[FULL] Nhóc Gây Họa - Chương 76: Ngoại truyện IF - Em trai 4
Cập nhật lúc: 2025-11-08 06:52:06
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Chiêu cách voi đòi tiên. Cho bé ngủ trong phòng một đêm, hễ chuyện gì cũng ghé qua. Biết Liên Thiên Tuyết sắp du lịch nghiệp ở tỉnh khác, nằng nặc đòi theo, cặp sách cũng tự dọn xong.
Liên Thiên Tuyết : "Không ."
Tư Chiêu nhét cặp sách của vali của .
Liên Thiên Tuyết : "Anh chỉ một cái vali." Anh lấy một cái vali khác, 20 inch. Vừa mới mở Tư Chiêu trong chịu nhúc nhích.
"Anh định bỏ em một ở nhà ?" Đứa em ngốc bắt đầu rơi những giọt nước mắt rõ ý nghĩa: "Dẫn em chơi mà." Cậu bé trong vali gấp quần áo cho Liên Thiên Tuyết, bắt đầu bắt chước gia tinh, nhưng quần áo gấp ngay ngắn: "Em hứa sẽ gây phiền phức cho ."
Tư Chiêu dần hiểu làm thế nào để thuận theo Liên Thiên Tuyết mới thể đạt mục đích của : , nhưng quá to tiếng, quá to tiếng Thiên Tuyết sẽ thấy ồn ào mà bỏ thẳng. Khóc nhỏ, Thiên Tuyết thấy phiền, sẽ giúp giải quyết vấn đề.
Lúc máy bay, Tư Chiêu vẫn còn hỏi: "Ở bên ngoài em gọi là gì ạ?"
Liên Thiên Tuyết hừ một tiếng: "Gọi là bố."
"Không lắm ạ..." Đứa trẻ do dự một chút: “Gọi là chú , em thật sự bố mà."
Liên Thiên Tuyết đeo bịt mắt bắt đầu giả vờ ngủ. Vốn dĩ vì dọn hành lý cho Tư Chiêu mà trễ máy bay một ngày, còn chịu đựng sự quấy rầy bằng lời dứt của đứa em ngốc. Anh thật sự hận tối hôm đó cho Tư Chiêu phòng.
"Gọi là chú già quá ạ? Anh trẻ như , khác sẽ phát hiện đó. Em vẫn gọi là trai, ?" Tư Chiêu cũng dám lay , chỉ ở bên cạnh lẩm bẩm như tụng kinh: “Anh Thiên Tuyết, , ..."
"Được." Liên Thiên Tuyết : “Nói thêm một câu nữa, ném em từ máy bay xuống."
Bạch Thiên Triết và Hứa Vấn Sơn chơi một ngày , áo hoa quần short, vô cùng phù hợp với hình tượng khuôn mẫu của du khách biển. Bạch Thiên Triết thậm chí còn đeo một vòng hoa, còn tưởng mới là nhân viên phục vụ đặc biệt của nhà hàng. Hứa Vấn Sơn còn ăn mặc tử tế, ít nhất là mặt đứa trẻ cài hết cúc áo sơ mi.
"Đây là em trai ?" Hứa Vấn Sơn xổm xuống: “Nhỏ quá nhỉ, tám tuổi ?"
Tư Chiêu đường líu ríu, gặp lạ bèn ngoan ngoãn, trốn lưng Liên Thiên Tuyết, nắm c.h.ặ.t t.a.y trai: "Em 13 ạ..." Cậu bé còn đến sinh nhật, theo năm sinh khai gian tuổi lên một chút, cho vẻ trưởng thành.
"Em tên gì ?" Bạch Thiên Triết là giỏi dỗ trẻ con nhất, treo vòng hoa lên cổ bé: “Anh là Bạch, là Hứa."
Liên Thiên Tuyết trả lời : "Tên là Tư Chiêu, Chiêu trong Tư Mã Chiêu."
Với trình độ ngữ văn tiểu học của , Tư Chiêu cảm thấy Tư Mã Chiêu , nhỏ giọng sửa : "Là Chiêu trong 'chiêu nhiên tại mục' (rõ như ban ngày) ạ."
