[Full] Xinh đẹp như vậy cũng phải làm bia đỡ đạn sao? - Chương 35: A, muốn hôn quá.

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:10:11
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Bạc Dục tỉnh dậy từ sớm. Nửa đêm cứ tỉnh thoảng thức giấc vài , lo sợ triệu chứng dị ứng của Lục Yên tái phát nghiêm trọng, nhưng may mắn là chuyện gì.

Bạc Dục rũ mắt xuống.

Lục Yên như một cục bông xù cuộn tròn trong lòng , những vết mẩn đỏ nổi sớm tan , chỉ là hai bên má lẽ vì tối qua xoa nắn quá lâu nên vẫn còn vương chút ửng đỏ mờ nhạt. Khoảng cách hai gần, trong chăn phảng phất một mùi thơm dìu dịu dễ chịu.

Bạc Dục dịu dàng ngắm một lúc, khẽ mỉm , cúi xuống hôn nhẹ lên giữa trán .

Lục Yên đang ngủ say, thở đột ngột áp sát khiến ngứa ngáy. Thiếu niên khẽ chau mày trong giấc mộng, giơ tay "Bốp" một cái tát thẳng mặt đàn ông. Cũng đau, Bạc Dục chỉ ngửi thấy một luồng hương thơm xộc mũi, tiếp đó là một bàn tay áp chặt lên mặt .

Lòng bàn tay và ngón tay của Lục Yên mềm nhũn, áp khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan lập thể của Bạc Dục, thậm chí còn cảm thấy cộm cộm trong tay. Cậu lầm bầm gì đó, khó chịu rút tay .

Hôm nay Bạc Dục đến công ty làm việc, còn một việc quan trọng hơn làm, nên thể nướng thêm giường một lát. Thế là ôm chú cừu non mềm mại, thơm ngát trong lòng, .

Hơn mười giờ, mí mắt Lục Yên khẽ động, chậm rãi mở , tỉnh giấc. Cậu định xoay , kết quả nhấc tay lên phát hiện cả cơ thể cứng ngắc thể nhúc nhích.

Bạc Dục ôm từ phía . Một tay luồn qua gáy ôm sát cổ, tay còn ôm ghì lấy eo .

So với hình của Bạc Dục, sườn bên của Lục Yên mỏng dính như tờ giấy, nhỏ bé, thon thả, đàn ông phía ôm trọn vẹn lòng. Lồng n.g.ự.c săn chắc của áp sát, đè nặng lên . Chiếc cằm cứng cáp của gác lên hõm vai . Tư thế khiến Lục Yên chỉ đầu nhúc nhích thôi cũng khó khăn.

Kỳ lạ thật... Lục Yên nghi hoặc thầm nghĩ: Trước Bạc Dục ôm thế .

Tuy đây Bạc Dục cũng thường xuyên ôm ngủ, nhưng nhiều nhất cũng chỉ đặt một cánh tay ngang hông , hai ở giữa vẫn giữ một cách nhất định, mục đích chỉ là thuận tiện để "hít mùi" mà thôi. Chứ bao giờ ôm với cái tư thế o bế, khóa chặt trong lòng như thế cả.

Đầu đang gối lên cánh tay Bạc Dục, lưng cong áp sát lồng n.g.ự.c ấm áp của đàn ông.

...Nóng quá . Đầu Lục Yên rịn một lớp mồ hôi mỏng. Cậu ngoe nguẩy cái đầu, cẩn thận nhấc cánh tay của Bạc Dục lên, gạt cái gông cùm trĩu nặng đó khỏi . Lục Yên vốn đ.á.n.h thức nên làm nhẹ tay. Thế nhưng nửa chừng, Bạc Dục phát giác động tác của và tỉnh dậy.

Cánh tay thuận thế vòng về chỗ cũ, ôm siết lấy vòng eo thiếu niên, giọng khàn : "Tỉnh ?"

Hơi thở phả thẳng tai khiến Lục Yên khó chịu vô cùng, đẩy đẩy cánh tay : "Anh đừng ôm chặt quá, nóng quá, sắp thở nổi nữa ... Tôi... dậy."

