[FULL] Nhóc Gây Họa - Chương 61
Cập nhật lúc: 2025-11-08 06:48:02
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Hòa và Cố Tân Diệp ban đầu dự định tổ chức đám cưới đầu xuân năm , nhưng giờ chia tay , nên mỗi bố hỏi , họ đẩy đến mùa hè. Nhà họ Tư khá phức tạp, bố Cố cũng thông cảm, nhưng tránh khỏi việc hỏi han về kế hoạch nhà cửa và tương lai.
Thật căn hộ của Cố Tân Diệp cũng là đối diện với nhà bố , mới sửa sang hai năm . Nếu trong thời gian ngắn công ty gặp khó khăn về tài chính, thêm ít nội thất để làm nhà cưới cũng . Khi hỏi ý kiến Tư Hòa, nghĩ đến tương lai cả hai còn rõ, nên cứ gật đầu đồng ý cho qua chuyện.
Thật trong nhà ba phòng ngủ, nhưng một phòng dự định cho trẻ con, giường để ngủ. Tư Hòa chắc chắn sẽ ngủ chung với Tư Chiêu, qua đón Tết chung là bất đắc dĩ, trong nhà bố giám sát, cũng cần giả vờ thêm nữa.
Anh tới giường đôi định lấy cái gối , Cố Tân Diệp như trẻ con bướng bỉnh giữ chặt góc gối chịu thả.
"Đừng làm loạn nữa, đưa thì cũng cần gối để ngủ." Tư Hòa chẳng còn sức tranh cãi, buông tay .
Tư Chiêu bên cạnh, định "đúng , đúng ." nhưng Cố Tân Diệp cứ lườm mãi, nên đành bảo: "Tôi tự ngủ một , sợ tối, để đèn sáng mới ngủ , hai cứ ngủ ." Nói xong, đợi Tư Hòa đầu lườm, vội vàng chui phòng bên cạnh, khóa cửa , mặc ai gõ cửa cũng thèm mở.
Cậu thật sự giỏi trong việc khuyên nhủ khác, khuyên Tư Hòa thì mắng, khuyên Cố Tân Diệp trách. Chi bằng để hai tự giải quyết.
Nhất là Cố Tân Diệp, chia tay mà lôi trút giận, còn mấy câu kiểu "máu lạnh" gì đó. Tư Chiêu rõ ràng nhiệt tình, tàu điện ngầm còn nhường ghế cho già và trẻ nhỏ, trai tất nhiên cũng .
Tư Hòa đúng là phần lạnh lùng, một là luôn giữ cách với , hai là quá nghiêm khắc.
Không làm xong bài tập thì xem tivi, điểm thi thấp thì dạy dỗ, chơi với ai, chơi đến mấy giờ cũng báo cáo... Tư Hòa nghiêm khắc như khiến Tư Thành Hoa yên tâm giao hết trách nhiệm cho . Từ hồi cấp ba, tiền tiêu vặt của Tư Chiêu cũng chỉ phát cho Tư Hòa giữ, dùng thì xin từ tay trai. Đến đại học, Tư Thành Hoa phát sinh hoạt phí theo năm, nhưng Tư Hòa chỉ phát cho từng tháng.
Dù nhiều điều lòng về Tư Hòa, Tư Chiêu vẫn cho rằng là một .
Lúc học cấp hai, Tư Chiêu từng cố ý xé rách bài tập của , đến cấp ba thì ép ngoài mua món về giữa trời mưa bão, lên đại học thì gây tai nạn xe gọi tới giải quyết. Tư Hòa bao giờ yêu , từng ôm , thậm chí còn đánh , nhưng Tư Chiêu dần dần hiểu rằng thực yêu .
Nói chia tay, hy vọng gặp hơn, đừng bỏ lỡ hạnh phúc... mấy câu đơn giản như thế mà Cố Tân Diệp hiểu.
Tư Hòa bao giờ những lời tình cảm sến súa giữ ai, ngay cả chậm chạp như Tư Chiêu cũng nhận , Cố Tân Diệp thể thông cảm, còn bảo Tư Hòa là mù?
Tuy , Tư Chiêu luôn công bằng, Cố Tân Diệp ngốc thì Tư Hòa cũng ba phần .
Tình yêu lời, Tư Chiêu mất nhiều năm mới hiểu, nhưng một câu " yêu em" thì chỉ tốn vài giây? Tư Hòa nghĩ rằng vì hai sẽ bao giờ chia tay, nên mới đối xử với như . đúng như Liên Thiên Tuyết từng , con dễ dàng rời xa lắm, mà Cố Tân Diệp giống Tư Chiêu, tên trong sổ hộ khẩu, kéo dài lâu thì sẽ rời thôi.