"Ồ." Liên Thiên Tuyết một cách vô cảm: “Chiêu trong 'xú danh chiêu trứ' (tiếng đồn xa)."
"Không ..." Tư Chiêu cảm thấy Thiên Tuyết đang nhắm , mặt đỏ bừng.
Bạch Thiên Triết thấy đứa trẻ tức giận phồng má mà dám phản kháng, cảm thấy vui. Cậu thích trêu trẻ con, ở nhà đứa em gái em trai nào trêu chọc, lập tức thành thạo bế Tư Chiêu lên. Tư Chiêu phát triển quá muộn, nhỏ hơn bạn bè cùng tuổi một vòng, bế trong lòng nhẹ. Bạch Thiên Triết nhấc lên nhấc xuống hai , bèn tung bé lên, lơ lửng trong chốc lát, đó vững vàng đỡ lấy đứa trẻ.
Đây là trò chơi quen thuộc của để trêu em họ, mỗi em họ đều ngây ngô bám lấy chơi thêm mấy . Tư Chiêu từng chơi. Đột nhiên bế lên chút sợ độ cao , đột ngột mất trọng lượng, càng sợ đến trắng cả mặt.
Cậu bé kinh hãi đến mức kêu tiếng. Bạch Thiên Triết , tung lên cao hơn.
Liên Thiên Tuyết : "Đừng nghịch nữa, làm nó ngã bây giờ." Anh từ trong tay Bạch Thiên Triết nhận lấy đứa trẻ: “Vốn ngốc , ngã nữa càng ngốc hơn."
Tư Chiêu lòng bèn ôm chặt cổ , run rẩy vùi mặt hõm cổ , như một con chim cút mới nở tìm chỗ ẩn nấp. Can đảm chỉ chừng đó, mà còn đòi theo ngoài chơi.
Hứa Vấn Sơn : "Cậu dọa em trai sợ kìa."
"Ai da, xin mà." Bạch Thiên Triết từ trong lòng Liên Thiên Tuyết moi khuôn mặt nhỏ nhắn , véo véo: “Không chứ? Anh thấy em đáng yêu, là chơi game với em thôi, tha thứ cho nhé."
Họ đều coi Tư Chiêu như một đứa trẻ nhỏ để dỗ dành, nhưng kỳ nghỉ Tư Chiêu lên cấp hai . Liên Thiên Tuyết trong lòng trợn mắt một cái, nhưng dù là sinh lý tâm lý, Tư Chiêu vẫn còn ngây thơ, cảm giác chỉ thông minh ít nhất cũng Tư Hòa hút một nửa.
Nếu dẫn Tư Hòa ngoài chắc sẽ đỡ lo, nhưng Tư Hòa sẽ trong vali đưa yêu cầu vô lý như với .
Hôm , Bạch Thiên Triết xem mặt trời mọc, ép họ dậy từ tờ mờ sáng. Người lớn thì , trẻ con thì thật sự dậy nổi. Liên Thiên Tuyết hết cách, cả đời đầu tiên hầu hạ khác, quần áo cho Tư Chiêu, giống như hôm qua đỡ m.ô.n.g bế mang bãi biển.
Anh thể giao cho khác, Hứa Vấn Sơn còn phát triển chiều cao chắc bế nổi, Bạch Thiên Triết đáng tin, Liên Thiên Tuyết đành tự bế.
Họ tấm thảm trải sẵn, mặt trời mọc, cả bãi biển vẫn còn là một màu lạnh lẽo, mặc áo ngắn tay chút lạnh. nhiệt độ cơ thể của đứa trẻ ấm áp. Liên Thiên Tuyết xuống, Tư Chiêu vẫn còn treo ngủ, thở phả cổ .
Hứa Vấn Sơn đột nhiên : "Chúng cứ thế trưởng thành , cũng sẽ thế nào. Có lẽ lên đại học chúng sẽ còn liên lạc nữa..."