Bạc Dục chằm chằm một lát buông tay. Lục Yên lập tức lộn nhào một vòng chui ngoài, bật dậy.

Bạc tổng lúc đúng là "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi". Cậu nhóc lông xù tóc tai rối bù thức giấc trông cũng đáng yêu quá mất.

Lục Yên với lấy điện thoại, màn hình hiển thị vài tin nhắn . Cậu mở xem. Là Dịch Trì gửi tin nhắn từ sáng sớm, hỏi thăm khỏe . Lục Yên cúi đầu gõ phím trả lời: "Tôi khỏi , chuyện ngày hôm qua, cảm ơn nhiều nhé."

Bạc Dục chống một tay đỡ cằm ngắm , vẻ bâng quơ hỏi: "Đang nhắn tin với ai thế?"

Lục Yên ngước mắt lên: "Bạn cùng phòng cũ của , hôm qua đưa bệnh viện . Hôm qua ở bệnh viện hai chạm mặt ?"

Bạc Dục nhíu mày "ừ" một tiếng. Sinh viên đại học đang tuổi thanh xuân phơi phới, cao mét tám tám. Trông cũng bình thường thôi.

Lục Yên thật thà kể: "Cậu hỏi hồi phục thế nào , bảo khỏi hẳn ."

Bạc Dục bằng chất giọng nhạt nhẽo: "Nhớ cảm ơn đấy." Phải giữ cách với lạ.

Lục Yên lịch sự đáp: "Cảm ơn mà."

Bạc Dục nhẹ một tiếng, dậy, bế thốc Lục Yên lên, để đôi chân nhỏ gầy, trắng ngần đong đưa thả xuống mép giường.

Lục Yên còn kịp tiêu hóa chuyện gì đang xảy , Bạc Dục lột bộ quần áo ngủ nhăn nhúm của , mặc cho một chiếc áo sơ mi cotton màu trắng.

Lục Yên chớp chớp mắt hoang mang: "...?"

Cậu chỉ là... ốm nhẹ một cái thôi mà. Có cần chăm sóc y như chăm một đứa trẻ thiểu năng thế . Lúc nhận , mặt Lục Yên đỏ ửng lên, ngượng ngùng : "Tôi thật sự... ."

Bạc Dục hai gò má phiếm hồng của , tâm tình cực mà thầm nghĩ: Đứa nhỏ hổ .

"Bữa sáng ăn gì?"

Tối qua ăn nhiều đồ lạnh quá nên giờ Lục Yên cảm giác thèm ăn lắm, nhỏ giọng : "Chỉ cần một chiếc sandwich bình thường là ."

Bạc Dục xuống lầu chuẩn bữa sáng, Lục Yên cũng từ giường lồm cồm bò dậy. Tối qua lúc về tắm, ngợm dính dấp khó chịu, quyết định phòng tắm dội chút nước nóng .

Xả nước vội vã một chút bước , tóc Lục Yên vẫn còn nhỏ giọt. Cậu quấn quanh hông chiếc khăn tắm trắng tinh, bên mép giường vò đầu bứt tai. Lờ mờ cảm thấy hình như quên mất một chuyện gì đó. nhất thời thật sự nhớ nổi.

Một lát , Bạc Dục bưng một đĩa sandwich làm xong . Trên đĩa còn một ly sữa tươi nóng hổi. Bữa sáng là sandwich kẹp thịt gà và dăm bông, kẹp thêm mấy lát rau xanh, thịt thà rau cỏ đầy đủ, dinh dưỡng cân bằng. Sáng nay dậy muộn, lúc Lục Yên cũng cảm thấy đói bụng, liền ngoạm ba hai miếng nhai nuốt chiếc sandwich.

Cậu ngước mắt lên, nghi hoặc hỏi: "Hôm nay cũng làm ?" Tổng tài lớn dạo vẻ nhàn rỗi quá.

Bạc Dục đáp: "Hôm nay một chuyện quan trọng hơn cần làm."

