[FULL] Nhóc Gây Họa - Chương 79: Ngoại truyện IF - Em trai 7
Cập nhật lúc: 2025-11-08 06:52:54
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm qua Tư Chiêu còn co ro trong lòng Liên Thiên Tuyết, mềm mỏng rơi nước mắt, đêm sốt, hôm hết sốt bèn để ý đến nữa. Mặt nhỏ nhắn căng cứng, ăn cơm chuyện, ở nhà gặp mặt cũng chào hỏi, liếc mắt .
Tư Hòa phòng khuyên : "Em đừng giận nữa, cũng là vì cho em, đánh thì đau thật... nhưng ở cùng nhà ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cứ căng thẳng như cũng ."
Tư Chiêu sấp giường, vành mắt còn đỏ hoe: "Cái gì gọi là em giận dỗi? Anh xin em!"
Tư Hòa : ", đúng, nhưng để xin cũng thực tế lắm..." Anh còn cảm thấy Liên Thiên Tuyết đánh đúng, hút thuốc trốn học thì nên dạy dỗ, chỉ là nỡ tay tàn nhẫn như với Tư Chiêu mà thôi.
Nghe trai ruột như , Tư Chiêu càng tức giận hơn, lớn tiếng la hét: "Anh còn là trai của em ? Anh đánh em, đến cứu em thì thôi, còn đóng cửa , ngày nào đó g.i.ế.c em, còn giúp thu dọn xác !"
"Em gì !" Tư Hòa nhíu mày: “Hút thuốc vốn dĩ đúng, đánh em một trận còn hơn là em ung thư phổi."
Tư Chiêu xong đột ngột bật dậy. Cậu quấn chăn giường, như một bóng ma khổng lồ trừng mắt đối phương, nhưng thực đối với Tư Hòa một chút uy h.i.ế.p nào. Cậu xoa xoa mắt hét lên: "Anh bênh vực ? Thôi , dù và là em , hai cứ với , cũng đừng quản em nữa! Em ung thư phổi thì , em c.h.ế.t ở bên ngoài, em c.h.ế.t xa hai !"
"Em ý gì!" Dù Tư Chiêu miệng giữ lời, Tư Hòa cũng nổi giận: “Sao năng lung tung, em rời khỏi một cuộc sống rối tung lên , còn dám cúp điện thoại của ? Anh thấy em cánh mọc cứng làm em với nữa!"
Anh vốn đau đầu vì một đống chuyện mà Tư Thành Hoa sắp xếp cho, thực sự là lo xuể để Tư Chiêu phiền não thêm nên mới giảm bớt tin nhắn cho em trai. Anh trông mong Tư Chiêu thể hiểu khó khăn của , nhưng khó khăn lắm mới thời gian gọi điện thoại, Tư Chiêu cúp máy, còn giận dỗi với !
Giận dỗi với Liên Thiên Tuyết thì thôi , dựa mà còn liên lụy đến ?
Đến lúc Liên Thiên Tuyết thấy tiếng động, thấy hai em đánh . Đây là đầu tiên thấy hai đánh , mới lạ, dựa khung cửa xem một lúc.
Tư Hòa thấy Liên Thiên Tuyết đến, tự giác hổ trong nhà nên để ngoài bèn dừng tay. Các phương diện của đều ưu tú, bao gồm cả thể dục, đẩy Tư Chiêu vẫn dễ dàng.
"Anh cũng thấy em ngốc, em xứng làm em trai của đúng !" Tư Chiêu vẫn còn đang tức giận, đẩy ngã xuống giường cũng sợ dậy, dứt khoát xuống chửi bới, đạp chân đ.ấ.m giường ăn vạ.
Tư Hòa sắp khỏi cửa , thấy câu thì phắt đầu : ", thấy em ngốc ! Tư Chiêu cho em , mỗi làm bài tập cho em, là vì làm em còn đỡ phiền hơn là dạy em làm!"
