(FULL) CUỘC SỐNG HÔN NHÂN THƯỜNG NGÀY CỦA TÔI VÀ ANH TỐNG - 1

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:10:21
Lượt xem: 630

Tôi và thanh mai trúc mã của mình – Tống Lâm Đăng – đã đăng ký kết hôn.

 

Mẹ tôi cảm thán: "Tống Lâm Đăng cưới con chẳng khác nào rước một tổ tông về nhà để thờ phụng cả."

 

Mẹ chồng tôi thì bảo: "Tạo em bé với tổ tông, kích thích thế còn gì?"

 

Mẹ tôi: "……?"

 

 

Tóm tắt một câu: Cuộc sống hôn nhân thường ngày giữa tôi và chồng!

 

Chủ đề: Tình yêu vốn dĩ chính là như vậy!

 

1

 

Tôi: Sở Trần Trần.

 

Giới tính: nữ

 

Tuổi: 24

 

Chiều cao: 1m61

 

Cân nặng: 44kg

 

Bằng cấp: tốt nghiệp khoa văn học hệ chính quy, đã ra trường một năm

 

Nghề nghiệp hiện tại: tác giả bết bát trên web Lục Giang

 

Tình trạng hôn nhân: Ba tháng trước vừa đăng ký kết hôn với thanh mai trúc mã chất lượng cao siêu mlem – Tống Lâm Đăng.

 

Chồng tôi: Tống Lâm Đăng

 

Giới tính: nam

 

Tuổi: 25

 

Chiều cao: chuẩn 1m81

 

Cân nặng: 62kg

 

Bằng cấp: thạc sĩ tốt nghiệp từ trường đại học top đầu

 

Nghề nghiệp: hiện đang khởi nghiệp trong ngành giáo dục, công ty đã chính thức lên sàn.

 

Phụ chú: đẹp trai cực kỳ, cơ bụng tám múi.

 

Mẹ tôi nói: "Tống Lâm Đăng cưới con chẳng khác nào rước một vị tổ tông về nhà để thờ cả."

 

Mẹ chồng tôi lại bảo: "Tạo em bé với tổ tông, kích thích thế còn gì?"

 

Xưa nay vốn là người khéo nói, ấy thế mà mẹ tôi, bà Thích, cũng bị lời phán động trời của mẹ chồng làm cho á khẩu.

 

Buổi tối về nhà, tôi thuật lại nguyên văn lời nói của bà Thích cho anh Tống nghe.

 

Anh Tống đang cầm báo đọc, từ tốn liếc nhìn tôi một cái như đang cân nhắc gì đó rồi đáp: “Nuôi tổ tông... nghe cũng kích thích phết.”

 

Tôi khiếp sợ: “Anh nói suýt giống hệt mẹ!”

 

Anh Tống đi dép trong bụng mẹ ruột mình: “Mẹ chắc không nói được hàm súc như anh đâu.”

 

Tôi: “…”

 

Tôi cảm thấy hết sức xấu hổ: “Em nghĩ rồi, em không thể tiếp tục ru rú trong nhà mãi thế này được. Em phải phấn đấu, em muốn kiếm tiền.”

 

Anh Tống nhìn tôi. Tôi nghiêm túc nhìn lại, dùng ánh mắt thể hiện rõ thái độ của mình – Em nói thật đấy!

 

Anh Tống thở dài, đặt tờ báo xuống và vẫy tay gọi tôi: “Lại đây.”

 

“Làm gì?”

 

“Cho em một cơ hội phấn đấu.” Anh Tống chỉ chỉ vào môi mình, mỉm cười dịu dàng: “Hôn một cái, anh trả một vạn.”

 

Tôi hơi do dự: “Nhưng chuyện này hình như đâu phải là em đang phấn đấu? Là anh tiêu tiền... còn phải bán sắc nữa, anh lỗ thế.”

 

Anh Tống không để tâm: “Tiêu tiền nuôi tổ tông sao có thể gọi là lỗ được?”

 

Tôi: “…?”

 

Nghe cũng… có lý đấy nhỉ.

 

Thế là tôi quyết đoán nhào vào lòng anh, cùng anh ‘phấn đấu’ một trận cho thật đàng hoàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/full-cuoc-song-hon-nhan-thuong-ngay-cua-toi-va-anh-tong/1.html.]

2

 

Hôm nay trời mưa to.

 

Anh Tống gọi điện thoại bảo tôi mang ô đến cho anh ấy.

 

Tôi đang bận chơi game, đáp: “Công ty anh có ô công cộng đấy còn gì?”

 

Anh Tống: “Bị nhân viên dùng hết rồi.”

 

Tôi vừa xử lý xong một tên địch: “Anh là sếp mà, chẳng lẽ không có ô riêng?”

 

Anh Tống đáp rất nghiêm túc: “Đã là ông chủ thì phải làm gương tốt chứ. Lấy đồ công làm việc tư, em thấy ổn không?”

