[FULL] Nhóc Gây Họa - Chương 50

Cập nhật lúc: 2025-11-08 06:44:51
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên Thiên Tuyết chơi một ván game giải trí, phát hiện Tư Hòa vẫn rời , nên đành tầng xem còn lề mề gì. Anh tin Tư Hòa sẽ đánh thức Tư Chiêu. Gọi dậy gì đây? Nói gì cũng khiến Tư Chiêu hoảng sợ, sợ đến òa, sợ đến mức nhảy xuống từ cửa sổ... Nên Tư Hòa chắc chắn sẽ mang chuyện theo xuống mồ.

Quả nhiên, khi Liên Thiên Tuyết bước lên tầng hai, Tư Hòa đang quỳ cửa phòng ngủ của . Hành lang tối om, ánh sáng từ khe cửa phòng chiếu , phản chiếu khuôn mặt đẫm nước mắt của Tư Hòa. Qua khe hở, thể thấy mắt cá chân của Tư Chiêu thò khỏi chăn, cùm chân siết đến hằn đỏ, sợi xích ngắn khóa chặt cuối giường.

Cùng một khuôn mặt, nhưng Tư Hòa yên lặng, thật vô vị.

Cảm giác thế nào nhỉ? Miệng nợ nần gì, vòng vòng , cứu công ty vẫn nhờ bán em trai.

Liên Thiên Tuyết Tư Hòa lợi dụng để hủy diệt nhà họ Tư, nhưng tiền kiếm thì cứ theo thôi. ? Tư Hòa mong cầu điều gì? Vốn dĩ là thừa kế chính thức, yêu ai thì cứ yêu, nuôi bên ngoài xã hội tốn bao nhiêu ? Hay là sợ tên Tân Diệp lời? Nhà họ Cố cũng chẳng gia tộc tiếng tăm gì, đe dọa một chút là giữ bên , khó gì?

Nhà họ Tư dù suy yếu đến vẫn là lạc đà gầy lớn hơn ngựa, Tư Hòa tiếp mà chẳng cần gì, cố gắng bao lâu cũng uổng phí vô ích.

Cuộc đời đó thật , bản năng lực, em trai vô dụng là mối đe dọa, liên hôn thành công thì lợi nhuận bao nhiêu. So với Tư Chiêu, Tư Hòa thật may mắn, chắc chắn sợ tắm đến nỗi dám bồn, đau nhức xương cốt khi trời mưa, cũng chẳng cần mở đèn khi ngủ.

Liên Thiên Tuyết bước tới: “cạch" một tiếng đóng cửa , kín kẽ lọt chút ánh sáng nào.

Tư Hòa trừng mắt , vẫn thể chửi rủa mặt Tư Chiêu, dậy, lảo đảo xuống tầng.

"Cần gọi xe cho ?" Liên Thiên Tuyết tủm tỉm theo , bước chậm rãi: "Có thể tính phí cho luôn mà."

Tư Hòa gì, bước nhanh hai bước đến ngang vai, dịu dàng : "Không về nhà cũng bình thường, Chiêu Chiêu chia tay với họ Cố nào đó ."

Tư Hòa đột ngột dừng bước, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nén giọng hỏi: "Liên quan gì đến ?"

"Không liên quan gì." Liên Thiên Tuyết trả lời: "Chỉ là thấy cố gắng chạy trốn hôn nhân, cứ tưởng tìm thấy tình yêu đích thực và hạnh phúc. Nguy cơ đến, chia tay với , cảm giác yêu bằng Chiêu Chiêu, nhỉ? Em trai ngày nào cũng cầu xin đấy."

Đau lắm đúng ? Đứa em ngốc nghếch luôn hy sinh vì , cuối cùng đem bán với giá . Giá như Liên Thiên Ý thể hiểu điều , gửi về Pháp .

