Hiểu Viễn: “Quản trị kinh doanh.”

Vẫn là cùng một khoa.

Đái Chí Văn vui mừng : “Thì là học của .”

Hạ Hiểu Viễn cũng vui, làm việc lâu như , đây thật đúng là đầu tiên gặp bạn học cùng nghiệp trường cũ.

Cùng ngày, lẽ là vì quen thuộc, lẽ là vì mối quan hệ bạn học cùng trường càng thêm thiết, Đái Chí Văn cùng Hạ Hiểu Viễn trò chuyện ít, về thời học , về trường cũ, về cuộc sống nghiệp, về chuyện thường ngày, hai chuyện vô cùng vui vẻ, cũng hợp .

Cho đến , Đái Chí Văn nâng ly với Hạ Hiểu Viễn, uống đến mặt đỏ bừng: “Mặc dù chúng là quan hệ hợp tác công việc, nhưng nguyện ý kết bạn với .”

Hạ Hiểu Viễn cùng Đái Chí Văn nâng ly: “Được, kết bạn.”

Đái Chí Văn tiếp tục giơ ly: “Về mặt công việc, nhờ , về mặt cuộc sống chuyện gì, chỉ cần thể giúp , cứ việc đến tìm , đừng bao giờ khách sáo.”

Hạ Hiểu Viễn cùng Đái Chí Văn chạm ly: “Không khách sáo.”

Buổi tối, Hạ Hiểu Viễn ăn uống no đủ về nhà. Vừa khỏi thang máy, liền cúi bế Hạ Hạ, con mèo mỗi đều sẽ chờ ở ngoài thang máy, lên, dụi mặt bộ lông mềm mại Hạ Hạ.

Hạ Hạ: “Meo ~”

Lục Sâm dép lê từ cầu thang bước nhanh xuống: “Về ?”

Hạ Hiểu Viễn đặt Hạ Hạ xuống, mở rộng vòng tay đón Lục Sâm, ôm một cái thật lớn, ôm lấy Lục Sâm, cằm tựa vai Lục Sâm, nhắm mắt , gương mặt hồng hồng, lộ rõ chút men say, trong lòng nghĩ: Bây giờ thật hạnh phúc.

Công việc , dự án, đối tác hợp tác hợp ý, mèo tiền, còn một bạn trai đại lão bản.

Sao thể hạnh phúc như chứ.

Buông vòng tay ôm , Hạ Hiểu Viễn say giống , đưa tay ôm lấy mặt Lục Sâm, hôn một cái thật mạnh lên môi Lục Sâm.

Hạnh phúc, quá hạnh phúc.

Loading...