Thế là Tống Du Thâm trở thành thành viên gia đình chúng .
Từ tiểu học đến trung học, hai đứa chúng như hình với bóng.
Mãi đến cấp ba, mới ngủ riêng khỏi phòng Du Thâm.
Tôi trốn học, Du Thâm kiểm điểm.
Tôi đánh , vẫn là Du Thâm kiểm điểm.
Mỗi phạm , đều nhờ Du Thâm đỡ đòn.
Hắn luôn đáng tin, nhận hết trách nhiệm về .
Nhìn gương mặt thanh tú ngày càng lạnh lùng của Du Thâm, thầm cảm thán -
Có em trai thật tuyệt.
Năm ngoái, thi đại học siêu phong độ, thất thường.
Thế mà cả hai cùng đậu chung một trường.
Mọi thứ vẫn như xưa, nhưng cảm giác Du Thâm đổi.
Chung phòng ký túc xá, nhưng thái độ của đối với ngày càng lạnh nhạt.
Trước luôn mua sẵn đồ ăn sáng, giờ đừng mua đồ sáng, đến bộ đến trường cũng chẳng thèm cùng .
Đặc biệt từ khi phát hiện kết bạn tình nhân game với tiểu thư đối thủ, Du Thâm còn chẳng thèm chuyện với nữa.
Việc và Tưởng Hiểu Du hẹn hò cuối cùng cũng ba già phát hiện.
Nguyên nhân là khi đăng ảnh nghiêng của Hiểu Du lên MXH, nhầm lẫn phần cài đặt "một xem " thành "chỉ một xem ".
Bài đăng đó của chỉ nhận ba bình luận:
Ba : [?]
Mẹ : [Đây con bé nhà họ Tưởng ? Hai đứa dính ?】]
Tống Du Thâm: [.]
Đến khi điện thoại ba gọi vang lên liên hồi, mới bài đăng khoe tình cảm chỉ ba vị " chặn" thấy.
Ba già gầm thét: "Tống Húc Tinh! Ba dặn dặn đừng dây dưa với nhà họ Tưởng, giỏi lắm, thẳng tay cho ba một vố đau điếng!"
Tôi ấp a ấp úng, theo phản xạ đổ cho Tống Du Thâm:
"...Không , con với Hiểu Du chỉ xã giao thôi, Du Thâm mới với cô !"
lúc Tống Du Thâm bước ký túc. Tôi điên cuồng hiệu nhờ máy, nhưng lạnh lùng đeo tai , phớt lờ .
Thế là mâu thuẫn bùng nổ. Tống Du Thâm buột miệng tuyên bố thích con trai.
Mối quan hệ chúng càng thêm căng như dây đàn.
Đêm khuya thanh vắng, trằn trọc yên.
Tống Du Thâm thể thích con trai ?
Hắn thích ai?
Sao ba mà ?
Nhận và Tống Du Thâm từng thực sự thiết, tim quặn . Bực bội đến mức xơi ngay một cân cơm trắng.
Mải mê nghĩ về rạn nứt , chẳng còn thời gian chơi game cùng Hiểu Du.
Cô nàng giận dỗi nhắn tin hờn dỗi hai , cũng chẳng thiết an ủi, chỉ hứa mua cho cô túi hiệu mới nhất của Chanel.
Xem mạng bảo "dỗ bạn gái, túi xách trị bá bệnh", quả nhiên hiệu nghiệm.
Giọng Hiểu Du dịu xuống: "Thế thì đấy. À, chuyện em nhờ hỏi hôm , hỏi ?"
Tôi ngớ : "Chuyện gì?"
Hiểu Du điên tiết: "Biết ngay là chẳng để bụng! Em bảo hỏi ba giá thầu dự án đấu thầu Tây thành là bao nhiêu. Anh thực sự yêu em ?"
Tôi cáu: "Giá thầu là bí mật thương mại, cũng thể tiết lộ. Chuyện liên quan gì đến tình cảm của em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-trai-tra-xanh-va-anh-trai-ngoc-nghech/chuong-2.html.]
Đầu dây bên im lặng hai giây, cúp máy.
Tôi tức run : " là đồ ngốc! Còn đần hơn cả , hiểu luật pháp ?"
"Ừ, ngốc thật."
Tôi giật . Tống Du Thâm lặng lẽ trở về phòng, khóe môi nhếch lên như .
Kể từ hôm cãi , đây là đầu tiên chịu mở miệng.
Trong lòng mừng thầm, nhưng vẫn cố vẻ hờ hững:
"Vào phòng lên tiếng, lén khác chuyện ?"
Tống Du Thâm cởi túi đeo chéo, thong thả mở hai khuy áo sơ mi trắng. Nghe , nghiêng đầu làm bộ:
"Sợ lừa, coi như đang bảo vệ thôi."
Nhìn gương mặt tuấn tú , tim đập loạn xạ.
Vội đặt tay lên ngực.
Hỏng !
Chắc do hai hôm nay thức khuya hủy hoại cơ thể.
Tống Du Thâm nhíu mày: "Chỗ nào khó chịu?"
Tôi ngăn tiến gần. Bàn tay đang giơ lên chần chừ hạ xuống.
Ánh mắt vụt tối: "Biết em thích con trai nên sợ chạm ?"
"Anh cần phòng thế . Thực em..."
"Ợ!!!"
Một tiếng ợ vang dội phát từ cổ họng .
Mùi bánh bao hẹ sáng nay xộc thẳng lên mũi.
Thoải mái quá!
Tôi nhún nhảy tại chỗ: "Xong , em định gì tiếp ?"
Tống Du Thâm giật giật khóe mắt: "...Thực , em đ.ấ.m ."
Cuối tuần, và Tống Du Thâm gọi về nhà.
Khi hai đứa bước cửa, ba đang dài giường phòng chính, môi tái nhợt mắt nhắm nghiền.
Tôi hoảng hốt, trượt quỳ sụp xuống giường:
"Ba ơi đừng mà! Con sẵn sàng kế thừa gia sản !"
Ba bật mở hai mắt, tròng mắt trợn tròn hơn cả chuông đồng.
Mẹ kéo : "Nói bậy gì thế, ba con con chọc tức đổ bệnh, c.h.ế.t ."
Tôi thở phào: "Thế thì quá."
Ba gầm lên đầy khí thế: "Tốt cái con khỉ! Con lập tức chia tay con nhỏ họ Tưởng ngay."
"Ngoài chuyện , còn cách nào khác chữa lành cho ba ?"
"Không!"
Tôi nghiến răng mặt: "Thế thì chúng chỉ còn cách cầu nguyện phép màu thôi."
Ba tức đến mức suýt ngất.
Lần giả vờ, mặt ông đỏ lừ lên thật .
Sau khi đuổi khỏi phòng chính, Tống Du Thâm liếc , đôi mắt thâm thúy ẩn chứa tâm tư khó hiểu, lặng lẽ rảo bước về phòng riêng.
Tôi trơ trẽn đuổi theo, lẽo đẽo theo chân phòng ngủ.
Tống Du Thâm: "Có việc gì?"
Tống Du Thâm ngày xưa tuyệt đối dùng giọng điệu lạnh nhạt thế với .