Liên Thiên Tuyết thấy môi Tư Hòa cắn đến chảy máu, dường như sắp ngất. Có vẻ như đánh đúng tim gan, mà g.i.ế.c chẳng là đánh tim gan ? Huống chi đây Tư Hòa tát một cái.

"Anh..." Nước mắt ngừng của Tư Hòa rơi, dùng tay quẹt một cái: "Đồ khốn, đối xử với Tư Chiêu như ? Tư Chiêu làm gì sai với ?"

Liên Thiên Tuyết tỏ vẻ ngạc nhiên: "Tôi đối xử với thế nào? Chẳng đối xử với hơn ?" Anh định rút điện thoại của Tư Chiêu , nhưng nhớ điện thoại trả cho .

Tư Hòa thấy Liên Thiên Tuyết tiến gần , theo phản xạ lùi , tìm bàn xem vật gì tiện tay làm vũ khí .

Liên Thiên Tuyết chỉ tiến gần hơn, để thì thầm bên tai Tư Hòa: "Cậu trả lời tin nhắn của Tư Chiêu mỗi ngày, em tìm đến công ty tìm , ở văn phòng cầu xin ... giúp ." Anh nhẹ nhàng rút đôi đũa trong tay Tư Hòa , đặt sang một bên: "Cậu cũng đấy, thương Chiêu Chiêu nhất, thể bỏ mặc em như ."

Gần hơn mới thấy hai chẳng hề giống . Mặt Tư Chiêu rõ ràng tròn hơn một chút, là một đứa trẻ yếu đuối, lười biếng, trưởng thành thành đàn ông.

Liên Thiên Tuyết nghiêng đầu né cú đ.ấ.m của Tư Hòa, phản xạ nhanh thật nhưng từng học cách đánh . Anh bắt lấy tay , ấn xuống bàn, thả ngay, hiểu tại đó tát một cái.

"Trả em trai cho , nó về nhà với ..."

"Cậu đúng là quá đáng." Liên Thiên Tuyết : "Vừa nãy nó mệt thế nào chẳng thấy ?"

"Ngày mai!" Tư Hòa thực sự chịu nổi nữa, mà cũng chẳng làm gì , chỉ tay mũi Liên Thiên Tuyết, nhả từng chữ một: "Anh đang phạm tội đấy, sẽ tố cáo !" Điều quan trọng nhất là: "Nó thích , tại cứ ép nó làm những chuyện nó ?" Nói xong, hiểu nghĩ ngợi gì, Tư Hòa lẩm bẩm như tự với : "Tôi thế, chỉ nó tự do hơn, cần buộc chặt bên cạnh , tại chứ..."

"Khi nào em ?" Mục đích của Liên Thiên Tuyết đạt , chuyện thừa thãi cũng làm bực , túm lấy cổ áo Tư Hòa lôi khỏi cửa.

Bánh khoai tây vẫn còn nóng, Liên Thiên Tuyết mang lên lầu. Tư Chiêu rõ ràng đang mơ màng, cuộn chăn quanh , dáng vẻ lộn xộn như sắp ngủ. Giường vẫn còn ướt mà ngủ , một ngày thể ngủ lắm đến thế.

Nếu Tư Hòa c.h.ế.t , Tư Chiêu chắc chắn sẽ đau khổ, sống dở c.h.ế.t dở. Liên Thiên Tuyết nghĩ, tốn bao nhiêu tiền , nếu chỉ mời về một con búp bê bơm thì lỗ vốn quá. khi làm một lúc, nhận Tư Chiêu dù tỉnh táo cũng tệ, vẫn ấm, tim vẫn đập.

Tư Chiêu đánh thức, , gục xuống gối thút thít: "Đừng nữa... để mai ..."

Thật ngày mai cũng nhanh đến thôi. Liên Thiên Tuyết áp sát mũi cổ của Tư Chiêu, cọ cọ, tỏa mùi thơm nhẹ của kẹo cà phê, chứng tỏ tắm. Điều thể gọi là ép buộc ?

"Bánh khoai tây giờ giòn ." Anh .