Anh đóng sầm cửa ngoài. Tư Chiêu lúc mới bật , nước mắt nước mũi tèm lem gọi: "Tư Hòa, em tuyệt giao với !"
Liên Thiên Tuyết nhịn thành tiếng. Tư Chiêu lúc mới phát hiện ở trong phòng, từ giường bật dậy, lau một giọt nước mắt: "Anh cũng ngoài, cũng tuyệt giao!"
Liên Thiên Tuyết đến bên giường , cúi đầu : "Tuyệt giao thì cho tiền tiêu vặt nữa ."
Tư Chiêu khựng , mặt , gì nữa.
"Mang bánh Basque cho em đây, vị hạt dẻ , ăn ?" Anh chọc lưng Tư Chiêu một cái. Tư Chiêu bực hất tay , lăn đến góc giường vùi đầu gối, để ý đến nữa.
Liên Thiên Tuyết dỗ trẻ con, nhưng để những lời giả dối với Tư Chiêu khó. Nên ở trong phòng năm phút Tư Chiêu cũng lên tiếng, bèn dậy ngoài.
Thứ hai, tiền chuyển cho Tư Chiêu trả , dì giúp việc miếng bánh đó chủ Chiêu ăn, vứt hết .
Liên Thiên Tuyết chuyên gia giáo dục, bên cạnh cũng đứa trẻ nào giống Tư Chiêu để đối chiếu tham khảo. Chỉ xét theo kinh nghiệm cá nhân của Liên Thiên Tuyết, một chút kế hoạch tác dụng gì. Thật mà , năm 17 tuổi Liên Thiên Tuyết từng phạm , cũng sẽ vì những chuyện nhỏ nhặt mà chiến tranh lạnh với phụ , còn từng thiết với phụ .
Anh thể lên mạng tìm "làm thế nào để hòa hợp với em trai tuổi nổi loạn", Liên Thiên Tuyết cảm thấy đánh Tư Chiêu một chút cũng sai. Anh dạy Tư Chiêu thành thật, hạ thấp tiêu chuẩn đến mức chỉ cần thành thật với một là , Tư Chiêu làm thì thật sự là một đứa em trai hư.
Họ chuyện nữa, đến thứ sáu Tư Chiêu tan học, đến đón là tài xế.
Buổi tối bàn ăn, Tư Thành Hoa phát hiện hôm nay bên cạnh Liên Thiên Tuyết là Tư Hòa, quản gia cũng hôm nay họ cùng một chiếc xe về nhà.
"Tôi thấy hôm nay xe của cháu , còn tưởng là đưa yêu về ăn cơm." Tư Thành Hoa bóng gió: “Kết quả thấy xuống xe là Tiểu Hòa, mới là hiểu lầm."
Liên Minh Xuân hiểu ý ông , khóe miệng lạnh lùng nhếch lên một bên, : "Nó cuối tuần cũng sẽ đón Tiểu Chiêu về nhà, thật dáng vẻ của một trai."
Tư Hòa thoải mái ho hai tiếng, vai trò của bố . Liên Thiên Tuyết thì lười tiếp lời, tiếp tục ăn cơm.
"Không gần đây nó gặp cô gái nhà họ Nhậm ? Bây giờ liên lạc ?"
Liên Thiên Tuyết : "Không ."
Tư Thành Hoa bèn chút mập mờ hỏi: "Mẹ con và ông ngoại đều giới thiệu cho con mấy cô gái , đều cảm giác, nên giới thiệu cho con con trai ?"
Câu Liên Minh Xuân phản bác, thuận theo tiếp: "Nếu con thích thì cứ thẳng, cũng thể giới thiệu."
Liên Thiên Tuyết chịu gặp mặt đều là để đối phó với ông ngoại. Anh thích con gái cũng thích con trai. Người tình yêu cũng sống nổi, tiền mới sống nổi. Nếu là thứ thiết yếu, hà cớ gì vội vàng sở hữu?