Tư Chiêu kén giường, cuộn trong chăn sắp ngủ thì bỗng nhiên tiếng động lớn từ phòng bên, như vật nặng rơi xuống.
Cậu vội bật dậy, áp tai qua tường, tiếng đồ đạc ném xuống đất lạch cạch. Tiếng thì mơ hồ rõ, cũng phân biệt giọng điệu.
Tư Chiêu vội chạy qua gõ cửa, đợi vài chục giây, Tư Hòa mới mở cửa, mắt đỏ hoe.
"Đừng đánh nhé..." Tư Chiêu cố gắng nhón cổ xem gì đập bể, nhưng Tư Hòa đẩy ngoài.
Tư Hòa : "Chỉ cãi thôi, em ngủ ."
"Ơ ơ ơ." Tư Chiêu bám lấy khung cửa: "Hai cãi em ngủ ."
Cố Tân Diệp phía bật lạnh lùng: "Được thôi, chủ, chúng sẽ cãi trong im lặng."
"Cái gì chứ!" Tư Chiêu bực : "Anh thì cả hai đừng ngủ chung nữa, sofa mà ngủ , ngủ cái giường gì nữa?"
"Thôi, ngủ ." Tư Hòa hiếm khi nhẹ nhàng: "...Cầu xin em đó."
"..." Tư Chiêu đột nhiên nhận , khi Tư Hòa chuyện thẳng thắn như , cũng đối diện thế nào, chỉ đành ấp úng trả lời: "Ừ, thôi."
Sau đó về phòng, nhưng dán tai tường lén lâu. Bên tiếng chuyện nhỏ dần, còn tiếng đập phá nữa.
Tư Chiêu quyết tâm hôm sẽ dậy sớm hỏi xem Cố Tân Diệp làm , nhưng mãi đến trưa mười hai giờ mới dậy. Bữa trưa sẵn sàng, chẳng ai gọi cả.
Cậu chạy qua nhà đối diện. Bố Cố mua đồ Tết về, trong bếp là Cố Tân Diệp đang nấu ăn, còn Tư Hòa cạnh, tay cầm máy tính làm việc. Sau một đêm, quan hệ của hai hình như càng tệ hơn.
"Có nước uống ?" Tư Chiêu hỏi.
Tư Hòa dậy: "Em uống nước lọc?" Giọng khàn.
Cố Tân Diệp bèn gõ cái xẻng nồi, chọc tức: "Nó tay ? Sao để rót nước cho nó?"
Tư Chiêu thầm nghĩ, thật là điên. Cậu chẳng thèm để ý: "Em uống nước lọc."
Tư Hòa định lấy bình nước, nhưng Cố Tân Diệp chen qua, gắt gỏng: "Tránh !" Rồi cầm bình đổ đầy một cốc nước sôi đưa cho Tư Chiêu: "Uống ."
Tư Chiêu cầm cốc vì sợ bỏng tay. Tư Hòa vẻ cũng thấy hành động thật trẻ con, bèn cầm bình đổ thêm một nửa nước sôi cốc của đẩy về phía Tư Chiêu, đó xử lý công việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/full-nhoc-gay-hoa/chuong-61.html.]
Sau khi trả lời xong tin nhắn của khách hàng, mới nhận Tư Chiêu đang chằm chằm: "Nhìn làm gì?"
Tư Chiêu : "Lúc rót nước, tay run, giọng khàn, cảm ?" Cậu đoán tối qua hai ngủ chung, chắc Cố Tân Diệp trộm chăn của trai .
Tư Hòa theo phản xạ sờ cổ áo, nhưng hành động đó chỉ càng làm lộ sơ hở. Ngay lập tức, Tư Chiêu nhạy bén lao tới kéo cổ áo cao của xuống.
"Buông tay !"
Nghe tiếng Tư Hòa quát, Cố Tân Diệp cầm xẻng chạy , bèn thấy Tư Chiêu mặt mày căng thẳng, bò dậy từ chỗ Tư Hòa, tiến gần .
"Cố Tân Diệp!"
Bộ mặt lạnh lùng của Tư Chiêu giống hệt Tư Hòa, trông thực sự đáng sợ, làm Cố Tân Diệp sững.
"Gì ... Mẹ kiếp!" Cố Tân Diệp ôm mặt bên trái: "Tôi rót cho cốc nước mà tát hả? Điên !"
"Đồ khốn!" Tư Chiêu tức đến mức hít thở sâu, chỉ tay mặt : "Tôi bảo hai ngủ chung, đánh đúng ? Anh chịu nên định bóp c.h.ế.t ?"