Tư Chiêu ban đầu bảo ăn, nhưng một lát đẩy cằm Liên Thiên Tuyết để dậy, bảo sẽ ăn nửa miếng.

"Trong miệng thấy ghê ghê..."

Liên Thiên Tuyết , trong miệng chẳng gì, sạch sẽ vô cùng: "Lần nuốt nữa."

"Không nuốt cũng thấy ghê mà!" Tư Chiêu trợn mắt : "Anh thấy ghê ?"

Quả nhiên, chỉ cần chuyện tử tế với Tư Chiêu là bắt đầu lấn lướt, rõ vị trí của : "Đồ chơi thì gì mà ghê ghê."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/full-nhoc-gay-hoa/chuong-50.html.]

Tư Chiêu nữa, chỉ phát những âm thanh nhỏ nhỏ, mấy vinh quang, là cố ý.

Sáng hôm , Tư Chiêu vẫn giường chịu dậy, nhớp nháp mà cũng thấy khó chịu. Liên Thiên Tuyết đành ôm như ôm một đống đồ chơi phòng tắm. Không thể thả luôn bồn tắm, chỉ đặt lên ghế xối nước. Thực cũng bẩn lắm, chỉ cần thoa sữa tắm là nhanh chóng sạch sẽ.

Khi gội đầu cho Tư Chiêu, Liên Thiên Tuyết rửa luôn cả tai. Tai mỏng manh, khi chạm sụn và dái tai những cục cứng nhỏ, là dấu vết khi lỗ xỏ khuyên liền . Vì , thật dễ để phân biệt hai , Tư Hòa xỏ tai, còn Tư Chiêu thì thích đeo đủ loại trang sức, mua cả hộp to chất đầy lộn xộn.

Thân hình cũng giống , khi đo may quần áo, kích thước của Tư Chiêu nhỏ hơn một vòng. Tiêu hóa kém, giảm cân nhanh mà tăng thì lâu, ít nhất ăn dinh dưỡng thêm một tháng nữa thì má mới tròn .

Ngay cả vị trí nốt ruồi giống cũng làm khó để phân biệt. Khi học đại học, mặc đồ giống vẫn dễ nhận , Tư Hòa cài kín hết cúc áo, còn Tư Chiêu cài chiếc nào, để lộ rõ nốt ruồi cổ.

Thế nên, Liên Thiên Tuyết nghĩ, gì mà thế ? Hàng giả ? Đồ giả thể làm giả đến mức như .

Anh rút một tờ khăn giấy, từ từ lau khô mặt cho Tư Chiêu. Mắt đến nóng rát, lông mi dính đầy nước mắt, cần lau từng chút một. Anh giúp lau, còn Tư Chiêu thì thoải mái nhắm mắt, ngẩng đầu lên, chẳng làm gì cả.

Tư Chiêu gì mà hài lòng chứ, việc Liên Thiên Tuyết đều làm cho .

"Tự đánh răng ." Liên Thiên Tuyết nhét cốc và bàn chải tay , đẩy đến bồn rửa: "Tôi tắm."

"Ừ." Tư Chiêu chậm rãi đánh răng, đầu óc ngưng hoạt động.

Gương nước làm mờ, bật máy sấy tóc, tiện thể thổi khô gương. phòng tắm lúc nào cũng nước, thổi mãi khô, cuối cùng vẫn dùng khăn giấy lau.

"A!" Tư Chiêu bất ngờ kêu lên một tiếng.

"Máy sấy tóc rò điện ?" Liên Thiên Tuyết liếc : "Ra ngoài mà sấy."

Tư Chiêu cuống cuồng mặc áo ngủ , cầm khăn chạy sang phòng tắm bên cạnh. Ở đó chiếc gương to hơn nhiều so với trong phòng ngủ, mờ sương, soi rõ từng dấu vết . Tư Chiêu bừng tỉnh, vội vàng cài từng chiếc cúc áo, mặt nóng bừng.