"Chú Tư cứ gia nhập gia đình chúng như ?" Liên Thiên Tuyết từ từ hỏi: “Chú bèn để Tư Hòa kết hôn với cháu ? Xin , cháu chỉ coi nó là em trai thôi."
Phòng ăn lập tức yên tĩnh đến đáng sợ. Tư Hòa cũng ý , ghê tởm chỉ thể nhẫn nhịn, ngờ Liên Thiên Tuyết sẽ vạch trần, suýt nữa nghẹn. Tư Thành Hoa xong càng thêm lúng túng, hậu bối làm mất mặt, nên tiếp tục thế nào.
"Tôi nào , cháu, cháu ..."
Tư Chiêu đột nhiên đặt bát xuống, phát một tiếng kêu giòn tan, tự lên lầu.
Một bữa cơm ăn chẳng ai vui vẻ.
Đến đêm, Liên Thiên Tuyết chuẩn tắm rửa, ngang qua phòng của Tư Chiêu thì ngửi thấy một mùi thuốc lá. Từ khe cửa từng sợi khói bay , Liên Thiên Tuyết tức đến ba m.á.u sáu cơn, giận Tư Chiêu nhớ đòn, dám khiêu khích như . Anh vặn cửa , sặc đến ho sặc sụa. Tư Chiêu bên cửa sổ, trong chai nước khoáng bên cạnh một đống đầu thuốc.
"Em còn dám hút thuốc ?" Liên Thiên Tuyết ba hai bước đến mặt Tư Chiêu, là khói hun là tức đến choáng váng: “Em hút bao nhiêu?"
Điếu thuốc trong tay Tư Chiêu mới châm, hếch cằm lên cũng đối phương: "Anh quan tâm làm gì? Anh là ai chứ?"
Họ cũng cùng một sổ hộ khẩu, một họ Liên, một họ Tư, Liên Thiên Tuyết dựa mà quản chứ? Tư Chiêu nghĩ, Tư Hòa lẽ sẽ mang họ Liên, họ ăn cơm với mấy bữa , họ đều là thông minh, hợp làm em hơn.
Câu tiếp theo của Tư Chiêu định đuổi , cằm đột nhiên kẹp sang, Liên Thiên Tuyết thẳng hỏi : "Anh là ai?"
Liên Thiên Tuyết mặt trầm xuống, Tư Chiêu bèn dễ dàng dọa, nuốt nước bọt lắp bắp : "Anh là ai rõ ? Dù cũng là trai của em, và em đều cùng một họ... là cũng kết hôn với Tư Hòa ? Vậy chúng cũng thể là một nhà..."
Cậu còn định gì nữa, Liên Thiên Tuyết từ bệ cửa sổ lôi xuống. Sự chênh lệch thể lực quá lớn làm cho Tư Chiêu theo bản năng sợ hãi một lúc, đó nghĩ Liên Thiên Tuyết là sẽ đánh một trận ? Cậu chịu một , tại còn sợ chứ? Thế là trừng mắt đối phương.
Liên Thiên Tuyết hít một thật sâu, hỏi : "Đây là lý do em hút thuốc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/full-nhoc-gay-hoa/chuong-79-ngoai-truyen-if-em-trai-7.html.]
"Cái gì lung tung thế," Tư Chiêu , "Em hút thuốc là vì em hút thôi." Cậu xong, điếu thuốc đang cháy trong tay bèn ngậm miệng: “Sao nào, đánh em ? Anh cứ đánh , đánh c.h.ế.t em ."
Liên Thiên Tuyết gì, buông , định ngoài.
Lúc Tư Chiêu châm thuốc nghĩ kỹ xem nên để Liên Thiên Tuyết thấy , chắc là , đánh. Liên Thiên Tuyết định , dường như là nhẹ nhàng tha cho , nên lời oan ức, mũi bỗng nhiên cay xè.
"Anh , em sẽ ở trường về nữa, tiền cho em em cũng sẽ trả hết..." Tư Chiêu cố nén tiếng , cắn răng chằm chằm bóng lưng lẩm bẩm: “Dù , dù cũng..."
