9
Đã đăng ký kết hôn hay chưa, cái này tôi không rõ.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Tôi chỉ biết là—
Sau khi tôi xin thôi việc, Lương Nguyệt liền huênh hoang khoác lác, nói là tôi vì đau lòng chuyện mất bạn trai, chỉ có thể về nhà âm thầm gặm nhấm nỗi buồn.
Chu Tử Hàng ở công ty thì càng thêm đắc ý vênh váo.
Hắn ta tự cho mình là nam chủ nhân tương lai của công ty, đối với đồng nghiệp trong công ty thì chỉ tay năm ngón, ngay cả với cấp trên cũng chẳng khách khí gì.
Ban đầu, Nhan Mạn Mạn nể mặt tôi, đặc biệt dặn dò cấp dưới, bảo là phải giúp đỡ Chu Tử Hàng nhiều hơn một chút.
Vậy nên cấp trên của hắn, xưa nay vẫn luôn khách sáo với hắn, nhưng bây giờ thì cũng hết chịu nổi rồi.
Gửi đi mấy bức thư điện tử cho Nhan Mạn Mạn, tố cáo hành vi xấu xa của Chu Tử Hàng.
Nhan Mạn Mạn vừa vẽ tranh, vừa ném cái máy tính bảng đến trước mặt tôi.
"Chúng ta đã nói rõ với nhau rồi mà, cậu thay tớ quản lý công ty, tớ chỉ làm bà chủ đứng sau màn thôi, nên mấy cái thư này, cậu tự xem rồi xử lý đi."
Tôi gật đầu, sau đó lại vỗ vỗ vai cô nàng.
"Tớ đã xin thôi việc rồi, nhưng ngày mai là ngày đầu tiên tớ đi làm, đoán chừng khung cảnh sẽ rất thú vị đấy, cậu có muốn đi xem náo nhiệt không?"
Cô nàng dừng bút vẽ, nhướng mày nhìn tôi, không giấu nổi vẻ phấn khích.
"Náo nhiệt à, đương nhiên là phải xem rồi!"
Ngày hôm sau, tập đoàn Lộ Nguyệt có lãnh đạo mới nhậm chức, rất nhiều người đều đang chờ ở sảnh lớn tầng một.
Chu Tử Hàng cũng ở trong số đó.
Lúc tôi xuất hiện, trong mắt hắn có chút kinh ngạc, nhưng vẫn cười với tôi: "Sao? Biết sợ rồi à? Nên bây giờ đến đây nhận lỗi với tôi, định nịnh nọt tôi sao?"
Nhan Mạn Mạn dùng ngón tay chọc chọc vào cánh tay tôi, lắc đầu.
"San à, tớ thấy mắt nhìn người của cậu, thật sự có vấn đề đấy."
Nghe được lời Nhan Mạn Mạn nói, mặt Chu Tử Hàng liền xám xịt, lại đảo mắt nhìn cô nàng một vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ga-ban-trai-muon-ban-than/chuong-10.html.]
Thấy cô nàng mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, cũng không đeo túi xách, càng không mang theo trang sức đắt tiền gì, liền cho rằng cô nàng không có tiền, lập tức hừ lạnh một tiếng.
"Là Minh San mời đến để phụ họa đúng không?"
Mắt Nhan Mạn Mạn trợn tròn trong giây lát, cô nàng không giỏi cãi nhau, lập tức giơ năm ngón tay ra hiệu với tôi.
Tôi gật đầu, dứt khoát mở miệng: "Chu Tử Hàng, anh lấy đâu ra tự tin vậy? Giá mà mấy thứ khác của anh có thể tỉ lệ thuận với sự tự tin của anh, như vậy cũng sẽ khiến tôi cảm thấy chia tay anh, vẫn còn có chút gì đó luyến tiếc, nhưng tiếc là…"
Những người có mặt ở đây, phần lớn đều đã đi làm được mấy năm, có một số lời không cần nói quá rõ ràng, cũng biết ý tứ sâu xa bên trong.
Vậy nên đã có người không nhịn được mà bắt đầu nhịn cười.
Thậm chí có người, ánh mắt không chút kiêng kỵ đánh giá hắn từ trên xuống dưới, dừng lại ở một chỗ nào đó, rồi che miệng cười khẽ.
Mặt Chu Tử Hàng đen sầm lại, lập tức lớn tiếng gọi bảo vệ: "Các người làm ăn kiểu gì vậy, sao lại để hai người phụ nữ này đi vào đây, không biết hôm nay ông chủ đến sao?"
Nghe vậy, hai nhân viên bảo vệ nhìn nhau ngơ ngác, dù sao thì lúc đến, chúng tôi đã chào hỏi bọn họ rồi.
Còn về vị quản lý duy nhất quen biết Nhan Mạn Mạn, cũng biết tôi sẽ đến nhận chức, hôm nay từ sớm đã vì có khách hàng quan trọng, nên đã chào hỏi trước, nói là có thể sẽ đến muộn một chút.
Vậy nên, những người có mặt ở đây bây giờ, thật sự không có ai quen biết Nhan Mạn Mạn cả.
Nhân viên bảo vệ không nhúc nhích, Chu Tử Hàng lại muốn mở miệng nói gì đó, thì Lương Nguyệt lại xuất hiện.
Cô ta xách theo hộp cơm, nhìn thấy Chu Tử Hàng, liền nhanh chóng vẫy tay với hắn.
"Tử Hàng, em đến đưa cơm cho anh đây~"
Ọe… hơi ghê tởm.
Cô ta vừa dứt lời, liền nhìn thấy tôi, sau đó vẻ mặt đầy cảnh giác, đứng chắn trước mặt Chu Tử Hàng.
"Tôi nói cô có biết xấu hổ hay không vậy, suốt ngày cứ dán mắt vào bạn trai người khác, mẹ cô không dạy cô đồ của người khác thì không được mơ tưởng sao?"
Tôi tức đến bật cười.
Thật sự chưa từng gặp qua người nào mặt dày vô sỉ đến mức này.
"Mẹ tôi tam quan rất chuẩn, biết rõ bạn trai của người khác, thì không được tơ tưởng. Nhưng có lẽ cô đáng thương hơn một chút, không biết đạo lý này, người ta còn chưa chia tay, cô đã vội vàng xông vào, đương nhiên rồi, gã đàn ông kia cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Tra nam tiện nữ dính lấy nhau, bây giờ còn có thể trơ trẽn nói ra những lời này, thật là mặt dày vô sỉ, khâm phục khâm phục."