(FULL) CUỘC SỐNG HÔN NHÂN THƯỜNG NGÀY CỦA TÔI VÀ ANH TỐNG - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:12:48
Lượt xem: 299

10

 

Tôi, Sở Trần Trần, thích ru rú trong nhà.

 

Có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể không ra khỏi cửa thì nhất định không cởi chiếc váy ngủ thiếu nữ đáng yêu thoải mái.

 

Anh Tống sang Đức công tác đã được bốn ngày. Hôm nay là cuối tuần.

 

Tôi dành hẳn ba tiếng để tỉ mỉ sửa soạn lại bản thân, cầm thiệp mời đỏ rực Tiêu Mã gửi mấy hôm trước, lên đồ lộng lẫy rồi ra ngoài.

 

Tiêu Mã nhìn tôi từ đầu đến chân rồi đưa ra nhận xét khách quan: “Chị em của tôi ơi, cậu mà trang điểm kỹ thế này, ai không biết sẽ tưởng cậu tính cướp chú rể trong lễ cưới của bạn trai cũ đấy.”

 

Tôi cảm thấy không thể tin được: “Tớ đã có Tống Lâm Đăng rồi, sao phải đi cướp tên bạn trai cũ ấy? Tớ mù chắc?”

 

Tiêu Mã: “…”

 

Cô ấy im lặng vài giây rồi nói: “Nói mới nhớ, chồng cậu có biết hôm nay cậu đi dự lễ cưới bạn trai cũ không?”

 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

Tôi suy nghĩ một lúc: “Chắc là biết ha?”

 

“Chắc chắn chứ?”

 

“…”

 

Tiêu Mã khoanh tay, ra dáng hóng drama: “Trước giờ chồng cậu đi công tác ở đâu, cậu cũng bám theo bằng được, lần này cậu không đòi đi mà anh ấy cũng không hỏi gì luôn?”

 

Tôi oan quá: “Tớ có dính người ta như sam đâu? Anh ấy đi làm tớ có bao giờ quấy rầy nào? Chỉ là… thỉnh thoảng anh ấy đi công tác lâu quá, tớ lo anh ấy nhớ tớ quá rồi làm việc không tập trung thôi. Tớ đi theo là để hỗ trợ tinh thần mà!”

 

Tiêu Mã gật gù: “Rồi rồi, vậy chồng cậu biết cậu ở lại để đi gặp người yêu cũ không?”

 

“….”

 

Tự dưng tôi thấy hơi ngộ ra vì sao lần trước anh Tống lại giận.

 

Không lẽ… anh ấy thấy tấm thiệp mời rồi?

 

Tiêu Mã tiếp tục khều nỗi đau: “Chậc chậc, còn diện bộ đồ đắt tiền thế kia.”

 

“…”

 

“Trang điểm chắc mất ba tiếng.”

 

“…”

 

Tiêu Mã nhấn mạnh: “Mà toàn là đồ chồng cậu mua cho đấy nhé.”

 

Tôi đột nhiên cảm thấy chân hơi nhũn cả ra.

 

Cô ấy nở nụ cười gian tà: “Không biết sao tự dưng tớ cảm thấy trên đầu ông chồng xa tận nước Đức của cậu… hình như hơi nhú nhú cái gì cao cao rồi đó.”

 

 

Tiêu Mã không nói sai. Tôi từng quen một người bạn trai thời đại học, tạm gọi là Tiểu Tiền đi. Nhà cậu ta mở công ty đồ dùng sinh hoạt, ngoại hình không tệ, mấy năm liền đứng hạng hai bảng hot boy trường.

 

Dĩ nhiên, hạng nhất vĩnh viễn là Tống Lâm Đăng.

 

Nói chính xác thì, miễn là Tống Lâm Đăng còn tồn tại thì top 1 của mọi bảng xếp hạng chỉ có thể là của anh ấy.

 

Kỳ nghỉ đông năm lớp 12, Tiểu Tiền tỏ tình với tôi. Không để tôi kịp từ chối, cậu ta bồi thêm một câu: “Tôi không ngại cậu xem tôi là người thay thế Tống Lâm Đăng. Cậu ta không thích cậu thì để tôi thích thay cũng được.”

 

Thực ra, cậu ta chẳng giống Tống Lâm Đăng chỗ nào sất nhưng tôi vẫn đồng ý. 

 

Giờ nghĩ lại chuyện hồi đó, tự dưng tôi thấy mình cũng giống nữ phụ đểu cáng ghê.

 

 

Hiện tại, Tiểu Tiền trông khác hẳn thời cấp ba. Cậu ta cư xử ôn hoà, giao tiếp tự nhiên, ánh mắt khi đối diện người khác cũng không còn trốn tránh nữa.

 

Vợ cậu ta là một cô gái rất xinh đẹp, hoàn toàn không giống tôi chút nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/full-cuoc-song-hon-nhan-thuong-ngay-cua-toi-va-anh-tong/6.html.]