Trên cổ Tư Hòa một vết bầm tím đậm, trông như một sợi dây xích thắt chặt quanh chiếc cổ trắng của . Không lạ gì khi giọng Tư Hòa khàn.
Trái tim Tư Chiêu như siết chặt, từng thở đều rối loạn. Cậu tin tưởng Cố Tân Diệp, mà dùng cách đó với Tư Hòa.
Cố Tân Diệp nhận ý của Tư Chiêu, bất giác siết chặt nắm tay. Hơi thở của cũng trở nên nặng nề, ánh mắt d.a.o động giữa do dự và đấu tranh, cuối cùng chẳng lời nào, chỉ im lặng.
Sự im lặng của lan tỏa khắp căn phòng. Tư Chiêu chịu nổi, giơ tay lên. Thấy Tư Chiêu định đánh, Tư Hòa cuối cùng cũng lên tiếng: "Không như ."
Tư Chiêu đầu, thấy trai cúi đầu, kéo hẳn cổ áo xuống, lộ vết bầm tím và cả những vết khác: "Anh bảo làm thế." Tư Hòa chậm, mỗi từ như gắng sức mới thốt : "Là thích."
Nói xong câu đó, Tư Hòa thở hắt , như thể cuối cùng từ bỏ điều gì đó. Anh vẫn dám mắt Tư Chiêu, chỉ lặng lẽ thú nhận: "Anh đúng là kẻ tồi tệ, xin em, xin cả Tân Diệp." sang Cố Tân Diệp: "Anh từ đầu em thích Tư Chiêu, nhưng vẫn lên giường với em..."
"Anh với ai chứ!" Tư Chiêu thể nổi những lời tự trách đầy bi quan của trai, chỉ cảm thấy Tư Hòa đang đ.â.m đầu ngõ cụt lối thoát: "Anh thích thì cứ làm, ai cản !"
Tư Hòa cau mày, : "Em sống ..." Anh luôn nhớ cái còng cổ chân của Tư Chiêu, nhưng thể rõ .
Chưa kịp để Tư Chiêu phản bác, Cố Tân Diệp chịu nổi nữa, lớn tiếng: "Anh thể mở mắt mà ? Em của gì mà , mặt còn tròn hơn gặp đấy! Anh quan tâm nó, nó quan trọng hơn , , nhưng cũng đừng quan tâm mù quáng thế chứ!"
Lúc nào cũng , nếu Tư Chiêu hạnh phúc, Tư Hòa cũng đáng hạnh phúc. Ai sẽ thương xót cho hạnh phúc của Cố Tân Diệp chứ?
Tư Chiêu chẳng hiểu vấn đề về , chỉ : " mà, Liên Thiên Tuyết đối xử với em , em với ?"
Tư Hòa thể kể những gì thấy trong phòng tắm hôm đó, nên chỉ sờ chiếc vòng tay của Tư Chiêu và : "...Anh giám sát em, thế cũng ? Còn nữa... siết hông em đến bầm tím, là ."
Tư Chiêu lắc đầu: "Anh chỉ làm thế để đảm bảo an cho em thôi, em cũng thể xem vị trí của mà." Rồi nghĩ cách giải thích dễ hiểu hơn, nắm lấy vai trai : "Là em thích, em làm , nghĩ , những gì thích, em cũng thể thích, ?"
Tư Hòa rõ ràng ngờ tới câu trả lời , ánh mắt lạc lối: Bị giam cầm trong nhà, khóa ở đầu giường, tất cả đều là tự nguyện ? Có dạy hư em ?
Tư Chiêu tưởng tin, bèn gọi điện cho Liên Thiên Tuyết.
"Anh Thiên Tuyết !"
"Ừ, ."
"Anh xem, chúng yêu , đối xử với em ?"
"..."
Đầu dây bên im lặng vài giây, Liên Thiên Tuyết trả lời: "Anh đối xử với em còn , cho ai chứ?"
Tư Chiêu : "Tư Hòa ."
Tư Hòa phản đối ngay: "Tôi cần!"
"Ồ..." Liên Thiên Tuyết kéo dài giọng: "Lần chẳng , trí nhớ trai em kém thế ?"
"Anh thể nữa ?" Tư Chiêu hỏi.
"Tôi và em trai hiện giờ là yêu, sẽ ở nhà , rảnh thì cứ đến thăm, cản." Liên Thiên Tuyết : "Được ?"
Tư Chiêu gật đầu, chợt nhớ là đang gọi điện, vội : "Được , tạm biệt Thiên Tuyết."
Cố Tân Diệp Tư Hòa bất lực ủng hộ sự mê của Tư Chiêu, nhưng khi đến lượt cần sự ủng hộ thì Tư Hòa lờ , chỉ bảo rằng hình như nhà bếp sắp cháy đến nơi .