Bạch Thiên Triết sõng soài thảm, khịt mũi : "Buồn bã gì chứ, điện thoại mày hết tiền ? Vẫn thể liên lạc mà."
Hứa Vấn Sơn đá một cái: "Tao đang nghiêm túc đấy, chúng còn là bạn học nữa, mỗi vòng giao tiếp mới. Hai đứa mày giàu c.h.ế.t , chắc chắn sẽ kế thừa công ty, đến lúc đó chịu cho tao mượn tiền."
Liên Thiên Tuyết : "Chưa chắc, lãi suất cao thì tao chắc chắn sẽ cho mượn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/full-nhoc-gay-hoa/chuong-76-ngoai-truyen-if-em-trai-4.html.]
"Mày !" Hứa Vấn Sơn càng bi thương hơn: “Liên Thiên Tuyết, mày là ?"
Bạch Thiên Triết dậy: "Chắc chắn là nó sẽ để ý đến hai đứa . Nó động một tí là cho danh sách đen, cảm giác còn nhiều hơn bạn gái tao cho tao danh sách đen nữa."
Hai bèn tiến hành một cuộc phê phán về việc Liên Thiên Tuyết lạnh lùng vô tình như thế nào, và tưởng tượng về tương lai: tương lai Liên Thiên Tuyết sẽ là một đầu tập đoàn vô tình vô nghĩa, đối mặt với bạn bè cũ chút lưu tình, sẽ lừa Bạch Thiên Triết làm pháp nhân công ty, để Hứa Vấn Sơn vay nặng lãi. Anh sẽ chúng bạn xa lánh, rời bỏ, ôm một đống tài sản cô độc đến già.
Người trong cuộc xong phản bác, cảm thấy sự phát triển cũng phù hợp với kế hoạch cuộc đời : "Hai đứa mày làm chuyện với tao thì sẽ tù." Liên Thiên Tuyết cảm thấy điểm vẫn cần rõ, vẫn là một công bằng.
"Vậy bọn tao cũng làm gì với mày , mày vẫn cho bọn tao danh sách đen!"
" , mày xem, mày cho bọn tao danh sách đen còn ai chịu chơi với mày ?"
Liên Thiên Tuyết : "Nhiều lắm, đủ , hai đứa mày còn tư cách tao cho danh sách đen đấy."
Muốn chơi với Liên Thiên Tuyết thì thể quá lòng tự trọng, may mà thế giới nhiều lòng tự trọng thấp. Liên Thiên Tuyết từ trong đó chọn hai làm bạn. Anh cảm thấy Bạch Thiên Triết và Hứa Vấn Sơn chắc cũng sẽ làm chuyện với , thể yên tâm về tương lai, vì mắt của .
Lúc đứa trẻ đang vai cuối cùng cũng tỉnh, mơ hồ hỏi: "Mặt trời mọc ạ..."
Bạch Thiên Triết đột ngột dậy: "Đến đến , mặt trời mọc!" Giọng lớn, làm Tư Chiêu giật , mặt biển.
Tuy nhiên Tư Chiêu chỉ vài giây, tỉnh ngủ gió biển thổi lạnh, chui trong áo Thiên Tuyết trốn.
Liên Thiên Tuyết như ôm một cục động vật nhỏ trong lòng, ấm áp. Anh hỏi Tư Chiêu: "Mặt trời mọc thế nào?"
Tư Chiêu : "Bình thường ạ."
Liên Thiên Tuyết cũng cảm thấy , xem mặt trời mọc vô nghĩa.
Đợi mặt trời lên hẳn, bãi biển cũng ấm lên. Nắng ở biển độc, khi xuống biển bôi kem chống nắng về chắc chắn sẽ lột một lớp da. Bạch Thiên Triết sẽ mua kem cho Tư Chiêu, dỗ giúp bôi, Tư Chiêu ngoan ngoãn giúp đỡ.
Ở nhà Tư Chiêu náo, ở hơn một năm mới hòa hợp với Liên Thiên Tuyết. Đến bờ biển, đầy hai ngày, đuổi theo Bạch Thiên Triết " ơi ơi" gọi ngừng, chơi vui vẻ, quên cả họ gì tên gì. Cũng còn sợ nước nữa, ở bờ biển, nước ngập đến eo vẫn khúc khích.