Tiểu Tiền gặp tôi thì vui vẻ chào hỏi vài câu, không hề né tránh mà còn giới thiệu với vợ rằng tôi là người yêu cũ của anh ta.

 

Tôi vén tóc mái, nhoẻn miệng cười rất tự nhiên: “Chồng tôi đang đi công tác nên không đến được, nhưng tôi có chuẩn bị quà cưới thay anh ấy.”

 

Tiểu Tiền và vợ mỉm cười xã giao rồi đi tiếp đón khách khác.

 

Tiêu Mã vuốt cằm, có vẻ nghi ngờ: “Trần Trần à, sao hôm nay tớ thấy cậu hơi lạ lạ ấy?”

 

Tôi ngồi xuống, khẽ vuốt vạt váy, cười híp mắt: “Vậy à? Lạ chỗ nào cơ?”

 

Cô ấy suy nghĩ: “Cậu không giống người tới để cắm sừng cho chồng mà giống người đến để… trả thù cho chồng cơ.”

 

Tiêu Mã lại nói đúng rồi.

 

Tôi không tới chúc phúc cho Tiểu Tiền. Tôi tới… tặng một quả b.o.m nổ tung cái đám cưới này.

 

Và món quà này tôi đã chuẩn bị cả một năm trời.

 

 

Buổi lễ bắt đầu. Màn hình lớn phát clip ghi lại những khoảnh khắc ngọt ngào của cặp đôi.

 

Tôi nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhìn màn hình không chớp mắt, chậm rãi đếm: “Ba.”

 

Tiêu Mã: “Gì cơ?”

 

Tôi: “Hai.”

 

Tiêu Mã: “Hả?”

 

Tôi: “Một.”

 

Màn hình bỗng tối sầm lại sau đó trình chiếu một đoạn video nóng bỏng, nhân vật chính là chú rể với cô ruột của cô dâu, cô dâu với sao nam mới nổi gần đây, đủ kiểu tư thế khiến người xem hoa cả mắt..

 

Tiệc cưới lập tức loạn thành một mớ.

 

Người ta chạy đi tắt màn hình không ngờ loa vẫn phát âm thanh kích thích cấm trẻ chưa đủ 18.

 

Tiêu Mã sững người, ly rượu trong tay nghiêng đi đổ loang lổ ra sàn nhà.

 

Tôi đứng ở một góc khuất, vui vẻ gọi điện cho Tống Lâm Đăng: “Chồng yêu, em kể cho anh một bí mật nha~”

 

Giọng anh bên kia dửng dưng: “Ừm.”

 

Tôi nghe được tiếng ồn khá lớn từ đầu dây bên kia, chắc anh đang bận việc ở hội nghị.

 

Tôi không để tâm, chống cằm thì thầm: “Thật ra… kiếp trước mình đã cưới nhau rồi.”

 

Anh im lặng một lúc rồi bật cười, hỏi ngược lại: “Chỉ kiếp trước thôi à?”

 

“Anh tham lam thế? Hai kiếp còn chưa đủ hả?” Tôi bắt đầu lên lớp. “Làm người phải biết thỏa mãn anh hiểu không? Càng tham thì về sau càng phải trả giá. Nhỡ đâu ông trời cho mình đời đời kiếp kiếp bên nhau mà kiếp nào cũng âm dương cách biệt thì có đáng không? Mỗi kiếp gặp nhau chưa được một năm đã lại phải chia xa, rồi muốn gặp thì phải chờ thêm mấy chục năm, còn tốn công đầu thai nữa. Trời ơi, tính ra loạn quá vậy…”

 

Tôi nhăn mày rồi kết luận: “Thôi kệ đi, để ông trời tính hộ. Chứ em dốt toán, càng tính càng nhức đầu.”

 

Anh cười khẽ. Đầu dây bên kia đang ồn ào nhưng tôi lại chỉ nghe thấy mỗi tiếng cười trầm thấp ấy.

 

Không ai nói gì thêm nữa.

 

Một lát sau, tôi cúi đầu nhìn đôi giày cao gót lộng lẫy dưới chân. Là anh tặng đó. Tôi chợt mở miệng: “Tống Lâm Đăng.”

 

Anh đáp chậm một nhịp: “Ơi?”

 

“Em yêu anh lắm luôn đó.” Tôi thở dài, ngửa đầu ra sức chớp chớp mắt, giọng điệu lại bình tĩnh lạ thường. “Yêu đến mức nếu một ngày nào đó anh rời xa em chắc em sống không nổi đâu.”

 

Đầu dây bên kia lặng đi một giây, âm thanh ngọt ngào lan tỏa thấm vào không khí.

 

Mãi lâu sau, tôi mới nghe thấy anh thở dài khe khẽ.

 

“Sở Trần Trần, Tống Lâm Đăng hiện giờ rất muốn hôn em.”

 

Loading...