Nghe , Lục Yên gật đầu "ồ" một tiếng, cũng gặng hỏi thêm, mấy chuyện thương trường cũng hiểu. Nuốt xong miếng sandwich cuối cùng, Lục Yên mím môi . Trên môi dính một chút xốt trắng của chiếc bánh. Cậu thè lưỡi l.i.ế.m sạch viền môi, nhưng vẫn còn một chút xíu l.i.ế.m tới.

Bạc Dục nâng ngón tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau vết xốt trắng đôi môi ướt át rực rỡ , giọng chậm rãi, trầm thấp: "Chỗ còn dính một chút."

Môi Lục Yên tê rần, hiểu mặt bắt đầu nóng rực. Cậu nhỏ giọng : "Cảm ơn ."

Bạc Dục dùng một tay chống cằm chằm chằm , khẽ tiếng: "Với mà còn khách sáo thế làm gì?"

Lục Yên ngắc ngứ lầm bầm "Vâng" một tiếng vội vàng leo lên giường.

Dọc đường , môi Bạc Dục vẫn cong lên . Bộ dạng chú cừu nhỏ lúc đỏ mặt thật sự đáng yêu. Thuần khiết đến mức chẳng cấm nổi sự trêu chọc.

Bạc Dục hỏi: "Đã nghĩ kỳ nghỉ hè làm thêm ở ?"

"Vẫn ạ, định hôm nay sẽ tìm thử xem." Lục Yên khoanh chân giường, mở ứng dụng tìm việc tải về xuống. Xem tiệm bánh ngọt nào chịu nhận học việc thời vụ . Không dám tưởng tượng, nếu thực hiện quyền tự do đồ ngọt, sẽ là một bé hạnh phúc bao nhiêu.

Phía vang lên một tiếng động nhỏ. Lục Yên trượt màn hình điện thoại ngước mắt lên , bèn bắt gặp cảnh Bạc Dục đang đồ. Rất vô tư, cởi đồ ngay mặt , còn mảnh vải che .

Đường nét cơ bắp của Bạc Dục cực kỳ rõ ràng, lưu loát nhưng hề khoa trương. Từng thớ thịt săn chắc, cuồn cuộn sức mạnh, phô diễn sức lực đủ để một tay nhấc bổng Lục Yên lên chạm đất. Cơ bụng sáu múi rắn chắc phân chia rạch ròi, đường rãnh nhân ngư hảo trải dài xuống phía hông.

Lục Yên bất ngờ đập mắt nửa trần trụi của , hai má nháy mắt nóng bừng: “Vút" một cái ngoắt mặt chỗ khác. Cổ họng nghẹn , lấp l.i.ế.m hỏi một câu: "Anh định ngoài ?"

Bạc Dục "ừ" một tiếng. Chuyện hôm qua làm xong, hôm nay làm bù. Chắc hoa chuẩn cũng héo hết , hiện trường cũng dọn dẹp bày biện chỉnh. Lục Yên sợ là đầu tiên khác tỏ tình. Dù thì cũng xinh , tính cách , thích nhiều, theo đuổi cũng chẳng ít. Tính sơ sơ trong trường đại học thôi, Bạc Dục ít nhất vài ba . sẽ làm kém cạnh bất kỳ ai.

Bạc Dục ngửa đầu, cài cúc áo sơ mi : "Lại đây."

Lục Yên chớp mắt, ngơ ngác hiểu gì tiến gần.

Trước mặt là một giá để cà vạt rực rỡ sắc màu. Bạc Dục hỏi: "Em thấy chiếc nào ?"

Lục Yên vốn dĩ mắc hội chứng sợ lựa chọn, đống cà vạt càng hoa mắt, cuối cùng vì thể đưa quyết định nên đành tiện tay rút một chiếc màu xanh lam đậm xuống. Cổ điển, sâu thẳm, trang trọng, hợp với khí chất của Bạc Dục. Cậu đưa tay đưa cho , nhưng Bạc Dục nhận.

Hắn chỉ nghiêng về phía .