 

Tôi: “…”

 

Tôi bắt đầu ngửi ra mùi gì đó: “Anh chỉ đơn giản là muốn em mang ô tới cho anh thôi đúng không?”

 

Anh Tống thản nhiên như không: “Đúng rồi.”

 

Tôi liếc ra ngoài cửa sổ: “Nhưng mà mưa to lắm, sẽ ướt vai, ướt giày, ướt quần của em đó…”

 

Anh Tống vẫn không chút d.a.o động: “Anh mà dính mưa sẽ cảm lạnh phát sốt, mà nếu anh bị cảm thì em phải vất vả chăm sóc. Đến lúc đó, em còn chơi game gì nổi?” 

 

Tôi lập tức bật dậy khỏi giường: “Em đến ngay đây!”

 

Anh Tống cười khẽ hai tiếng: “Đi nhanh lên.”

 

Tôi đưa tay gãi nhẹ vành tai ngứa ngáy. 

 

Đã kết hôn ba tháng rồi nhưng giọng của anh Tống vẫn mê hoặc lòng người y như ngày đầu tiên.

 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

Tới công ty mới biết, anh Tống căn bản không hề thiếu ô. 

 

Có vô số mỹ nữ giành nhau che ô cho anh ấy: nào là đối tác khí chất kiểu chị đại, nào là nhân viên bộ phận dịu dàng xinh đẹp, lại còn cả thực tập sinh trẻ trung ngọt ngào nữa.

 

Tôi bừng tỉnh: hóa ra anh năm lần bảy lượt thúc giục là để tôi đến đánh dấu chủ quyền!

 

Vì thế tôi vui vẻ hắng giọng hai tiếng rồi đẩy cửa bước vào, không thèm để ý tới dàn người đẹp muôn hình vạn trạng kia mà uốn éo eo nhỏ nũng nịu nhào vào lòng người đàn ông mặc vest đi giày da ở phía đối diện.

 

“Chồng ơiiii, người ta mang ô tới cho anh nè~”

 

Anh ấy hờ hững “Ừ” một tiếng, nhưng tay lại véo mạnh eo tôi một cái!

 

Tôi nép vào n.g.ự.c anh, nghiến răng trợn mắt: Anh bóp gì mạnh thế hả?!

 

Anh Tống mặt không cảm xúc: Em nhập vai hơi quá rồi đấy.

 

Tôi ho khan đứng dậy, cậy có bàn che lén đá anh một cú, mặt vẫn cười tươi như hoa tỏ vẻ xin lỗi các người đẹp trong phòng vì hành động thể hiện tình cảm quá mức ban nãy.

 

Họ đờ mặt lúng túng viện cớ lần lượt rút lui.

 

Thấy người đã đi hết, tôi lập tức ngừng cười nhào tới bóp cổ anh Tống: “Đồ yêu nghiệt! Bổn cung chỉ mới không tới công ty anh có một tháng thôi mà đám chị chị em em của anh đã quên địa vị chính cung nương nương không thể lay chuyển của bổn cung rồi! Nói mau, có phải gần đây anh thả thính quá đà không? Hử?! Khai thật đi!”

 

Anh Tống ngồi trên ghế, tay giữ eo tôi kéo giật lại thêm một chút. Tư thế này khiến anh không thể không ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Mắt ánh lên ý cười, anh khẽ nhướn mày nói với giọng lười nhác:

 

“Chính cung sắp ngồi hẳn lên đầu anh rồi đây này, anh còn dám lăng nhăng à?”

 

“Thế tức là trong lòng anh có nghĩ tới chứ gì?”

 

Anh Tống cong môi: “Ừm, cũng hơi hơi nghĩ một tí…”

 

“Anh nằm mơ đi!” Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y tiếp tục bóp cổ anh rồi ngồi hẳn lên người anh lạnh lùng hừ một tiếng. 

 

“Chừng nào bổn cung còn sống thì cái hậu cung này đừng hòng chứa thêm ai khác! Anh mà dám lăng nhăng, em cắt phéng của anh luôn!”

 

Anh Tống chẳng buồn để tâm, tay phải quen cửa quen nẻo trượt vào trong áo tôi vô cùng tự nhiên. Hàng lông mi đẹp đẽ khẽ lay động, giọng anh mang theo vẻ rù quến mê hoặc:

 

“Vậy… thử hơi lăng nhăng một lần, ok không?”

 

Tôi: “…???”

 

Anh Tống cúi đầu hôn lên môi tôi, khe khẽ thở dài:  

 

“Anh ước ao được chơi văn phòng play từ lâu rồi… hôm nay cuối cùng cũng lừa được em vào đây.”

 

Tôi: “…”

 

Thôi toang, bị dụ rồi.

 

Đề phòng lên đề phòng xuống, ấy thế mà vẫn không đỡ nổi chiêu này của anh.

 

Loading...