Tơ tằm này trắng mịn mềm mại, toả hương ngào ngạt, không hề thua kém tơ mà em trai tôi nhả.
“Tôi nói đúng chứ, tơ tằm nhà người ta không chỉ rẻ mà còn muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
Lúc này, tôi mới phát hiện ra thím Trương đang đứng ở đằng xa, vẻ mặt đầy khiêu khích nhìn về phía nhà tôi.
Mẹ tôi tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, liên tục giậm chân.
Bỗng nhiên, bà ta nhìn sang tôi.
“Có phải mày nói ra cách nuôi tằm không?”
Tôi vội xua tay:
“Không phải con, con vẫn luôn làm việc ở sân sau mà, làm sao ra ngoài được.”
Mẹ tôi trừng mắt nhìn thím Trương, nói:
“Muốn so với tơ tằm nhà tôi hả, bà còn non lắm.”
Nói xong, bà ta tức giận xông vào phòng em trai.
Khi tôi xoay người, vừa vặn phát hiện Tiểu Yến đang đứng trong góc.
Cô ta đang nhìn về bên này.
Khoảnh khắc chạm ánh mắt tôi, cô ta chột dạ nhìn sang chỗ khác.
Không ngờ sau đó, trong làng lại có thêm vài hộ gia đình nuôi được tơ tằm tốt.
Những người phụ nữ trong làng thấy nhà mình sản xuất được tơ tằm trắng mịn mềm mượt như vậy thì cực kì vui vẻ, miệng cười như hoa nở.
“Ôi chao, bây giờ con trai tôi cũng có thể nhả ra số tơ tằm tốt mà trước đây tôi không giành được.”
“Mấy ngày hôm nay nhà tôi vận chuyển tơ ra ngoài làng bán, bán được với giá rất cao.”
“Đúng rồi, tôi phải về nhà cho chồng tôi ăn nhiều hơn mới được! Nhả ra nào phải là tơ tằm, rõ ràng là tiền đó!”
Mẹ tôi tức giận đỏ cả mắt.
Trong nhà tích trữ rất nhiều tơ mà không thể bán đi với giá tốt.
Bà ta về nhà, tát cho Tiểu Yến một phát:
“Chắc chắn là do mày không chăm sóc tốt cho con trai tao!”
Tiểu Yến oan ức, nước mắt giàn giụa.
Em trai tôi bò ra từ trong đống lá dâu, tức giận hỏi:
“Mẹ, làm sao những người đó biết được phương pháp này?”
“Những con tằm đó làm sao nhả ra tơ giống con được?”
Mẹ tôi đảo mắt, lạnh lùng nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Tiểu Yến.
“Nếu bọn họ biết rồi thì dù là đại la thần tiên cũng chẳng ngăn nổi.”
“Giờ chỉ đành khổ cực cho con trai ngoan của mẹ thôi.”
Nói xong, bà ta dẫn em trai ra một góc xa xa, không biết nói với nhau cái gì.
Tiểu Yến nằm dưới đất, một tay che má, ý cười trong mắt không thể che giấu nổi.
Thấy vậy, tôi cảm thấy nghi hoặc.
Không ngờ, từ đó trở đi, người trong làng càng ngày càng điên cuồng.
6.
Tất cả những đàn ông trong làng đều biến mất.
Phương pháp nuôi tằm dường như được lan truyền khắp làng chỉ trong một đêm.
Trong sân nhà ai cũng tràn ngập hương thơm ngào ngạt của tơ tằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/em-trai-tam/chuong-4.html.]
Những người đàn ông đó ngày đêm lê lết thân hình mập mạp, nằm trong nhà nhả tơ, không ngừng nghỉ một phút giây nào.
Tơ tằm trắng như tuyết dần dần xuất hiện ở khắp mọi nơi, tựa như muốn che phủ cả làng vậy.
Đêm khuya, tôi đang nằm trên giường, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ bên ngoài.
Tôi ngồi dậy, nhìn qua khe cửa, hóa ra là Tiểu Yến.
Cô ta đeo mạng che mặt, nhẹ nhàng đi ra khỏi sân.
Tôi lặng lẽ bám theo cô ta.
Một vài phụ nữ trong làng đã chờ sẵn ở đó từ lâu.
“Ai da, sao giờ cô mới tới.”
“Phương pháp lần trước cô chỉ cho chúng tôi quả thật rất hữu ích, tơ tằm người đàn ông đó nhả ra cực kì tốt.”
Thím Trương chen lên trước đám đông, vội vàng nói:
“Nhưng mà, đồ cô đưa cho chúng tôi hết mất rồi, hai ngày nay tơ nhả ra không nhiều như trước nữa.”
“Lần này cô có đem tới không?”
Bấy giờ, Tiểu Yến không giống dáng vẻ ngoan hiền, thật thà trước mặt mẹ tôi nữa.
Mắt cô ta sáng rực, lấy từ trong lòng ra rất nhiều chai lọ nhỏ.
“Đương nhiên là tôi phải đem đến rồi.”
“Nhưng mọi người biết mà, lấy m.á.u của con tằm béo đó có nguy hiểm biết bao.”
Mọi người nghe thế thì lập tức nói:
“Yên tâm, chúng tôi cũng mang đồ đến đây!”
Họ nhao nhao lấy ra rất nhiều tiền và trang sức, nhét vào tay Tiểu Yến.
“Những thứ này cho các người. Chỉ cần cho tằm trong nhà các người ăn, sau đó nuôi bằng m.á.u thịt là được.”
“Chúng ta thống nhất với nhau rồi, 50% lượng tơ tằm mà nhà các người sản xuất sẽ thuộc về tôi.”
Những người phụ nữ đó liên tục đồng ý, Tiểu Yến vui vẻ mang đồ về nhà.
Khi Tiểu Yến đang đắc ý ngắm nghía trang sức trên tay, tôi đứng phía sau gọi cô ta lại.
Cô ta cảnh giác nhìn tôi, ôm chặt những món đồ trang sức đó.
“Là cô nói bí quyết nuôi tằm cho mọi người trong làng?”
Tôi lặng lẽ nhìn cô ta.
Vẻ mặt Tiểu Yến lập tức trở nên hoảng sợ, khóc lóc nói với tôi, vẻ như rất oan ức:
“Tiểu An, chị biết cái nhà đó đáng sợ thế nào mà.”
“Ngày nào em cũng bị hút máu, không biết có thể sống đến khi nào nữa đây?”
“Em… Em chỉ nghĩ là, nếu như không có ai đến nhà chúng ta mua tơ thì em sẽ không bị hút m.á.u nữa. Em xin chị, chị đừng nói với mẹ chúng ta nhé.”
Nghe lời van xin của cô ta, tôi không tránh khỏi thấy hơi mềm lòng.
Nếu như mẹ tôi biết Tiểu Yến khiến cho bà ta không bán được tơ, hậu quả…
“Tôi sẽ không nói với người khác, nhưng mà, phương pháp này nếu người khác dùng thì không có tác dụng đâu.”
“Cô mau bảo họ dừng lại đi, không thể dùng m.á.u của em trai tôi cho tằm ăn nữa.”
Tiểu Yến nghe tôi nói xong, không ngừng hứa hẹn.
“Chị yên tâm, chỉ cần chị đừng kể chuyện này với mẹ, ngày mai em sẽ nói với họ ngay.”
Nghe thế, trái tim tôi vẫn treo lơ lửng.
Người trong làng nếm được vị ngọt của việc nuôi tằm rồi, thật sự có thể dừng lại sao?