Lục Yên: "...?"

"Sao thế.” Thấy cứ ngây ngốc ở đó nhúc nhích, Bạc Dục bất giác nhíu mày: “Không thắt ?"

... Thắt cà vạt cho chồng khi ngoài chẳng là chuyện bình thường ?

Lục Yên bừng tỉnh hiểu ý : "Đương nhiên là !"

Chỉ là... Bạc Dục hôm nay cứ kỳ lạ kiểu gì . Trước đây lúc ngoài bắt giúp thắt cà vạt bao giờ !

Lục Yên hiểu gì cả, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Cậu cầm chiếc cà vạt từ tay Bạc Dục, vòng qua gáy , thắt một nút Windsor cực kỳ hảo. Cậu còn tiện tay vuốt thẳng cổ áo cho phẳng phiu, ngay ngắn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/full-xinh-dep-nhu-vay-cung-phai-lam-bia-do-dan-sao/chuong-35-a-muon-hon-qua.html.]

Yết hầu Bạc Dục khẽ trượt, bộ dạng ngoan ngoãn nghiêm túc rũ mắt xuống của thiếu niên mặt. Trong lòng ngứa ngáy dữ dội.

A, hôn quá.

"Xong ." Chú cừu nhỏ còn vỗ vỗ lên n.g.ự.c .

Trong đáy mắt Bạc Dục hiện lên một tầng ý , nhéo nhẹ má : "Ngoan ngoãn ở nhà. Đợi về."

Lục Yên chỉ cảm thấy hai má nóng bừng.

Bạc Dục sải những bước chân dài khỏi phòng ngủ. Lục Yên ngốc tại chỗ, mang theo tâm trạng phơi phới rời , mờ mịt xoa xoa khuôn mặt đỏ rực của .

Sao, thế ... Bạc Dục hôm nay thực sự kỳ lạ luôn!!! Dù thì cũng chẳng đoán nổi suy nghĩ của Bạc Dục là chuyện ngày một ngày hai, tâm tư của vai nam chính đừng cố mà đoán.

Sau khi Bạc Dục rời , Lục Yên ở một trong phòng ngủ. Cậu giường, gác chân đong đưa, tiếp tục tìm kiếm tiệm bánh ngọt yêu thích.

Kết quả xem xem , bụng bắt đầu réo. Những hình minh họa bánh ngọt bày trông mắt quá... thèm quá mất. Thèm ăn bánh tart trứng nướng, cappuccino, matcha ngàn lớp, bánh bông lan cuộn kem...

Cơn thèm đồ ngọt đột nhiên bùng nổ, thế nhưng ở khu biệt thự ngoại ô , bên giao hàng chịu giao tới, còn gọi ship ngoài thì cực kỳ đắt đỏ.

Lục Yên ườn giường suy tính một lát, là đợi khi nào Bạc Dục về nhà nhờ mua giúp một ít . Cậu thể ráng nhịn thêm một chút nữa. Lục Yên tắt ứng dụng tìm việc, mở ứng dụng mạng xã hội, lướt danh bạ bạn bè.

Ở khung chat với Bạc Dục, tin nhắn cuối cùng là tin nhắn thoại tối qua gửi cho . Cho đến lúc , Lục Yên vẫn thể nhớ tối qua rốt cuộc gì với Bạc Dục.

ngay giây tiếp theo, khi nhấp khung chat và lướt lên lịch sử trò chuyện của ngày hôm qua, đập mắt là dòng chữ vô cùng chói lóa "Tôi thích ".

Trong đầu Lục Yên dường như nổ tung, một tiếng "BÙM" vang lên chấn động!

Hèn gì cứ cảm thấy quên mất một chuyện gì đó! Hóa là chuyện !!!

Đây đúng là một câu chuyện ma siêu kinh dị! Lục Yên sợ đến mức bật dậy. Tối hôm qua đột ngột nhập viện, quên béng mất chuyện !

... Tính , từ lúc gửi tin nhắn "Tôi thích " cho Bạc Dục đến nay sắp 24 tiếng đồng hồ !!