Liên Thiên Tuyết nhịn , con ngươi co , thấy Tư Chiêu cúi đầu, dí điếu thuốc đang cháy dở lên mặt trong của cánh tay .
Tàn thuốc lập tức tắt ngấm, Tư Chiêu bỏng đến nhăn cả mặt, nhưng kêu tiếng, chỉ những giọt nước mắt kìm nén từ lâu cũng nhỏ xuống cánh tay. Lần chắc là cố ý diễn cho ai xem.
Liên Thiên Tuyết kéo bồn rửa tay bên ngoài dội nước lạnh. Tư Chiêu thấy cũng phản ứng gì, tay trống lau khô nước mắt, cứ im lặng đó để nước lạnh dội vết thương.
Dội mười phút, ai gì. Liên Thiên Tuyết vặn vòi nước , kéo Tư Chiêu phòng .
Tư Chiêu giãy giụa, mặc cho kéo . Đầu thuốc còn sợ, càng sợ đánh.
Liên Thiên Tuyết kéo cánh tay kiểm tra vết thương, từ trong hộp cứu thương lấy cồn i-ốt và thuốc mỡ bỏng bôi cho , một lời, chỉ tiếng thở nặng nề trong phòng ngủ.
Đợi xử lý xong, Tư Chiêu : "Em về ngủ đây."
Liên Thiên Tuyết ôm chặt eo , rõ ràng định để .
"Tư Chiêu, ai dạy em làm ?" Lồng n.g.ự.c của Liên Thiên Tuyết cuối cùng cũng hạ xuống, giọng còn nhẹ hơn cả tàn thuốc rơi xuống, dường như một chút gió từ cửa sổ hé mở cũng đủ để thổi tan câu .
Tư Chiêu : "Không ai dạy em cả, thế? Không là cũng đánh em , em tự làm ?" Cậu giãy giụa một chút, phát hiện tay của Liên Thiên Tuyết như kìm sắt, giãy : “Buông tay !"
Liên Thiên Tuyết nhắm mắt một lúc, từ từ mở , trở giọng điệu bình thường: "Vậy em đánh , bây giờ." Anh kéo tay Tư Chiêu đặt lên má .
Tư Chiêu rút tay , bèn qua loa vỗ nhẹ má trái của : "Xong , để em về ngủ."
Liên Thiên Tuyết chằm chằm : "Không đủ mạnh, đánh ."
Tư Chiêu do dự tăng thêm một chút lực: "Anh thế nào chứ..."
Liên Thiên Tuyết nhíu mày một cái: "Em hút thuốc mà đánh ?" Anh nắm lấy tay Tư Chiêu tát mạnh mặt , một tiếng "chát" vang lên, mặt lệch sang một bên, lập tức sưng lên một mảng.
Tư Chiêu sững sờ, theo phản xạ định sờ mặt , Liên Thiên Tuyết né tránh.
"Đánh ."
Giọng điệu của nghiêm khắc đến mức, Tư Chiêu dọa. Cậu do dự vài giây, Liên Thiên Tuyết nắm lấy tay tát. Kính cũng đánh lệch, tháo kính đặt sang một bên, chằm chằm Tư Chiêu: "Tiếp tục đánh ."
Tư Chiêu đành lời Thiên Tuyết, dám , nếu là đánh mà là Thiên Tuyết đánh, chắc chắn sẽ còn mạnh hơn.
Cậu đánh thêm mấy cái, đếm, mỗi lực đủ, Liên Thiên Tuyết nắm lấy tay bổ sung lực.
"Đủ , đánh nữa..." Tư Chiêu sợ lắm, nửa khuôn mặt của Thiên Tuyết đều sưng đỏ, khóe miệng rách : "Cứ thế !" Liên Thiên Tuyết để ý đến , thực sự nhịn nữa bèn rơi nước mắt, lóc : “Không đánh nữa, Thiên Tuyết, ơi, tay em đau, em sai ... đánh nữa ..."