Cậu mơ màng, nhớ mang máng Liên Thiên Tuyết hứa điều gì đó với , thậm chí còn ghi âm .

Về phòng lấy điện thoại, Tư Chiêu cảnh tượng hỗn độn giường nhắc nhở về những gì xảy , vội gom tất cả chăn ga, gối, và mền xuống , bỏ máy giặt. Đồ quá nhiều, chạy hai chuyến, giữa đường chân mềm nhũn còn ngã một cái.

Máy giặt bắt đầu xả nước, Tư Chiêu bệt xuống sàn, mở điện thoại, bên trong quả nhiên một đoạn ghi âm.

"...sẽ đụng đến... suôn sẻ..."

Liên Thiên Tuyết dường như sát micro, tiếng thở khẽ rõ, nhưng từng chữ vẫn rành mạch, giọng còn nhẹ nhàng hơn cả lúc phát biểu ở sự kiện thường niên. Đoạn cuối ghi âm, xa micro, nhẹ gọi một tiếng "Tư Chiêu" như thể đang thắc mắc phản ứng.

Sao liên quan đến chuyện của Thái Sâm nữa? Tư Chiêu ngơ ngác, đây là phần "tặng kèm" ?

Cậu hai , trong lúc đó máy giặt bắt đầu , tiếng ồn lấn át cả tiếng thở trong đoạn ghi âm.

"Ngồi đất làm gì ?" Liên Thiên Tuyết tóc vẫn còn ướt, hỏi: "Sàn nhà lau ? Bẩn lắm đấy."

Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, phần sạch sẽ. Đều là đàn ông, giờ họ đồ cũng kiêng dè gì. bây giờ, Tư Chiêu dám , chỉ liếc qua những giọt nước chảy xuống vùng hông của , mặt đỏ bừng, chẳng trả lời.

Liên Thiên Tuyết xuống vì nhớ khi đuổi Tư Hòa , khóa cửa. Cũng may Tư Chiêu chẳng hề thử mở, chỉ ngoan ngoãn giặt ga gối, coi như ý thức.

"Lại làm thế?" Anh xuống, gạt mái tóc ướt sũng của Tư Chiêu lên, để lộ đôi mắt tròn tròn đang hổ và bực bội.

Tư Chiêu nhớ chiếc ga giường ướt một mảng to, cảm thấy Liên Thiên Tuyết thật quá đáng: "Anh làm nông nỗi , nhỡ hỏng thì ... Tôi còn trẻ, mới, mới..." Cậu nổi nữa, giấu mặt tay.

Liên Thiên Tuyết nhíu mày, kéo tay : "Ai già cơ? Anh chỉ hơn em vài tuổi thôi mà."

"Tôi già! Tôi quá đáng!" Tư Chiêu thật sự dùng từ gì ngoài "nương tay.” càng bực hơn: "Ít nhất cũng nhẹ nhàng hơn chứ!"

"Vậy em... chứ?" Liên Thiên Tuyết nhướng mày: "Nói thật , thì làm ."

Tư Chiêu tin nổi: "Tôi tắm mà!"

"Ba, hai..."

Tư Chiêu đành lí nhí: "Một chút thôi."

Liên Thiên Tuyết , mắt cong cong: "Anh quà cho em, mai tự lục vali mà lấy." Anh xong định dậy , nhưng Tư Chiêu kéo dây chuyền của .

Anh cúi xuống để Tư Chiêu tháo , nhưng : "Cái , Quan Âm đeo thì thể tặng khác."

Tư Chiêu cần miếng ngọc Quan Âm, chỉ dám nổi giận với Liên Thiên Tuyết, nên trút giận lên miếng đá: "Thứ cứ đập gáy , đau c.h.ế.t , đừng đeo nữa."

Tư Chiêu chẳng gì cả, lẽ vì trút giận lên Liên Thiên Tuyết nên tâm trạng lên. Liên Thiên Tuyết đồng ý, bảo sẽ đeo nữa.

Loading...