Lục Yên hóa đá giường, hàng mi run rẩy, chỉ cảm thấy đỉnh đầu đang một đám mây đen kéo tới sấm sét ầm ầm.

...Tiêu, tiêu đời . Cậu còn thể sống sót để thấy mặt trời ngày mai . Cổ họng Lục Yên nghẹn phát tiếng "Ư ư", ngã vật xuống giường, vùi mặt trong gối. Không đối mặt với hiện thực phũ phàng .

Vốn dĩ hôm qua định về nhà sẽ giải thích rõ ràng với Bạc Dục, kết quả vì dị ứng xoài mà lao thẳng viện, đầu óc choáng váng mơ hồ. Ngủ một giấc dậy càng quên sạch bách.

Trước mắt Lục Yên tối sầm , sấm sét đập thẳng mãi mới chịu hồn. Lưng vã mồ hôi lạnh còn đầm đìa hơn cả hôm qua.

Thế nhưng... cả ngày hôm nay Bạc Dục cũng thèm nhắc tới chuyện . Trông bộ dạng mặt cũng giống như đang tức giận.

Lẽ nào tin nhắn ? mà, thấy tin nhắn thoại gửi ngay đó, chắc chắn cũng thấy dòng chữ mới đúng.

Lục Yên thấp thỏm yên, đầu óc rối tung rối mù, từng suy nghĩ cứ đua nảy .

Trong tiểu thuyết gốc, thái độ của Bạc Dục đối với Lục Yên, bao gồm cả thái độ đối với những tiếp cận , luôn lạnh nhạt, thậm chí đôi khi còn phớt lờ .

Lẽ nào là vì, Bạc Dục căn bản chẳng buồn trả lời . Thế nên đành giả vờ như chuyện gì xảy ?

Lục Yên đoán nổi suy nghĩ của nam chính. Nếu Bạc Dục mà mở miệng hỏi một câu, nhớ từ sớm ! Thế nhưng, dù nữa... Cậu cũng giải thích rõ ràng với Bạc Dục. Lục Yên nắm chặt nắm tay. Đợi khi nào Bạc Dục từ ngoài về, sẽ lập tức xin đàn ông đó, chần chừ nửa giây!

Giờ thì Lục Yên chẳng còn tâm trí nào mà xem cái gì nữa, bánh ngọt cũng chả buồn ăn. Cậu thẫn thờ giường như rút mất linh hồn, dán mắt cây kim đồng hồ đang dịch chuyển từng phút từng giây, lo lắng bồn chồn bắt đầu gặm ngón tay. Lần đầu tiên trong đời, tha thiết mong mỏi Bạc Dục sẽ về nhà muộn một chút. Cứ như , thể sống thêm một lúc nữa.

Vừa sợ về, sợ về.

Cuối cùng, lòng chút tuyệt vọng. Thôi kệ, cho c.h.ế.t một cách sảng khoái .

Ba giờ chiều. Lục Yên lấy hết dũng khí của cả cuộc đời, chủ động gọi điện thoại cho Bạc Dục.

"Bạc , khi nào về ạ?"

"Sắp ." Người đàn ông đặt bó hoa hồng cuối cùng xuống đất, biển hoa khổng lồ mắt, giọng điệu xen lẫn ý dễ nhận : "Sao thế, về sớm hả?"

Lục Yên nào dám hé răng. Chú cừu nhỏ bên điện thoại ấp úng, năng lắp bắp: "Không, gì ạ, chỉ hỏi bâng quơ thôi..."

Bạc Dục nghĩ ngợi một lát, nhếch mép lên: "Sao, ăn cái gì ? Muốn mang về cho ?"

Lục Yên: Cái đó xem tối nay cái mạng nhỏ của còn để mà ăn .

Cậu lí nhí đáp lời: "Nếu ... việc gì bận, thì hãy về sớm một chút..."

Lục Yên đang tự kỷ trong cơn căng thẳng tột độ, căn bản nhận giọng và thái độ của đàn ông bên điện thoại kiên nhẫn và dịu dàng hơn bao giờ hết. Bạc Dục bật thành tiếng: "Biết ."

