(FULL) CUỘC SỐNG HÔN NHÂN THƯỜNG NGÀY CỦA TÔI VÀ ANH TỐNG - 11

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:15:21
Lượt xem: 229

Lớp trưởng bị người khác kéo đi tán gẫu, Tiêu Mã đưa cho tôi một tờ khăn giấy.

Tôi nhìn cô ấy.

Cô ấy chỉ chỉ khóe mắt tôi: “Mascara sắp lem hết rồi kìa, còn không mau lau nước mắt đi?”

Tôi cầm khăn giấy chấm vào đuôi mắt, giọng nghẹn nghẹn phản bác: “Tớ dùng loại waterproof, rớt xuống biển cũng không trôi.”

Tiêu Mã hết nói nổi, đứng chắn trước mặt tôi để ngăn tầm nhìn của người khác.

Tôi nấp sau lưng cô ấy, sụt sịt: “Chị em tốt của tớ ơi, yêu cậu ghê.”

Cô ấy nổi giận: “Lau nhanh đi!”

Tôi không nói gì.

Một lúc sau…

“Tiêu Mã.”

“Sao?”

“Thật ra tớ nghe thấy rồi.”

“Nghe gì cơ?”

Tôi gục đầu lên lưng cô ấy, thì thầm:

“Đêm giao thừa năm đó ấy, tớ nghe thấy anh ấy nói ‘không thích Sở Tiểu Trần’. Tớ tưởng anh ấy đang nói mình nên lúc anh ấy hỏi tớ có muốn nuôi mèo không, tớ còn đang bận sầu đời vì anh ấy không thích mình, gắt gỏng bảo nuôi cái gì mà nuôi, phiền c.h.ế.t đi được. Tớ còn nói tớ ghét mèo nữa.”

“Ai biết anh ấy định chọn khối A chứ. Anh ấy bảo đã chọn khối C giống tớ, còn thường xuyên lấy bảng thống kê thời gian môn lịch sử ra để cười nhạo tớ, dùng bút chì vẽ đủ thứ bản đồ địa lý lên bàn tớ, còn vẽ cả mặt cười cà khịa. Tan học anh ấy còn ép tớ phải nghe Bản Tin Thời Sự cùng, tớ không chịu nghe thì anh ấy đọc luôn cho nghe.”

“Cuối học kỳ hai lớp 11 phân loại, tớ cố tình làm bài kém chỉ vì không muốn vào cùng lớp với anh ấy. Thầy cô tưởng tớ yêu sớm dẫn đến học hành sa sút, anh ấy cũng tưởng là vì chuyện yêu đương. Nhưng khi bố mẹ tra hỏi, anh ấy lại nhận là tại anh ấy rủ tôi chơi nhiều quá, kết quả là bị mẹ anh ấy tẩn cho một trận. Khi đó tớ không yêu ai hết… tớ chỉ… cố tình không phủ nhận thôi.”

“Tớ từng rất thắc mắc… tại sao ông trời cho tớ một cơ hội để làm lại từ đầu nhưng lại không cho tớ quay lại vào khoảng thời gian sớm hơn.”

“Sau này tớ mới hiểu là bởi vì thứ gì nếu dễ dàng có được quá thì sẽ không được trân trọng. Tớ phải mang nỗi hối tiếc về hồi ức không thể quay lại ấy suốt đời, phải nhớ rõ nỗi hối hận mình không thể thay đổi quá khứ. Càng yêu đến khắc cốt ghi tâm thì mới càng không thể buông tay.”

Tiêu Mã im lặng, sau đó rùng mình, nổi da gà từng tầng từng tầng: “Câu đầu thì còn nghe hiểu, đoạn sau cậu nói cái quái gì vậy? Di chứng của dân chuyên văn đấy à?”

“…” Tôi hít một hơi thật sâu. “Cậu có thành kiến gì với dân chuyên văn mà mấy năm nay không gỡ xuống được vậy?”

“Đâu, tớ chỉ có thành kiến với riêng cậu thôi.” Tiêu Mã tỉnh bơ nói. “Cậu nhìn anh đẹp trai bên kia kìa, tớ vẫn luôn tưởng anh ấy là dân khối A đấy còn gì?”

“Anh đẹp trai nào?”

“Chồng cậu đó.”

“!”

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

Anh Tống từ từ bước đến. Nhìn tư thế của tôi và Tiêu Mã, chắc anh nghĩ tôi vừa bị bắt nạt, chân mày nhíu chặt. Gương mặt tuấn tú phủ lên một tầng tức giận lạnh lùng nhưng thấy tôi giật mình ngẩng đầu thì mắt anh lập tức lặng lẽ dịu đi. Anh đưa tay ôm đầu tôi kéo vào lòng, cúi xuống hôn khóe mắt tôi, không để tôi nhìn rõ nét mặt mình.

