4
Năm 12 tuổi, Trì Dư Án giống những đứa trẻ khác.
Hắn thích nô đùa, mỗi ngày làm xong bài tập liền bắt đầu quét dọn vệ sinh.
Thành thạo chẳng kém gì các dì giúp việc bên ngoài.
Ngược là , cả ngày ăn chơi lười biếng, ngoài thành tích học tập ưu tú thì những mặt khác đều một đống lộn xộn.
Trì Dư Án thích chuyện, nhưng sẽ giúp bưng rót nước, gọi là “”.
Tôi sợ đứa nhỏ cô đơn, cũng luôn nghĩ cách trêu chơi.
Tôi và Trì Dư Án cứ thế sống cảnh hữu cung suốt 6 năm.
Cho đến khi cha xảy chuyện, để một đống nợ lưng .
Nợ cha con trả, cách nào khác.
Năm đó, bận nghiệp, bận cứu lấy công ty đang bên bờ phá sản.
Phần lớn thời gian gần như đều trải qua ở trường và công ty.
Vì thế ít về nhà, cũng ít gặp Trì Dư Án.
Một ngày nọ, khi xã giao xong, say khướt trở về nhà.
Vừa mở cửa liền ngã xuống Trì Dư Án.
Sáu năm trôi qua, Trì Dư Án cao hơn nửa cái đầu.
“Dư Án, đỡ về phòng.”
Tôi khó chịu c.h.ế.t.
Trì Dư Án gì, chỉ bế ngang lên, từng bước định về phòng.
Tôi luôn cảm thấy tư thế chút kỳ lạ, nhưng cồn làm tê liệt đầu óc, ý nghĩ đó thoáng qua biến mất.
Đặt xuống giường, Trì Dư Án nấu canh giải rượu.
Đút cho uống một bát xong, cuối cùng mới mở miệng, trong giọng mang theo một tia thương xót khó nhận : “Anh, em giúp .”
“Em học cho chính là giúp .”
Tôi nhắm mắt, lập tức phủ quyết suy nghĩ của .
Sắp thi đại học , lo học hành thì còn nghĩ gì chứ.
Một lúc lâu, Trì Dư Án mới trả lời.
“Biết .”
5
Ngủ một giấc dậy, mặt trời chiếu đến tận mông.
Tôi rửa mặt xong, cửa ngửi thấy mùi cơm thơm.
“Anh, ăn cơm .”
Trì Dư Án mặc tạp dề, bưng một bát cơm đầy ụ gọi .
Ra dáng một đàn ông đảm đang trong gia đình.
Tôi lắc đầu, hất mấy suy nghĩ lạ lùng khỏi não.
Đi đến bàn ăn xuống, Trì Dư Án đẩy bát cơm đến mặt .
“Anh, ăn đủ ?”
Cơm vun đầy trong bát thành một ngọn núi chắc nịch.
Cảm giác c.ắ.n một miếng là răng sẽ gãy mất…
Mỗi khi uống rượu, hôm đều ăn nhiều.
Thế nên Trì Dư Án luôn nấu nhiều món.
Hiện tại bàn ăn cũng đầy ắp, là món thích.
Tôi đây khác gì hoàng đế chứ?
Trong lòng một nữa phủ định lời Phó Uyên “em trai quản nghiêm”, bắt đầu ăn lấy ăn để.
Trì Dư Án nấu ăn cực ngon, học từ .
Từ khi nhà mắc nợ, cơm nước trong nhà đều do Trì Dư Án lo liệu.
Tôi tuy thấy ngại khi luôn em trai chăm sóc, nhưng còn bận kiếm tiền, chẳng thời gian nghĩ nhiều.
Cho đến khi Trì Dư Án thi đại học xong, nghĩ bếp một , mừng sinh nhật coi như chúc mừng .
Sáng sớm chợ mua đồ, theo hướng dẫn mạng loay hoay cả buổi sáng.
Cuối cùng cũng làm một bàn cơm nhỏ qua tạm thể ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/em-trai-quan-nghiem/chuong-2.html.]
“Nào, Dư Án, hôm nay đích xuống bếp, chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Tôi kéo Trì Dư Án xuống, đầy mong chờ .
Hắn ăn một miếng, mặt liền biến sắc.
“Anh, khó ăn quá.”
Tôi c.h.ế.t lặng.
Đứa nhỏ cái gì cũng , chỉ là quá thật thà.
Tôi khó khăn lắm mới xuống bếp một , thể giả vờ một chút ?
Tôi thấy mất mặt, đá một cái.
“Muốn ăn thì ăn, ăn thì cút.”
Hắn gì nữa, cúi đầu ăn sạch sẽ hết bộ.
Từ đó về , bao giờ nấu cơm nữa, Trì Dư Án cũng cho cơ hội.
6
Ăn uống no nê xong, sofa nghỉ ngơi.
Trì Dư Án chạy đến, thành thạo giúp xoa bụng.
“Anh, ăn nổi thì đừng cố.”
Tôi chẳng sợ buồn ?
Còn nhớ một , bàn chuyện làm ăn thất bại, tâm trạng uể oải, chẳng khẩu vị.
Trì Dư Án làm một bàn lớn đồ ăn, chỉ động đũa vài cái.
Hắn tưởng là thích, bỗng dưng bật .
Làm dỗ ôm, thề rằng chỉ là khẩu vị chứ thích ăn, mới miễn cưỡng tin.
“Vậy em làm ít thôi, cái thùng đáy.” Tôi nhéo mặt .
“Biết , .”
Trì Dư Án cong môi, nở nụ .
Tôi nhắm mắt tận hưởng dịch vụ mát-xa.
Bàn tay chai nhẹ nhàng xoa bụng , mơ hồ lướt qua bụng .
“Anh, thoải mái ?”
Giọng trầm ấm lẫn chút khàn khàn của Trì Dư Án chui thẳng tai .
Một cảm giác khác thường bò khắp cơ thể .
Tôi nắm chặt lấy tay Trì Dư Án.
“Đợi , toilet một lát.”
Đáng c.h.ế.t, quả nhiên là no đủ thì sinh tà niệm.
Chỉ là xoa bụng thôi mà!
Tôi toilet trấn tĩnh một hồi, đợi khôi phục bình thường mới .
“Anh, ? Có đau bụng ?”
Trì Dư Án lo lắng bước gần, cách gần.
Tôi theo phản xạ lùi hai bước, giả vờ ho vài tiếng: “Ừ, chắc là ăn nhiều quá.”
“Xin , đều là của em, hại …”
Trì Dư Án trông như sắp .
Tôi kẹp lấy miệng cho tiếp.
“Không trách em, .
‘Nam nhi hữu lệ bất khinh đàm’, ?”
Trì Dư Án gật đầu, mới buông tay.
Tôi cầm áo vest bên cạnh, chuẩn làm.
“Anh, tối nhớ về sớm nhé.”
“Biết .”
Tôi đầu, bước nhanh rời khỏi nhà.
Rõ ràng chỉ là đối thoại thường ngày, hôm nay thấy chỗ nào cũng kỳ lạ.
Giống như lời dặn của vợ dành cho chồng.
Xem nên lập gia đình thôi.
Cứ làm việc mãi cho đầu óc.