Sau bữa tối, Bạch Thiên Triết mua kem cho Tư Chiêu, dỗ đứa trẻ ôm eo "cảm ơn ", " quá". Chỉ là một que kem thôi, những món quà lưu niệm mà Tư Chiêu bắt Liên Thiên Tuyết mua thể mua mười que kem, nhớ ơn .
Kết quả đến lúc ngủ, Tư Chiêu đau bụng, ở giường lăn qua lộn ngủ , bắt đầu thút thít, rên rỉ.
"Đáng đời, ai bảo em ăn?" Liên Thiên Tuyết định ngủ , làm phiền.
Tư Chiêu ôm : "Đau quá Thiên Tuyết ơi..."
Cậu đau mới nhớ đến Thiên Tuyết, mới dẫn ngoài chơi là Thiên Tuyết, trả tiền máy bay, khách sạn, cơm nước là Thiên Tuyết, quần áo, mặc áo phao cho là Thiên Tuyết, ngủ cùng chăm sóc là Thiên Tuyết.
"Em đau, gọi tác dụng gì?" Liên Thiên Tuyết nghiêng qua .
Tư Chiêu : "Có tác dụng ạ, em cách chữa đau bụng." Cậu dịch về phía Liên Thiên Tuyết, gần như sát , đó nắm lấy tay trai đặt lên bụng : "Anh xoa giúp em là khỏi ngay, cảm ơn ." Cậu thường xuyên đau bụng, Tư Hòa sẽ giúp như .
Tay của Liên Thiên Tuyết đặt lên bụng nhỏ của Tư Chiêu, cảm giác đứa trẻ bữa tối ăn nhiều, bụng căng lên.
"Không thể tự chăm sóc bản ?"
Tư Chiêu đau đến khó chịu, mềm nhũn : "Em làm thì giúp em một chút mà..." Cậu xong, thấy Thiên Tuyết khẽ hừ một tiếng, chắc là đang đó khoác. Trong phòng điều hòa họ đắp một lớp chăn mỏng, tay của Thiên Tuyết chăn cách một lớp quần áo, che hết cả eo , nhiệt độ cũng thích hợp, xoa khiến Tư Chiêu thoải mái.
"Tay to quá..." Tư Chiêu sờ sờ bàn tay của khác bụng, xương khớp cũng rõ ràng, là tay của lớn, giống tay trẻ con tròn tròn. Cậu dùng giọng điệu ngưỡng mộ : "To hơn cả eo của em ."
Liên Thiên Tuyết : "Trẻ con làm gì eo."
"Rõ ràng là mà!" Tư Chiêu phản bác: “Hơn nữa em sắp lên cấp hai , thể coi là trẻ con nữa."
"Em cứ cao qua một mét rưỡi ." Liên Thiên Tuyết xoa một lúc, chắc là buồn ngủ , giọng nhẹ, thậm chí chút dịu dàng: “Đỡ ?"
"Ừm..." Tư Chiêu hết đau bụng , cũng nghiêng qua, thành thạo tìm vị trí dựa : “Chúc Thiên Tuyết ngủ ngon."
Tiếc là kỳ nghỉ kết thúc, Tư Chiêu cũng cao đến một mét rưỡi. Ngày khi Liên Thiên Tuyết khai giảng đại học cũng vẫn ôm gối đòi ngủ cùng .
"Không là học sinh cấp hai , còn ngủ cùng trai?" Liên Thiên Tuyết dựa cửa cúi đầu hỏi .
Tư Chiêu : " khai giảng là gặp nữa, em sẽ nhớ mà."
Phòng của Tư Chiêu ở ngay cạnh phòng , Liên Thiên Tuyết khó cho danh sách đen.
Theo mắt của Liên Thiên Tuyết, nếu Tư Chiêu vẫn luôn voi đòi tiên, vẫn luôn thể rời khác, thì tương lai của khó chúng bạn xa lánh, cô độc đến già.