Cúp máy xong, Lục Yên tiếp tục liệt giường trong tuyệt vọng một lúc nữa.

Cuối cùng cũng hiểu thấu câu "thật một lúc " mạng là ý nghĩa gì. Huhu...

Năm giờ rưỡi chiều.

Lục Yên như cái xác hồn ngoài phòng khách, ánh mắt đờ đẫn, trống rỗng.

Nghe tiếng mở cửa bên ngoài, tim suýt nữa vọt thẳng khỏi lồng ngực, bật bật dậy từ sô pha.

Bạc Dục về !

Lục Yên hít một thật sâu, tự trấn an . Không c.h.ế.t , c.h.ế.t . Chuyện gì đến sẽ đến.

Vài giây , đàn ông đẩy cửa bước .

Hình như Bạc Dục làm tóc về, mái tóc đen vuốt ngược , vài lọn tóc buông xõa lòa xòa trán. Trên phảng phất mùi nước hoa hương gỗ mộc mạc, mang cảm giác ấm áp dịu dàng chứ mùi hương gỗ tuyết lạnh lẽo như ngày. Không còn sự gai góc lạnh lùng thường thấy, cả trông mềm mỏng nhiều.

Lục Yên bộ dạng chải chuốt bóng lộn của , chớp chớp mắt kinh ngạc, giọng điệu tràn đầy hy vọng: "Anh... định dự tiệc ?"

Vậy thì cũng đến nỗi thể đợi Bạc Dục về mới hạ bài với . Đằng nào thì c.h.ế.t sớm c.h.ế.t muộn cũng c.h.ế.t. Lúc cận kề cái c.h.ế.t, Lục Yên vẫn cố vớt vát sống thêm chút nữa.

"Không.” Một chữ của Bạc Dục bóp nát chút ảo tưởng cuối cùng của : "Lên đồ ." Bàn tay to lớn của xoa xoa đỉnh đầu : "Thời gian vặn, tối nay đưa em ngoài ăn."

Bạc Dục do một tay ông nội nuôi lớn, thể là một mang tư tưởng lễ giáo vô cùng truyền thống, bảo thủ trong chuyện tình cảm, thậm chí là quy củ, một mực chú trọng đến cảm giác nghi thức. Đâu như Lục Yên. Một màn tỏ tình t.ử tế cũng chẳng . Chỉ vứt mỗi câu "Tôi thích " là qua loa đối phó .

Hiện trường tỏ tình trang trí xong xuôi. Không gian ánh sáng mờ ảo mập mờ lãng mạn, tinh dầu thơm, nến, hoa tươi, bóng bay, bánh kem, thiếu một thứ gì.

Chỉ còn thiếu nhân vật chính của .

"Dạ..." Hy vọng vụt tắt, Lục Yên nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt láo liên né tránh, dám , giọng điệu thiếu tự tin tột độ: "Tuy, tuy nhiên, ..."

Lục Yên lúng búng "Tôi" cả buổi, vẫn chẳng rặn câu nào. Nghĩ tới mà sợ hết cả hồn. Nhỡ Bạc Dục vô cùng, vô cùng tức giận thì !

Thấy hàng mi run rẩy dữ dội, Bạc Dục cúi thấp xuống : "Sao thế?"

Lục Yên siết chặt nắm tay, hít thở một thật sâu. Đằng nào rụt đầu thò đầu cũng ăn một đao. Cùng lắm là Bạc Dục c.h.ử.i cho một trận. Hoặc là, đập cho một trận. Oa oa oa oa.

Chỉ là, thể đ.á.n.h nhẹ tay chút ? Đánh thì cũng đau tay mà!!

Dưới ánh mắt ôn hòa sâu thẳm của Bạc Dục, Lục Yên căng thẳng đến mức đầu váng mắt hoa, chóp mũi rịn một tầng mồ hôi, đành liều mạng mở miệng: “Bạc , ... một chuyện...”

“Muốn với ."

Loading...