“Sao khóc vậy? Ai bắt nạt em?”

Tiêu Mã nghiêng đầu liếc một cái, không nhịn được mà lên tiếng: “Anh Tống nhà cô Sở Tiểu Trần ơi, không ai bắt nạt vợ anh hết á. Chỉ là cô ấy cảm thấy yêu anh quá, tự cảm động tới mức khóc luôn thôi.”

“…”

Tống Lâm Đăng đưa hai tay ôm lấy mặt tôi, che chắn toàn bộ ánh nhìn, chăm chú nhìn tôi vài giây, rồi gật đầu đầy hài lòng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/full-cuoc-song-hon-nhan-thuong-ngay-cua-toi-va-anh-tong/11.html.]

“Hóa ra là anh bắt nạt em à. Thế thì được.”

“…”

16

Sáng sớm, mẹ tôi – bà Thích  – gọi điện tới, vừa bắt máy đã hỏi tôi bao giờ tính sinh con.

Tôi vẫn còn ngái ngủ: “Cái gì cơ ạ?”

Bà Thích gấp gáp nói liên hồi: “Con biết không, bà Vương nhà bên ấy, cái bà mồm rộng đấy, con dâu bà ấy vừa mới sinh một đứa cháu trai trắng trẻo bụ bẫm, giờ ngày nào cũng khoe trước mặt mẹ!”

Tôi: “…”

Đến tuổi này rồi, bắt đầu thi nhau… đọ cháu rồi à?

Bà Thích tiếp tục tấn công: “Con với Tiểu Tống cưới nhau cũng nửa năm rồi còn gì. Đừng bảo hai đứa định không sinh đấy nhé?”

Tôi: “Vâng đúng rồi ạ, không định sinh.”

Mẹ tôi im lặng vài giây: “…Thật sự không định sinh à?”

Tôi suy nghĩ một chút, thành khẩn đề nghị: “Mẹ ơi, thật ra con thấy mẹ với bố còn trẻ chán, hai người mà muốn có thêm em bé cũng đâu có muộn đâu nha~”

Bên kia đầu dây im đúng một giây.

Sau đó Bà Thích bùng nổ: “Cái con nhỏ này, con đang nói cái gì vậy hả?! Cái kiểu ăn nói vớ vẩn này là ai dạy hả? Dạy dỗ kiểu gì mà cái gì cũng dám nói, mai mốt chắc đòi lên trời luôn quá!”

Kết quả là tôi bị mắng suốt cả tiếng đồng hồ.

Buổi tối, lên giường, anh Tống ngồi tựa vào đầu giường gõ máy tính, tôi thì dựa vào vai anh ấy nghịch tóc.

“Dạo này em rụng tóc kinh khủng luôn…” Tôi lo lắng. “Anh Tống, nếu sau này em hói thì anh có chê em không?”

Anh ấy chẳng thèm liếc tôi lấy một cái, cầm tay tôi nhét vào chăn, tay kia vẫn gõ bàn phím điên cuồng: “Có, chê.”

Tôi lập tức cào vào lòng bàn tay anh: “Cho anh một cơ hội sửa lời đấy! Anh chê ai cơ?!”

Cuối cùng anh cũng liếc tôi một cái. Anh Tống nghiêng người không nói không rằng, bỏ máy tính ra và bắt đầu xoa tóc tôi: “Nếu em mà hói thật thì anh sẽ đi cạo đầu luôn. Nếu thợ cạo đầu không sạch thì anh sẽ chê thợ cạo.”

Tôi hài lòng.

Tôi vui vẻ.

Tôi đổi ý: “Không được không được, tuy người ta nói đầu trọc là bài kiểm tra đẳng cấp nhan sắc, nhưng anh vẫn nên để tóc.”

“Hử? Sao thế?”

“Vì đầu trọc trông như hòa thượng ấy. Mà hòa thượng thì… cấm dục. Anh không biết à?”

Anh im lặng một chút, len tay vào tóc tôi nhẹ nhàng xoa xoa và cười nhẹ: “Ừ, cấm dục.”

Nhưng anh không có động tác nào thêm.

Tôi tiếp tục dựa vào tay anh chơi game, nghe tiếng gõ bàn phím đều đều của anh, lòng thấy bình yên đến lạ. Tôi dừng chơi, chậm rãi hỏi:

“Anh Tống.”

“Ơi?” Giọng anh lười biếng.

 

Loading...