Liên Thiên Tuyết dừng , một lời, một lúc lâu từ trong túi của Tư Chiêu móc bật lửa và thuốc lá.
"Em hút thuốc nữa, cứ lấy ." So với Thiên Tuyết đánh, đánh Thiên Tuyết làm càng thêm dày vò.
Liên Thiên Tuyết cuối cùng cũng lên tiếng: "Lần em cũng hút thuốc nữa." Anh châm một điếu thuốc, nhét tay Tư Chiêu.
Tư Chiêu hiểu gì cầm điếu thuốc, nhỏ giọng đảm bảo: "Lần thật sự hút nữa... a!" Cậu đột nhiên kêu lên, Liên Thiên Tuyết nắm lấy tay , dí đầu thuốc đang cháy cánh tay, cùng một vị trí mà tự dí đó.
Liên Thiên Tuyết cũng nhíu mày một cái, vài giây nắm lấy tay Tư Chiêu, bắt châm điếu thuốc đó.
"Không !" Tư Chiêu hoảng hốt lắc đầu, nước mắt như những hạt châu đứt dây rơi đầy vạt áo: “Đừng, Thiên Tuyết, em sai ... đừng..." Cậu rụt tay về, nhưng lực của Liên Thiên Tuyết quá lớn, một nữa cho phép từ chối mà kéo tay dí cánh tay .
Anh châm ba thuốc, Tư Chiêu suýt nữa đến ngất , cầu xin : "Đừng làm nữa, Thiên Tuyết, em thật sự sai ... đừng dí nữa, em xin , em ..."
Liên Thiên Tuyết cuối cùng cũng tha cho , buông tay. Tư Chiêu lập tức nhào lòng , khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh ngắt vì áp má trái sưng đỏ nóng hổi của , hu hu .
"Em đánh nữa, chuyện đến đây là hết, vì chuyện mà giận dỗi với nữa." Liên Thiên Tuyết .
Tư Chiêu vội vàng gật đầu: "Biết ạ!"
"..." Liên Thiên Tuyết khẽ thở một : “Bây giờ em , là ai, thể quản em ?"
Tư Chiêu ôm chặt cổ : "Anh là trai của em, thể quản..."
"Có chuyện gì cứ thẳng với , dối, cũng làm hại bản ."
Đầu của Tư Chiêu vùi hõm cổ gật đầu: "Em xin , em, em chỉ sợ hai đều cần em nữa... là cũng ghét bố em ? Còn, còn nữa..."
Liên Thiên Tuyết cuối cùng cũng ôm : "Anh lúc nào cần em?" Anh còn chút tức giận: “Anh chỉ sẽ ghét em, còn là em bắt ."
"Vậy ..." Tư Chiêu nhớ nữa.
"...Thôi , về ngủ ." Liên Thiên Tuyết vỗ lưng , hết giận , cảm thấy tính toán với Tư Chiêu là một chuyện ngu ngốc.
"Anh Thiên Tuyết, em bôi thuốc cho ." Tư Chiêu xuống giường, học theo những gì Liên Thiên Tuyết làm, rửa vết thương, khử trùng, bôi thuốc cho .
Liên Thiên Tuyết cúi đầu đứa em đang bôi thuốc cho , : "Tư Chiêu, vẫn sẽ đánh em, nhưng em thể đánh ."
Tư Chiêu đưa tay qua, lòng bàn tay đỏ một mảng: " tay em đau lắm..." Cậu Liên Thiên Tuyết xoa cho , : “Em đánh , mắt cũng đau."
Liên Thiên Tuyết định làm sai thì sẽ đánh, nhưng một ngày thể giáo dục Tư Chiêu quá nhiều , sẽ nhớ . Thế là thở dài một , để Tư Chiêu qua, nhỏ thuốc mắt, tiện thể bôi một ít thuốc lỗ tai.